ý tứ của lời này, vội vàng đi qua chỗ anh, "Tổng giám đốc, không...không nên bảo em rời khỏi Lãnh thị. . . . . ."
"Nói thêm một câu nữa, ngay cả thành phố này cũng không còn chỗ để nán lại" Anh lạnh giọng cắt đứt, ánh mắt ngoan tuyệt thẳng tắp chọc vào da thịt của cô ta, trong lòng của cô ta.
Lời nói hết đến mức này, Lăng Khả Tâm hình như cũng nhận mệnh, cô ta cười khổ sở, miễn cưỡng đỡ ghế sa lon đứng lên, nhặt từng món y phục trên đất lên mặc vào, nhưng mặc mỗi một bộ, đáy lòng cô ta hận nhiều hơn một phần.
Hôm nay cô ta không có bản lãnh cùng anh đối kháng, nhưng tương lai cũng không thể khẳng định, Lãnh An Thần, hôm nay tôi bị khuất nhục, một ngày nào đó tôi sẽ đòi lại!
Lăng Khả Tâm đi, Lãnh An Thần nhắm mắt lại, vuốt vuốt cái trán, anh lấy điện thoại di động ra, đè xuống một chuỗi mã số, tuy nhiên nó không có dũng khí thông qua.
Vừa nghĩ tới buổi sáng hôm đó cô xách theo túi thuốc xuất hiện ở trước mặt anh, anh nói những lời cay nghiệt thế kia, làm những việc hoang đường kia, anh đã cảm thấy không thể tha thứ.
Thì ra là, kẻ khốn kiếp vẫn chính là anh!
Ngón tay thon dài gõ bên sofa, anh đang suy tư, chợt, trong đầu thoáng qua cái gì, anh đứng bật dậy.
Chẳng lẽ, đứa bé trong bụng của cô, bị anh đả thương chính là đứa bé trong buổi tối ngày đó hay sao?
Nếu quả như thật thế, vậy anh lại thật sự nên bầm thây vạn đoạn rồi sao?
Nghĩ tới đây, Lãnh An Thần cầm chìa khóa xe lên chạy thẳng tới bệnh viện, cô từng đi làm xét nghiệm, như vậy nhất định có ghi chép kiểm tra của cô! Cái gì gọi là nước đổ khó hốt? Cái gì gọi là biết vậy chẳng làm?
Khi Lãnh An Thần từ trong bệnh viện đi ra, mới hoàn toàn nếm trải, nhưng coi như hiện tại anh cầm thanh dao tự sát, đứa bé do chính anh hủy diệt cũng sẽ không sống lại!
Thật là đáng chết!
Anh nện từng quyền từng quyền vào xe Bentley màu đen, cho đến khi trên nắm tay là một mảnh máu thịt be bét. . . . . .
"Cậu điên rồi!" Tiết Chi Hằng mới vừa rồi cũng cảm thấy không đúng, không yên lòng theo tới, quả nhiên là trông thấy anh như dã thú điên loạn.
Đầu Lãnh An Thần chống đỡ ở trên cửa xe lạnh lẽo, "Tôi… khốn kiếp, đáng chết!"
"Chuyện gì xảy ra?" Tiết Chi Hằng rất ít khi thấy anh mất khống chế như thế này.
Chỉ là, Lãnh An Thần cũng không trả lời, mà đẩy Tiết Chi Hằng ra, sau đó lên xe, như điên rời khỏi bệnh viện.
——"Nếu như mà em nói đứa bé này là của anh, anh sẽ tin sao?"
Cô đã từng nói qua, nhưng lúc đó chính anh bị ghen tỵ làm cho đầu óc choáng váng, không chỉ có không tin, còn mắng cô!
Không trách được cô mắng anh đoạn tử tuyệt tôn, mắng anh đời này cũng sẽ không có con trai. . . . . .
Đứa bé của anh bị anh tự tay giết, tội nghiệt như vậy chỉ sợ ngay cả ông trời cũng sẽ không tha thứ cho anh!
Giờ khắc này, Lãnh An Thần không biết nên làm những gì mới có thể sửa lại cái lỗi này? Anh quản lý Lãnh thị những năm này, sóng gió gì cũng trải qua, cũng không có lần nào có thể làm cho anh vô lực giống như bây giờ, vô dụng, còn có hối tiếc.
Xe dừng ở dưới nhà trọ Đoan Mộc Mộc ở, anh thế nhưng lại không có dũng khí đi lên, dưới tình huống không hiểu biết rõ chân tướng, dù anh đả thương cô đau lòng, dù là trong lòng tự trách, nhưng ít nhất anh có thể đối mặt với cô, nhưng hiện tại thế nào? Coi như cô một chữ không nói, lương tâm chính anh khiển trách, đều làm anh không thể chịu đựng.
Cửa sổ không có mở đèn, chắc hẳn lúc này cô đã ngủ?
Trong đầu thoáng qua cô nhăn mặt lúc ngủ, bây giờ ngẫm lại lại cảm thấy vô cùng ấm lòng, thì ra là anh đã từng cách hạnh phúc gần như vậy, tuy nhiên nó bị chính anh tự tay xé bỏ rồi.
Giờ phút này, anh không khỏi nhớ tới Đại Thoại Tây Du có một câu nói: Mộc Mộc, nếu như trời cao cho anh thêm một cơ hội, anh nhất định sẽ quý trọng, nhất định không để cho cho em đau lòng.
Mộc Mộc, anh sai lầm rồi!
Em còn có thể tha thứ cho anh chứ?
Đêm, trầm trầm tối xuống, giống như là tim của anh, không có giới hạn, giống như rơi vào vực sâu không đáy.
Lãnh An Thần cứ ngồi như vậy, cũng không biết ngồi bao lâu, cuối cùng lại ngủ thiếp đi, trong mộng, một đứa bé khả ái cười với anh, thậm chí còn đưa tay muốn anh bế, nhưng lúc anh duỗi tay ra, đứa bé chợt cách anh càng ngày càng xa, cuối cùng khắp người máu me be bét. . . . . .
"Là ba giết chết con rồi!"
"Là ba hại con. . . . . ." Chết rồi.
Đứa bé mắt to tròn trịa nhìn chằm chằm, máu me khắp người nhìn anh, anh rất muốn giải thích, nhưng cổ họng giống như là bị mắc kẹt cái gì đó, thế nào cũng không mở miệng được, cuối cùng bừng tỉnh.
Cái trán phủ một tầng mồ hôi hột, sau lưng cũng bị thấm ướt, toàn thân lạnh, thế nhưng tất cả cũng không quan trọng, quan trọng là âm thanh trong mộng, ánh mắt tràn đầy ai oán.
"Thật xin lỗi. . . . . . Đứa bé, thật xin lỗi!" Lãnh An Thần luống cuống, chợt cảm giác bóng tối quanh mình cũng biến ảo thành địa ngục, âm hồn bao vây thật chặt quanh anh, ngay cả ngôi sao chấm nhỏ trên trời cũng cực kỳ giống cặp mắt đứa bé trong mộng, "Không, không. . . . . . ."
Anh không chịu nổi, tâm, tại thời khắc này hỏng mất hoàn toàn.
Tay run rẩy đưa vào túi, anh móc thuốc lá ra