The Soda Pop
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214441

Bình chọn: 10.00/10/1444 lượt.

, nhưng thế nào cũng không được, tất cả chân tướng như trúng ma.

Đúng lúc này, có hai luồng ánh sáng mạnh bắn thẳng tới đây, tay Lãnh An Thần run một cái, điếu thuốc cùng cái bật lửa đồng thời rơi trên mặt đất.

"Mộc Mộc, em tỉnh lại đi. . . . . . Em nói cho anh biết là lầu mấy, anh đưa em lên!" Đột nhiên, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng gọi quen thuộc, Lãnh An Thần chẳng dám tin tưởng lỗ tai mình.

Anh tìm âm thanh nhìn sang, chỉ thấy trong ngực Khang Vũ Thác ôm Đoan Mộc Mộc, còn cô gái kia đang ngủ thiếp đi.

"Bà xã" Nhìn một màn này, Lãnh An Thần bước nhanh xuống, sau đó không đợi Khang Vũ Thác kịp phản ứng, liền đem Đoan Mộc Mộc cướp vào trong ngực mình.

"Anh, anh. . . . . ." Khang Vũ Thác cũng không ngờ tới anh sẽ ở đây.

Mùi rượu nồng nặc dù là ở bên trong không khí cũng không che giấu được, Lãnh An Thần cau mày, một đôi tròng mắt đen không thân thiện nhìn về phía Khang Vũ Thác, "Cậu để cho cô ấy uống rượu?"

Giọng nói tức giận chất vấn, còn có ánh mắt kia, rõ ràng mang theo địch ý, Khang Vũ Thác biết mình thích Đoan Mộc Mộc là chạm vào đại kỵ của Lãnh An Thần, nhưng tối nay sau khi nghe xong cô khóc lóc giãi bày, anh ta đã có quyết định của mình.

"Làm sao anh không hỏi tại sao cô ấy uống rượu?" Khang Vũ Thác hỏi ngược lại, giọng nói cũng không thân thiện.

Có lẽ là Lãnh An Thần ôm không thoải mái, Đoan Mộc Mộc hừ một tiếng, tay nâng lên, đấm ở ngực Lãnh An Thần, không đau, lại đau, bởi vì câu hỏi ngược lại của Khang Vũ Thác.

Vào lúc anh không biết đứa bé kia, Lãnh An Thần tự trách đối với việc mình hại cô bỏ lỡ đứa bé, nhưng bây giờ bất đồng, anh thân thiết cảm thấy loại đau đớn này, hơn nữa anh biết cô còn đau hơn gấp trăm gấp nghìn lần so với anh.

Dù sao, đứa bé kia cũng tồn tại ở trong thân thể cô.

"Ngôi sao lớn Khang bận rộn như vậy, về sau chuyện bồi cô ấy uống rượu, cũng không làm phiền cậu, coi như cô ấy muốn uống, cũng nên là ông xã như tôi đây mới đúng!" Lãnh An Thần cố ý cường điều hai chữ ‘ông xã’.

Khang Vũ Thác hiểu trong lời nói của anh có ý gì, nhìn Đoan Mộc Mộc không thoải mái tựa trong ngực Lãnh An Thần, khóe môi anh ta giương lên, "Hay là trước đưa cô ấy lên đi, sau đó chúng ta có thể bàn lại."

Cúi đầu nhìn qua cô gái trong ngực cực độ không thoải mái, Lãnh An Thần ôm cô quay người đi lên lầu, cô mới sảy thai, vậy mà còn uống rượu nữa, cô thật là không muốn sống nữa rồi!

Trong quá trình Lãnh An Thần ở trong thang máy lên cao, cô gái ngủ an tường trong ngực, không nhịn được đau lòng, chỉ là đau lòng hiện tại của anh có lẽ không đáng giá rồi.

Đặt cô xuống giường, đắp kín chăn cho cô, Lãnh An Thần đi ra phòng ngủ, mà Khang Vũ Thác đang đứng ở phía trước cửa sổ, Lãnh An Thần mới vừa đi đến gần, trên mặt liền bị một quyền bền chắc, "Lãnh An Thần, anh *** khốn kiếp!"

Khang Vũ Thác động thủ, cũng bạo phát nói tục, tối nay lúc nghe Đoan Mộc Mộc khóc nói bỏ lỡ đứa bé thì anh ta liền lửa giận bừng bừng.

Khóe môi có nhiệt dịch chảy ra, Lãnh An Thần lau chùi, đầu ngón tay đỏ tươi ở dưới ánh đèn cực kỳ chói mắt, anh cười lạnh đứng lên, sau đó níu lấy cổ áo của Khang Vũ Thác, trả lại một quyền nhẫn tâm, "Cậu mơ ước người phụ nữ của tôi, cậu mới *** khốn kiếp."

Thân thể Khang Vũ Thác ngã xuống, đụng phải một bên cái bàn, ly trà phía trên cạch rơi xuống mặt đất, rơi vỡ tan.

Tiếng vang như vậy ở trong màn đêm yên tĩnh cực kỳ chói tai, hai người đàn ông này đồng loạt hướng phòng ngủ nhìn tới, lo sợ sẽ kinh động đến cô gái nhỏ đang ngủ say.

"Muốn đánh, chúng ta đi ra ngoài!" Lỗ mũi Khang Vũ Thác bị đánh ra máu, anh ta cẩu thả lau đi, cũng cười yếu ớt.

Hai người đi ra khỏi nhà trọ, đứng trên bãi cỏ trống trải ở dưới lầu, trong bầu trời đêm ánh sao nghịch ngợm nháy mắt, có loại mùi vị xem náo nhiệt.

Có lẽ là bên ngoài gió lạnh, để cho kích động của bọn họ cũng lạnh xuống, nhưng cũng không đại biểu muốn chút lời không nói, "Tôi đã cảnh cáo cậu, đừng có ý nghĩ đối với cô ấy nữa" Lãnh An Thần trầm trầm mở miệng.

Khang Vũ Thác cúi đầu nhìn chân của mình, "Em bỏ qua ý nghĩ đối với cô ấy, nhưng em phát hiện anh căn bản không làm cho cô ấy hạnh phúc."

Một câu nói đâm đau buồng tim Lãnh An Thần, "Đó là việc của tôi, coi như cô ấy không tốt, vậy cũng không có quan hệ gì với cậu."

"Anh không làm cho cô ấy hạnh phúc, em có thể cho" Khang Vũ Thác ngước mắt, một đôi mắt sáng bức người, giống như ngôi sao trên trời, "Anh và Lam Y Nhiên dính dấp không rõ thì cũng thôi đi, vẫn cùng nhân viên nữ công ty làm loạn, thời điểm làm điều này, anh đặt cô ấy ở chỗ nào? Phải biết, cô ấy mới đúng là vợ của anh, anh để cho cô ấy đối mặt với ánh mắt chất vấn mọi người trong công ty như thế nào?"

Mặt của Lãnh An Thần càng ngày càng đen, bởi vì chữ chữ câu câu của Khang Vũ Thác đều nói trúng xương sườn mềm của anh, "Cô ấy căn bản không quan tâm!" Anh còn đang vì hành động vô sỉ của mình kiếm cớ.

"Không quan tâm?" Khang Vũ Thác hừ một tiếng, "Anh hãy thử xem, lúc anh nhìn thấy em và cô ấy thân thiết, anh cũng không quan tâm?"

Lãnh An Thần nhất thời không trả lời được, Khang Vũ Thác lắc đầu, "Chớ xem cô ấy vĩ đại nh