Pair of Vintage Old School Fru
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214265

Bình chọn: 8.00/10/1426 lượt.

iếu chút nữa ngã nhào, cũng may cô đỡ vào vách tường, chỉ là phát ra tiếng vang, đúng lúc này, âm thanh trong phòng dừng lại, hình như cũng phát hiện ra cái gì.

Đoan Mộc Mộc nhanh chóng chạy đi, không có chú ý tới cô gái mở cửa phía sau, trên mặt là nụ cười châm chọc, cô ta đóng cửa lại, đôi tay giống như rắn quấn lên cổ của Tô Hoa Nam, "Trình diễn xong rồi, anh làm sao báo đáp em đây?"

Tô Hoa Nam gỡ tay của cô ta, "Đừng làm rộn, bây giờ là ở công ty."

"Công ty thì thế nào? Em hiện tại liền muốn" Tay Lăng Khả Tâm thăm dò vân vê trước ngực của anh ta, bắp thịt căng thẳng khiến toàn thân cô run lên, "A Nam, cho em!"

Mặc dù Tô Hoa Nam không giống như Lãnh An Thần là vấy bẩn tên ở bên ngoài như vậy, nhưng anh cũng không phải là thánh nam, đối mặt với cô gái trêu chọc. Anh ta không thể không động tình, huống chi cô gái này cũng có bản lãnh quyến rũ người, hai ba lần sẽ để cho thân thể anh nóng lên.

Anh ta trở tay nhấn một cái, Lăng Khả Tâm bị áp trên ván cửa bền chắc, bàn tay vê trên ngực cô ta, chỉ mấy cái ngắn ngủn, Lăng Khả Tâm liền không chịu nổi thở hổn hển, thân thể càng thêm mềm thành nước, ngồi phịch ở trên người của anh ta.

Tô Hoa Nam cởi áo sơ mi của cô ta ra, nút áo nhất thời vang lên “lộp bộp”, tan tác đầy đất, Lăng Khả Tâm nhìn áo sơ mi bị rách, miệng hồng cong lên, "Anh làm gì mà gấp như vậy, một lát nữa em sẽ không có y phục mặc rồi."

"Vậy thì đừng mặc" Tô Hoa Nam nhìn nhũ hoa ở dưới áo ngực đen viền ren, cặp mắt sáng lên, tay tìm kiếm phía sau lưng cô ta, dễ dàng tháo ra nút cài móc, hai đóa hoa mềm mại nhảy vọt ra ngoài, như thỏ trắng bướng bỉnh.

Tô Hoa Nam chỉ cảm thấy cổ họng nhất thời khô khốc, cúi đầu ngậm đỉnh núi vào trong, đầu lưỡi câu lấy chốc lát, mơ hồ cảm thấy đỉnh núi kia giống như núi nhỏ phồng lên, chĩa vào lưỡi anh ta.

Lăng Khả Tâm sớm đã bị anh ta bú liếm đến hồn bay phách tán, hận không thể đem linh hồn đẩy mạnh vào trong miệng của anh ta, "A Nam, A Nam. . . . . ."

Tiếng ngâm phát ra mang theo lời mời, một đôi tay nhỏ bé luồn sâu vào trong tóc anh ta, cố gắng kéo đầu của anh gần vào lồng ngực của mình hơn chút nữa, ngực đồng thời ưỡn cao hơn, kéo đầu của anh ta đi vuốt ve một đóa hoa bị bỏ rơi.

Cô ta khát vọng, Tô Hoa Nam dĩ nhiên cảm nhận được, mắt đỏ bừng nhìn cô ta một cái, sau đó lần nữa cắn cô ta, mang theo chút sức lực, cô ta vọt ra tiếng thét chói tai ——

"Bảo bối, em nhẹ một chút, em muốn khiến tất cả mọi người tới đây à?" Giọng nói của Tô Hoa Nam khàn khàn nhắc nhở.

Lăng Khả Tâm cố ý dùng ngực trắng mềm cọ môi anh ta, "Còn không phải tại anh. . . . . ."

"Đó cũng là do em quyến rũ trước. . . . . ."

"Anh thật là hư!"

"Tệ hơn vẫn còn ở phía sau. . . . . ."

"A ——"

Ngón tay của anh ta từ dưới váy cô ta chen vào, đã xâm nhập vào vườn hoa của cô ta.

Thịt non mềm mại ở dưới đóa hoa như bị đầu ngón tay anh ta vuốt lên, rất nhanh sẽ hoàn toàn nở rộ, Lăng Khả Tâm không chịu nổi, chỉ cảm thấy trong đầu có vô số ánh sáng đang nháy, rất muốn.

"A Nam, A Nam, cho em. . . . . ." Cô ta lẩm bẩm kéo áo sơ mi của anh ta, ngậm hạt đậu trước bộ ngực anh ta, nuốt liếm bụng anh ta.

Ở phương diện này, Lăng Khả Tâm là lão luyện, Tô Hoa Nam rất nhanh cũng không chịu nổi, anh ta giật phắt váy cô ta, đóa hoa trắng noãn dưới hạ thân cô ta lộ ra, sau đó gác ở bên hông của mình, sau đó thả ra vật dâng trào của mình, ở chỗ mềm mại của cô ta chà mấy cái rồi chợt đâm. . . . . .

Cánh cửa vì động tác kịch liệt của bọn họ mà lay động, Lăng Khả Tâm càng giống như là cành hoa trong gió rét, bị chập chờn tùy lúc sẽ rơi xuống.

Phòng làm việc đặt tài liệu chỉnh tề, giờ phút này đầy dâm loạn, tiếng thân thể nam nữ va chạm liên tiếp, thật lâu không chịu ngừng nghỉ.

Hồi lâu, lúc Tô Hoa Nam gầm nhẹ, tất cả rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Ngoài cửa, đã có người lục tục trở lại, tiếng đi bộ cùng giọng nói rõ ràng lọt vào tai, Lăng Khả Tâm uể oải không chịu nổi giắt trên người Tô Hoa Nam, "Mệt quá."

"Bảo bối, mệt là anh" Tô Hoa Nam ở trên cặp mông trắng của cô ta bóp một cái, "Nhanh sửa sang lại đi, tránh khỏi tẹo nữa sẽ có người tới."

"Em không muốn, anh làm cho em đi" Lăng Khả Tâm làm nũng.

Nghe động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn, Tô Hoa Nam cuối cùng có điều cố kỵ, âm thanh trầm xuống, "Gây nữa, về sau cũng đừng nghĩ!"

"Em. . . . . ." Lăng Khả Tâm không ngờ tới anh ta trở mặt nhanh như vậy, không cam lòng lui ra từ trên người anh ta, tức giận mặc y phục.

Tô Hoa Nam nhanh hơn cô ta một bước, đi tới trước cửa sổ sửa sang lại tóc bị cô ta nắm rối loạn, đúng lúc này, nghe được Lăng Khả Tâm nói, "Mới vừa rồi anh sẽ không đem em làm thành cô ta chứ?"

Lời này khiến động tác của Tô Hoa Nam dừng lại, anh ta chậm rãi xoay người, tròng mắt đen hoàn toàn lạnh lẽo, không còn một chút dịu dàng lúc trước, "Về sau ít nói bậy, nếu không đừng trách anh trở mặt."

Bây giờ anh ta còn chưa trở mặt ư? Ba phút trước vẫn còn dong ruổi ở trên người cô ta, nhưng bây giờ lại vì người phụ nữ khác mà rống cô ta, Đoan Mộc Mộc đó có cái gì tốt chứ? Khiến thần kinh của Lãnh An Thần rối loạn, cũng làm cho người đàn ông n