ản bội qua mình, điểm áy náy trong lòng Lãnh An Thần liền giống bị gió thổi qua, chợt phiêu tán.
"Đương nhiên có chuyện!" Anh khôi phục nghiêm nghị, một bộ tư thế tổng giám đốc tiêu chuẩn đối đãi với cấp dưới, nói xong, đi về phía bàn làm việc của mình, chốc lát từ đáy bàn lấy ra một cái túi, "Đưa cho em."
Đoan Mộc Mộc cau mày, cái gói cho cô tại sao ở trong tay anh? Đúng lúc này lại nghe thấy anh còn nói, "Chính xác mà nói là cho cha vợ đại nhân, nhưng mà ông ấy không có ở đây, cho nên vẫn là giao cho em!"
Một câu ông ấy không có ở đây, lại chạm đến cánh cửa xót xa trong lòng Đoan Mộc Mộc, trong mắt vọt lên hơi nước mờ mịt, cô nhanh chóng tiến lên muốn cầm lấy cái túi, nhưng Lãnh An Thần lại đè xuống, "Đây là gửi về đến trong nhà" Nói qua liền dừng lại, mất tự nhiên sờ chóp mũi một cái, "Hai ngày nay lão thái thái luôn hỏi em, có thể trở về một chuyến hay không?"
Cô nhìn anh, tròng mắt đen nhánh cùng giọng điệu của anh đều là ý hỏi, Đoan Mộc Mộc căng thẳng, mặc dù đối với Lãnh An Thần, người này cô cực hận, nhưng lão thái thái đối với cô là thật tốt.
"Bà nội. . . . . ." Cô không khỏi kêu ra miệng, "Bệnh của bà như thế nào?"
Nghe thấy cô vẫn còn quan tâm đến lão thái thái, trước trái tim lạnh lẽo của Lãnh An Thần hình như lại gặp được gió xuân, dần dần ấm lên, "Không ổn, đã hai bữa không ăn chút đồ gì rồi."
Đối với người già mà nói, một khi không ăn đồ, vậy đại biểu cho cái gì, cô chắc chắn hiểu, trái tim nhói lên, "Không ăn đồ sao được? Sao các người không mang bà đến gặp bác sỹ, tiếp tục như vậy, thân thể của bà sao có thể chịu nổi?"
Liên tiếp chất vấn để lộ ra kích động, thậm chí khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng, tay Lãnh An Thần không khỏi nắm bả vai của cô, "Bà xã, nếu em quan tâm bà nội như vậy, tại sao không tới thăm bà?"
Hình như có cái gì không đúng. . . . . .
Đoan Mộc Mộc ý thức trở lại, muốn lui ra, nhưng Lãnh An Thần đã không cho cơ hội, "Anh biết rõ em hận anh, nhưng bà nội không sai, có lẽ em về nhà, bà liền ăn cơm."
Nhiệt độ lòng bàn tay anh cách lớp áo sơ mi thật mỏng truyền đến bên trong thân thể của cô, Đoan Mộc Mộc không chịu nổi, nhưng lại không thoát khỏi, đối mặt với lời nói của anh, cô chỉ cảm thấy trái tim khổ sở, cô không phải là không muốn trở về nhìn bà một chút, nhưng cô không dám, thậm chí là không thể đối diện.
Vừa nghĩ tới mình bỏ lỡ đứa bé mà lão thái thái luôn mong mỏi, Đoan Mộc Mộc đã cảm thấy mình có tội, cho nên đây cũng là lý do cô không muốn vào biệt thự ở nữa, bởi vì chỉ cần đi vào ở, ngày ngày sẽ phải gặp mặt lão thái thái, mặc dù lão thái thái không phải mỗi lần đều nói chuyện đứa nhỏ, nhưng Đoan Mộc Mộc Năng cảm thấy ánh mắt của lão thái thái cũng sẽ cố ý dừng lại ở bụng cô.
Kỳ vọng như vậy so với bất kỳ ngôn ngữ nào cũng làm cho lòng người rung động, nhất là khi đã từng mang thai, Đoan Mộc Mộc thiếu chút nữa liền nói cho lão thái thái rồi, chỉ là đột phát rất nhiều chuyện, cô còn chưa nói, kết quả đứa bé đã không còn.
Thay vì nói cô không muốn đối mặt với lão thái thái, không bằng nói cô không cách nào đối mặt với ánh mắt kỳ vọng của lão thái thái, như vậy sẽ làm cô vĩnh viễn không thể quên đứa bé mình bỏ lỡ.
"Tối nay trở về nhé?" Mơ hồ nhìn thấu cô buông lỏng, Lãnh An Thần đuổi sát.
Trong nháy mắt này, trái tim Đoan Mộc Mộc cũng buông lỏng, như thế nào đi nữa, lão thái thái luôn đối tốt với cô, cho dù cô muốn hận, cũng không thể không phân biệt rõ phải trái đúng sai.
"Được, tôi sẽ trở về!" Lời này của Đoan Mộc Mộc mới phát ra, Lãnh An Thần liền kích động một tay vòng ôm lấy cô.
"Bà xã, cám ơn em, anh biết ngay em thiện lương nhất mà!" Nháy mắt ôm lấy cô lồng ngực liền căng đầy, Đoan Mộc Mộc vẫn không khỏi run rẩy, thậm chí để cho cô cảm thấy tham luyến, mấy ngày qua, cô lạnh nhạt anh, không để ý tới anh, thậm chí là hận anh, nhưng cô vẫn thích anh.
Phụ nữ yêu giống như là đầm lầy, không dễ dàng lâm vào, nhưng một khi lõm xuống sẽ không dễ dàng thoát thân, dù cho anh tổn thương bao nhiêu, cuối cùng cô vẫn không rút ra được.
"Anh buông tôi ra" Đoan Mộc Mộc hơi tham luyến, tiếp đó đẩy anh.
Cô sẽ không tha thứ cho anh, tuyệt đối sẽ không, cho dù cô yêu anh, cũng không thể sửa đổi.
Lãnh An Thần giống như là không nghe được, ngược lại ôm cô chặt hơn, những ngày qua anh lại làm sao tốt hơn, mỗi ngày, buổi tối khi nhắm mắt lại đều là ánh mắt oán hận của cô, đều là bộ dạng cô nằm ở trong vũng máu.
Những thứ hôm qua này, anh đều cần rượu cồn để gây mê bản thân mới có thể ngủ, mới có thể để cho mình đừng vì chuyện đã làm mà đau lòng tự trách, đừng vì muốn cô mà đêm không thể say giấc.
"Buông tay!" Đoan Mộc Mộc thấy anh không buông tay, lên giọng.
"Bà xã, để cho anh ôm một lát" Giọng nói của anh nhẹ như tuyến âm dây cung vang ở bên tai, cùng lúc đó, mặt càng vùi sâu vào tóc cô.
Mùi thơm dầu gội nhàn nhạt thậm chí không biết là hương thơm loại hoa nào loại quả nào, nhưng anh lại cảm thấy dễ chịu như vậy, chẳng biết lúc nào, anh đã do đơn phương yêu mến mùi thơm hoa dành dành mà trở nên không hề bắt bẻ nữa, thậm chí càng cảm thấy trên người cô có loại mùi hư
