Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214471

Bình chọn: 9.5.00/10/1447 lượt.

nội của con."

"Anh sẽ không ly hôn!" Hai chữ kia như chạm vào điều cấm kỵ của Lãnh An Thần, anh lập tức cắt đứt.

Đoan Mộc Mộc chỉ cười, "Nếu như anh có thế để cho đứa bé đã mất quay trở về, tôi sẽ không ly hôn."

Cái này giống như đem bát nước hắt ra ngoài thu hồi lại, căn bản là không thể nào!

"Chỉ cần em cho anh cơ hội, chúng ta còn sẽ có đứa bé" Giọng nói của Lãnh yếu ớt.

Khóe môi đẹp mắt của Đoan Mộc Mộc khẽ nhếch, lộ ra châm chọc, "Đời này anh cũng đều đừng mơ tưởng có cơ hội như vậy."

Nhìn bộ dạng hai người như nước với lửa, lão thái thái biết coi như hôm nay mang Đoan Mộc Mộc mạnh mẽ đi về, cũng không thay đổi được cái gì, bà thở dài một tiếng, "Nha đầu, có một số việc là mệnh!"

*******

Đoan Mộc Mộc cũng không buông tha việc tìm kiếm cha mẹ ruột của mình, cô không muốn khát vọng cái gì, mà muốn biết tại sao sinh cô ra, lại quăng cô đi, chỉ là cô tìm kiếm giống như là mò kim đáy biển, một chút đầu mối cũng không có.

Ban ngày đi làm, buổi tối tìm người, Đoan Mộc Mộc trôi qua phong phú mà tự tại, trong khoảng thời gian này Khang Vũ Thác hình như rất rảnh rỗi, luôn có thời gian theo cô.

Lãnh An Thần giống như rất bận, ngày ngày không còn thấy anh, thật ra thì coi như thấy, bọn họ cũng không nói chuyện, cuộc sống của Đoan Mộc Mộc khó được bình yên như vậy, nhưng sự thật cũng không phải là như thế.

"Không mời anh lên ngồi một chút sao?" Khang Vũ Thác đưa cô trở lại, nói lên yêu cầu của mình.

Đoan Mộc Mộc thật ra thì muốn đồng ý, nhưng cô nam quả nữ sống chung một phòng thì không phải chuyện tốt, hơn nữa cô nhớ lại rõ ràng Lãnh An Thần đã cảnh cáo, cô không muốn làm liên lụy tới Khang Vũ Thác, cũng không muốn trong lúc cô còn treo mác Lãnh thiếu phu nhân thì gây ra phiền toái gì nữa.

Không nghe được câu trả lời của cô, Khang Vũ Thác lúng túng sờ sờ chóp mũi, "Anh vẫn nên đi thôi, buổi sáng ngày mai quay phim, buổi tối còn phải làm tài xế của em."

"Nếu như anh bận rộn, tự em có thể đi" Đoan Mộc Mộc vội vàng mở miệng, cô thật không muốn phiền toái anh.

"Bận rộn nữa, cũng có thời gian của mình" Khang Vũ Thác cắt đứt lời cô, sau đó nói, "Ngày mai vẫn ở chỗ cũ."

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Lời này của anh rất dễ làm cho người ta hiểu lầm, còn tưởng làm công việc bí mật gì!"

"Anh cũng cho là như vậy, chẳng qua anh cảm thấy giống như là làm chuyện bí mật" Khang Vũ Thác lại không nghiêm chỉnh.

"Nói bậy nữa, em không để ý tới anh" Khuôn mặt nhỏ của cô ửng đỏ, cũng may bóng đêm đủ tối, hoàn toàn che khuất.

"Vậy anh câm miệng" Khang Vũ Thác nổ máy xe, trước khi cửa sổ xe chậm rãi đóng, anh tự tay làm động tác hôn gió, lại khiến cho Đoan Mộc Mộc tức giận dậm chân thì mới lái xe rời đi.

Khang Vũ Thác là một người đàn ông tốt, chỉ tiếc bọn họ chậm một bước, Đoan Mộc Mộc thở dài một tiếng, xoay người rời đi, cũng là vô tình thoáng nhìn, ở khúc quanh nhà trọ cô ở nhìn thấy một chiếc xe màu đen.

Một loại cảm giác không nói được dẫn dắt cô đi tới. . . . . .

Mặt đường xi-măng thực cứng, dù mặt giày cô đi là đế bằng, cũng có thể nghe được tiếng bước chân rõ ràng, cô cách xe càng ngày càng gần, tần số nhịp tim cũng nhanh hơn.

Trong xe mở đèn, có thể nhìn thấy có người ngồi, nhưng cô chưa kịp thấy rõ mặt mũi, đèn trong xe chợt tắt, giống như người trong xe thấy cô, mà hình như người kia cũng sợ nhìn thấy cô.

Càng như vậy, Đoan Mộc Mộc lại càng hiếu kỳ, cô tiếp tục tiến về phía trước hai bước, lần này cô xem rõ ràng hơn rồi, chỉ là người nọ cố ý né tránh, cô không thấy mặt của người đó, cũng thấy giữa ngón tay trên tay lái có ánh sáng, hình như là lửa khói thuốc. . . . . . Trái tim Đoan Mộc Mộc phảng phất giống như khói sáng ngọn lửa tắt, chỉ là cô còn chưa suy tư, liền nghe đến âm thanh có người đi tới, là an ninh tiểu khu, bọn họ nhanh chóng đứng ở trước mặt Đoan Mộc Mộc, "Tiểu thư, cô muốn làm gì?"

Giọng điệu này tựa như coi cô là kẻ trộm, Đoan Mộc Mộc cau mày, rõ ràng cô mới là chủ nơi này, cho dù là ở nhờ, bọn họ cũng nên bảo vệ an toàn cho cô, hiện tại tốt rồi, bọn họ không đi chất vấn chiếc xe khả nghi đậu ở chỗ này, cư nhiên thẩm vấn cô?

"Tôi muốn làm sao, cần hồi báo với các anh sao?" Đoan Mộc Mộc với giọng điệu rất xung.

"Ah, người này nói thế nào? Hơn nửa đêm cô không về nhà, đi loanh quanh cái xe, rõ ràng là. . . . . ." Những lời khó nghe phía sau còn chưa nói ra, liền nghe thấy cửa xe bên cạnh rắc rắc một tiếng.

An ninh kể cả Đoan Mộc Mộc đồng thời nhìn lại, chỉ thấy cửa xe mở ra một đường may, sau đó có giầy màu đen bước ra trước, Đoan Mộc Mộc còn lo lắng chút, an ninh mới vừa rồi còn không khách khí với cô lại một lần nữa cung kính, "Lãnh tiên sinh!"

Quả nhiên là anh!

Đoan Mộc Mộc xoay người muốn đi, nhưng cánh tay lại bị níu lại, sau đó giọng của Lãnh An Thần vang lên bên tai, "Bà xã, em hãy nghe anh nói. . . . . . ."

"Buông tay!" Đoan Mộc Mộc rất hối hận vì mình một lúc tò mò mà chạy tới nơi này.

Hai vị an ninh bị Lãnh An Thần kinh động đến, khẽ kêu một tiếng, "Lãnh tiên sinh, cô. . . . . ."

"Các cậu đi đi, nơi này không sao" Lãnh An Thần ra lệnh, dáng vẻ hình như bọn họ rất quen.

T