Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214234

Bình chọn: 10.00/10/1423 lượt.

ng bao giờ mắng anh ta như vậy nữa rồi.

Anh ta và cô tất cả cuối cùng cũng thay đổi, cũng không thể trở về khoảng thời gian trong quá khứ được nữa.

Một đêm này, Đoan Mộc Mộc ngủ không ngon giấc, có lẽ là do nguyên nhân đổi chỗ ngủ, thật ra thì từ nhỏ cô liền quen giường, chỉ là không biết hiện tại cô lại nhận thức cái giường kia? Lãnh An Thần sao?

Lại muốn rời khỏi anh, hình như luôn là mình không rời khỏi.

Lật người, nhìn đêm đen nhánh ngoài cửa sổ, đêm khá dài không biết làm sao vượt qua, cuối cùng mở radio nửa đêm trong điện thoại di động ra, bằng vào âm thanh nào khác xua đuổi người không muốn nghĩ tới trong lòng.

Chẳng biết ngủ lúc nào, trong mơ loạn thành một đống, không biết là cái gì, chính là loạn, rất loạn. . . . . .

Cho đến khi âm thanh “cốc cốc” đem cô thức tỉnh, loạn này mới kết thúc, Đoan Mộc Mộc ôm lấy chăn mền trên người, mới phát hiện ra thân thể mình rất lạnh, giống như là ngâm nước lạnh cả đêm.

Ngoài cửa, tiếng gõ cửa tiếp tục vang, cũng không phải rất gấp, hơn nữa rất có quy luật, mới đầu Đoan Mộc Mộc cho là cửa đối diện, nhưng sau lại nghe rõ, không phải vậy, là gõ cửa phòng cô.

Bên ngoài, mặt trời đang mọc lên cao, mặc dù nói không biết mấy giờ, nhưng là từ độ cao của mặt trời vẫn có thể đoán được, thời gian cũng không quá muộn.

Mặc áo ngủ vào đi ra mở cửa, cô cho rằng Tô Hoa Nam tới, nhưng vừa mở cửa ra, nhìn thấy người đến kia, cô theo bản năng đóng cửa lại, chỉ là anh thế nhưng lại nhanh hơn cô một bước, mạnh mẽ đi vào, phía sau còn có người phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi đi theo.

"Thiếu phu nhân, Chào buổi sáng!" Người phụ nữ nhận ra cô, Đoan Mộc Mộc thấy bà hẳn là người làm theo giờ trong biệt thự của Lãnh An Thần.

Lãnh An Thần vào phòng, quan sát mọi nơi, giống như cảnh sát tìm tòi vậy, khiến Đoan Mộc Mộc không khỏi gai mắt, "Anh tới làm gì sao? Bắt giết sao? Sợ rằng để cho anh thất vọng, hiện tại thân thể tôi tạm được, nhưng muốn tìm gian phu thì cũng cần phải đợi thân thể tốt hơn mới được."

Mở miệng nói giống như ăn thuốc, cũng không để ý còn có người ngoài ở đây, Lãnh An Thần bị sặc, sắc mặt không tốt, nhưng vẫn nhịn được, chỉ là đối với người làm nữ nói, "Bà đi nấu cơm!"

"Không cần!" Đoan Mộc Mộc lớn tiếng hô dừng lại.

Cô không nên có quan hệ cùng anh, cho nên những thứ quan tâm hư tình giả ý của anh, cô cũng không cần.

Ánh mắt của Lãnh An Thần nhìn sang, vẫn sâu ám như cũ, "Thân thể của em cần chăm sóc, chớ tùy hứng!"

Giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng Đoan Mộc Mộc nghe được lại nghĩ đây là kết quả của sự đè nén, nếu như bình thường, có lẽ anh đã sớm nổi giận, thật ra thì kể từ lúc cô gặp chuyện không may, anh một mực đè nén.

"Tôi nói không cần, biến, anh lập tức cút cho tôi!" Đoan Mộc Mộc không có bởi vì anh đè nén mà có một tia cảm kích.

Cô bảo anh biến, chữ như vậy, Lãnh An Thần lớn như vậy, đây cũng là lần đầu tiên có người dám nói như vậy với anh, rất rõ ràng, ánh lửa trong mắt của anh nổi lên bốn phía.

Người làm nữ lúng túng đứng ở nơi đó, nhất thời tiến lùi đều khó, cuối cùng đành phải mở miệng, "Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai cô cậu từ từ nói chuyện, nhất là thiếu phu nhân thân thể yếu ớt, ngàn vạn lần không thể tức giận, nếu không bệnh nặng, vẫn là mình chịu tội. . . . . . Tôi đi ra ngoài mua chút thực phẩm bổ dưỡng."

Nói xong, người làm nữ đi, trong phòng lớn như thế chỉ còn lại hai người bọn họ, nhìn lẫn nhau, mùi hỏa dược vẫn nồng đậm như cũ, chỉ là hỏa trong mắt Lãnh An Thần đã diệt, bởi vì lời nói kia của người làm nữ.

Anh tới nơi này không phải để gây gổ, chỉ là muốn quan tâm cô.

"Anh đi đi!" Đoan Mộc Mộc chỉ hướng cửa, mở miệng vẫn là hai chữ này, không cho phép bố trí sắp đặt.

Lãnh An Thần xoay người ngồi vào trên ghế sa lon, ánh sáng từ cửa sổ sát đất xuyên thấu chiếu sáng vào trên người anh, cực kỳ sáng ngời, không nhìn ra chút hơi mù nào, nhưng Đoan Mộc Mộc biết anh bề ngoài sáng ngời như vậy, tâm có nhiều tàn nhẫn?

Vừa nghĩ tới đứa bé của bọn họ bị anh tự tay bóp chết, cô đã cảm thấy hận!

Hận cõi đời này làm sao lại có anh loại đàn ông áo mũ chỉnh tề như thế, hận đôi tay anh dính máu tươi còn có thể an nhiên ngồi ở chỗ này?

Hận ý trong lòng vào giờ khắc này tích tụ lại, Đoan Mộc Mộc cuối cùng cũng bộc phát, cầm cái ly trên bàn lên hướng anh ném đi, anh không né tránh, cái ly đập vào trán của anh, không vỡ, nhưng có thể nhìn thấy trên gương mặt tuấn tú nhanh chóng hiện lên cục lớn.

Anh động cũng không động, giống như túi kia chỉ là một đoàn không khí, căn bản đau cũng không có, chỉ là tròng mắt của anh lại sâu ám rõ ràng.

"Có phải cho em cây dao, cho anh chảy máu, trong lòng em sẽ thoải mái hơn một chút hay không?" Anh mở miệng, âm thanh trầm thấp, mang theo từ tính, dễ nghe như cũ.

Đoan Mộc Mộc nắm thành quả đấm, trong lòng giống như bị một cái tay bắt cong, tại sao cô muốn tức muốn chết muốn sống, anh thế nhưng lại bình tĩnh như thế? Anh nói cho anh đổ máu thật sao? Cô thật rất muốn như vậy. . . . . .

Chỉ là, cô không có tìm được dao găm, lại nghe thấy anh còn nói, "Người phải hiểu được có chừng có mực, chuyện đứa bé là anh


Pair of Vintage Old School Fru