n rẩy đem thư ra, đưa tới, "Xin hỏi đây là cô viết sao?" Cả song cửa sổ.
Trần Xuân thấy được thư, gật đầu, "Là ta!"
"Cháu thật sự chính là cô nhi? Cha mẹ của cháu ở đâu? Tại sao bọn họ lại không quan tâm cháu?" Không mở miệng thì thôi, há miệng chính là nhiều chỗ để hỏi, đối phương kinh hãi sửng sốt.
"Đứa bé, con. . . . . ." Từ lúc cô vào cửa Trần Xuân liền nhìn ra cô có cái gì không đúng, hiện tại hình như đã hiểu rõ ràng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
"Ba cháu qua đời, không ai nói cho cháu biết những thứ này. . . . . ." Nói ra những lời này, bao nhiêu ủy khuất đè ở trong lòng khiến Đoan Mộc Mộc rơi nước mắt xuống, "Cầu xin cô nói cho cháu biết, nói cho cháu biết, có được hay không?"
Nghe đến đó, Trần Xuân như hiểu như không gật đầu một cái, "Đứa bé, con rất hạnh phúc, có thể gặp được người tốt như Đoan tiên sinh. . . . . ." Nói xong, ánh mắt Trần Xuân bay xa, tựa như trở lại trong thời gian đã qua.
"Đoan tiên sinh là một thu nhặt, thường tới nơi này thu bình nhựa cũ, đó là vào ngày thứ ba con được đưa tới nơi này, không biết vì nguyên nhân gì mà khóc lợi hại, hơn nữa còn khóc lớn nửa ngày, cơ hồ khóc muốn sặc khí, Đoan tiên sinh nói con bị bệnh nên có nơi nào không thoải mái mới có thể khóc rống như vậy, nhưng lúc đó Viện Phúc Lợi có nhiều đứa nhỏ lại ít người, ta căn bản chăm sóc không hết, liền cầu xin ngài ấy dẫn con đi xem bệnh, sau khi kiểm tra biết con bị viêm phổi, kết quả ở trong bệnh viện ngẩn ngơ một tháng, trong thời gian này đều là ngài ấy chăm sóc con. . . . . . Sau đó con khỏe lại, Đoan tiên sinh liền không bỏ được con, nói là nhận nuôi con, lúc ấy chính ta còn do dự ngài ấy là một người đàn ông thế nào một mình chăm sóc đứa bé như con, nhưng ngài ấy cứ ngàn thề vạn cam kết, ta mới đồng ý."
Nghe đến đó, lòng của Đoan Mộc Mộc lại đau, nếu như không có ba, có phải cô ở đó ba ngày sau đó chết rồi hay không?
Ba cho cô ân tình, cô lại không thể tiếp tục báo đáp.
"Vậy ai đưa cháu tới?" Đoan Mộc Mộc hình như vẫn còn kỳ vọng cái gì.
Vẻ mặt Trần Xuân cứng lại, lắc đầu một cái, "Không biết, ta nhớ được có một buổi sáng, liền nghe thấy cửa Viện Phúc Lợi có đứa bé đang khóc, mở cửa liền nhìn thấy con trên đất, bị một khăn nhỏ bao lấy, trừ yếm hồng mặc trên người con ra, không có bất kỳ vật gì. . . . . . Chúng ta biết cha mẹ chịu đưa đứa bé đến Viện Phúc Lợi khẳng định đều có nỗi niềm khó nói, cho nên mỗi đứa bé sau khi tới đây, chúng tôi cũng sẽ đem thứ bọn họ lưu lại ở trên thân giữ lại, để tránh ngày sau cha mẹ ruột thịt của bé tìm đến có thể nhìn thấy."
Nghe nói thế, một kỳ vọng nho nhỏ trong lòng Đoan Mộc Mộc bị triệt để tưới tắt, nước mắt lại một lần nữa không bị khống chế mà rớt xuống, "Tại sao bọn họ lại không quan tâm cháu?"
Nhìn khuôn mặt nhỏ của cô bị nước mắt ướt nhẹp, đôi môi Trần Xuân động mấy cái, cuối cùng không nhịn được lại mở miệng, "Chỉ là, mấy tháng trước có người tới nơi này dò la hỏi con. . . . . ."
Đoan Mộc Mộc đang rơi nước mắt chợt dừng lại, giống như bị cắt đứt, "Người nào ạ?"
Bởi vì kích động, âm thanh của cô cũng trở nên run rẩy.
Mi tâm Trần Xuân nhíu lại, lại suy tư, mới nói, "Ta cũng không rõ lắm, là vị lão thái thái, phong cách thoạt nhìn có dáng vẻ rất cao quý."
"Bà ấy hỏi cái gì ạ?" Hô hấp của Đoan Mộc Mộc cũng trở nên gấp rút.
"Cũng không hỏi cái gì, chỉ hỏi hai mươi năm trước nơi này có một đứa bé gái không có ai đưa tới phải không? Hơn nữa bảo ta lấy ra tất cả vật phẩm nhận nuôi đứa bé năm đó, lúc ấy ta liền nhớ bà ấy cứ nhìn chằm chằm vào yếm hồng của con, vẫn vuốt đóa hoa mai này, trong miệng còn lẩm bẩm nói qua chính là nó, chính là nó. . . . . . Sau đó, bà ấy hỏi tình hình người nhận nuôi, cuối cùng còn quyên tiền xây một tòa Viện Phúc Lợi mới, bây giờ chúng ta đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị dời qua đó."
Trong đầu Đoan Mộc Mộc hỗn loạn tưng bừng, cô cảm giác lời nói này để cho cô có thể cảm thấy cái gì, nhưng chẳng biết tại sao, cô lại bắt không được cảm giác kia, giống như là sương mù nắm trong tay, "Vậy, vậy cô có địa chỉ của bà ấy hoặc là điện thoại không?"
Trần Xuân lắc đầu một cái, "Không có!"
Hai chữ này khiến hi vọng của Đoan Mộc Mộc đang tung bay ở trong không trung như gặp phải đòn nghiêm trọng, oa, rơi xuống đất, chốc lát, cô lại nghĩ đến cái gì, "Cô Trần, không phải cô nói bà ấy quyên tiền sao? Có thể tra được chứ!"
Trần Xuân lại lắc đầu, "Bà ấy đại khái không muốn cho người ta biết, ngay cả quyên tiền cũng dùng tên giả."
Tất cả hi vọng lần nữa bị cắt đứt, Đoan Mộc Mộc hoàn toàn sững sờ. . . . . .
Tại sao ban đầu muốn vứt bỏ cô? Tại sao sau khi tìm thấy cô lại không nhận cô? Hình như tất cả đều có bí mật không muốn cho người khác biết, nhưng đến tột cùng là cái gì chứ?
Cô giống như không cẩn thận đi vào trong mê cung, làm thế nào cũng không tìm được đường ra.
"Trần nương nương, dì ở đâu?" Trong lúc Đoan Mộc Mộc cùng Trần Xuân đều trầm tư thì cửa chợt truyền đến một giọng nam dễ nghe.
"Con đã đến rồi!" Trần nương nương đứng dậy, trên mặt tràn ra tươi cười.
Đoan Mộc Mộc đang lạc vào mê cũng bỗng giật mình, cho đến khi thân thể b