uôn mặt nhỏ nhắn, bộ dáng tràn đầy khổ sở rối rắm.
"Sao thế?" Trong tay Lãnh An Thần bưng một cái đĩa, phía trên để chén cháo, còn có chút thức ăn.
Đoan Mộc Mộc nhìn anh chằm chằm, "Tôi không muốn ngủ ở đây, tôi muốn về nhà."
Lời nói của cô, còn có giọng nói không tốt khiến Lãnh An Thần cau mày, "Tại sao?"
Cắn cắn môi, Đoan Mộc Mộc nhíu mày lại thành chữ M, "Dù sao tôi cũng không muốn ngủ ở đây."
Lãnh An Thần để đĩa cháo qua một bên, đi tới, quan sát cô ở khoảng cách gần, "Đã hơn nửa đêm em còn ầm ĩ cái gì? Không phải là sợ hãi đến choáng váng chứ?" Nói xong, bàn tay to của anh đặt lên trán của cô, lại bị cô đẩy ra.
Động tác này quá mạnh, nhất thời động tới vết thương trên người, cô đau thở ra một hơi khí lạnh.
"Em bệnh thần kinh à?" Lãnh An Thần tức không phải vì cô gạt tay mình, mà tức vì cô không biết thương bản thân.
Đoan Mộc Mộc chỉ chỉ căn phòng, rồi chỉ chỉ cái giường, "Lãnh An Thần, tôi không điên, tôi chỉ không muốn ngủ trên chiếc giường mà anh và người phụ nữ khác đã từng hoan ái qua!"
Một câu nói khiến Lãnh An Thần sửng sốt, nhưng tiếp theo anh liền cười, "Em thích sạch sẽ? Hay là em ghen?"
Đối với vẻ mặt tự sướng của anh, Đoan Mộc không nói một câu, liếc mắt, cô trả lời anh, "Tôi sợ bị lây bệnh, bệnh đường sinh dục."
Thì ra là cô ghét bỏ anh, đây cũng không phải là lần đầu tiên, nếu như không phải là cô đang bị bệnh, anh thật muốn giờ phút này cũng khiến cô dơ theo, xem cô sau này còn dám nói anh hay không?
"Tôi bẩn sao?" Lãnh An Thần ngồi ở bên giường, quan sát cô.
Đoan Mộc Mộc hừ một tiếng, "Anh dám nói mình sạch sẽ?"
Miệng của cô lại trở nên sắc bén, so với vẻ nhu nhược trước đây, anh vẫn thích cô bây giờ hơn, mạnh như rồng như hổ, để anh ít nhất không cần lo lắng cô vì sợ hãi mà để lại di chứng gì.
"Xem ra em khôi phục rất nhanh!" Anh đột nhiên nghiêng người, khiến khỏang cách giữa họ gần thêm vài cm.
Gương mặt tuấn tú mập mờ sát vào mặt, Đoan Mộc Mộc chợt sợ hãi nhảy dựng lên, cô giơ tay đẩy anh ra, "Anh...anh muốn làm gì?"
Lãnh An Thần cười quỷ dị một tiếng, "Nếu em không có chuyện gì nữa, vậy đêm hôm khuya khoắt, chúng ta cô nam quả nữ, em nói xem có thể làm gì?"
Nhất thời, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc đỏ bừng, người đàn ông này thật đúng là tinh trùng lên tới óc mà, sao trong đầu đều là loại chuyện đó!
"Đừng!" Đoan Mộc Mộc bảo vệ mình, cô vẫn sợ hãi, âm thanh run rẩy, "Lãnh An Thần, anh...anh chớ làm loạn, tôi...tôi. . . . . ."
"Em cái gì em?" Nhìn cô sợ co rút về sau, vì vậy mà lại động tới vết thương trên người đau đến há miệng, Lãnh An Thần không giỡn với cô nữa, đứng dậy, chỉ chỉ chiếc giường dưới người cô, "Ngu ngốc, em là người phụ nữ duy nhất bước vào cái phòng này, cũng là người phụ nữ duy nhất ngủ trên cái giường này."
Hai mắt Đoan Mộc Mộc nhíu lại, nhìn anh nửa tin nửa ngờ, " Anh đừng nói dối nữa, chưa ai ngủ qua, sao cái giường này có thể thơm như vậy? Hơn nữa còn là mùi hương hoa Dành Dành (Chi Tử, Sơn Chi Tử, Hoàng Chi Tử, Hoàng Kê Tử). . ."
Lần này đổi lại là Lãnh An Thần mắt trợn tròn, ai nói cho cô biết, giường của đàn ông nên thúi?
Về phần mùi hương Dành dành, đó là bởi vì Tần Quỳnh thích, cho nên dù một ngày cô cũng chưa ở đây, Lãnh An Thần cũng dặn dò người giúp việc sau khi quét dọn xong thì phun loại nước hoa này, ngay cả nước giặt quần áo cũng đều là loại hương này.
"Tại sao không nói chuyện? Bị tôi đoán trúng đi!" Đoan Mộc Mộc không được tự nhiên, "Anh nên đưa tôi đi, tôi không muốn ngủ ở đây."
Lãnh An Thần đè cô lại, "Cô ầm ĩ đủ chưa, tôi đã nói ở đây không có người phụ nữ nào, tại sao cô lại không tin đây?"
Đoan Mộc Mộc đau đến khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt thành một cục, "Tôi không muốn tin, ai kêu anh suốt ngày lêu lổng với phụ nữ?"
Là uy tín của anh có vấn đề, hay là muốn chất vấn cô?
Lãnh An Thần thừa nhận ở phương diện thật sự mình rất chừng mực, nhưng cũng lười tranh cãi với cô, anh chỉ chỉ cháo đầu giường, "Em có ăn hay không?"
"Ăn, dĩ nhiên ăn!" Đoan Mộc Mộc đã sớm đói tới mức ngực dán vào lưng rồi, nhưng chỉ vừa động, thân thể đau đớn khiến cô lập tức ngã xuống, nhất thời chổng vó giống như con rùa lật ngửa.
"Ha ha ——" Nhìn cô như vậy, Lãnh An Thần bật cười.
"Đau —— tôi đau chết, anh còn cười?" Đoan Mộc Mộc uất ức méo miệng.
Lãnh An Thần đưa tay dìu cô, không ngờ cổ áo ngủ của cô trợt xuống một nửa, lộ ra da thịt tím bầm, mặc dù trong bệnh viện Lãnh An Thần đã nhìn thấy, nhưng giờ khắc này ở dưới ánh đèn, những vết thương này vẫn lập tức làm đau nhói ánh mắt của Lãnh An Thần, tay của anh không khỏi đưa tới.
"A! Sắc lang, Anh muốn làm gì?" Đoan Mộc Mộc cảnh giác bảo vệ mình, nhưng cô vừa động thì toàn thân đều đau.
"Đừng động!" Lãnh An Thần trầm giọng, "Tôi xem một chút!"
"Không có gì đẹp mắt!" Đoan Mộc Mộc đỏ mặt rũ mí mắt xuống, nhưng bàn tay của anh đã không cho phép cô tranh cãi bèn vén áo cô ra.
Đập vào mắt là những vết tím bầm, lớn nhỏ không đều, đặc biệt là sau lưng có vài chỗ đã rách da, ngay cả bờ vai mượt mà cũng là vết thương chồng chất, trái tim Lãnh An Thần đau nhói từng hồi, kể cả ánh mắt nhìn cô cũn
