XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215132

Bình chọn: 9.5.00/10/1513 lượt.

cô ta, hơn nữa anh biết rõ có người chỉ điểm cô ta" Mặc dù Lăng Khả Tâm không có nói nửa chữ tới Tô Hoa Nam, nhưng Lãnh An Thần không phải đứa ngốc, anh vẫn có thể điều tra được.

"Về sau cách Tô Hoa Nam xa một chút, chú ta không có đơn giản như mặt ngoài đâu" Lãnh An Thần lại nhắc nhở.

"Anh thì sao? Anh đơn giản hơn so với anh ta sao?" Đoan Mộc Mộc hỏi ngược lại, cô ghét nhất người nói xấu sau lưng, huống chi chuyện ngày đó, cô đã ngoài ý muốn biết được chân tướng, thật sự không liên quan đến Tô Hoa Nam.

Lãnh An Thần bị nghẹn không lời nào để nói, chỉ thì thầm nói: "Ít nhất anh sẽ không thiết kế hại em."

"Nhưng anh lại trực tiếp sử dụng dao găm thọc tôi" Bụng Đoan Mộc Mộc lúc này lại đau, giống như linh hồn đứa bé nhắc nhở cô, không thể tha thứ cho người trước mắt.

"Anh biết rõ mình không thể được tha thứ" Âm thanh của anh rất nhỏ, mang theo đầy tự trách.

Anh là một người đàn ông kiêu ngạo, từ nhỏ đến lớn đều được sủng ái cùng hào quang vây quanh, cho tới bây giờ đều cao cao tại thượng, ngay cả thật xin lỗi sợ rằng cũng chưa từng nói qua?

"Bỏ lỡ đứa bé anh cũng đau, nếu như mà anh chết đi để cho đứa bé có thể sống trở lại, anh tuyệt đối sẽ không do dự" Anh thật tâm sám hối, nhưng cũng chân thật khiến tim Đoan Mộc Mộc đau.

Tựa như một vết sẹo, thật vất vả mới đóng vảy, rồi lại bởi vì lời nói của anh mà xé ra, máu dầm dề đau không thể thiếu một phân so với ban đầu.

Đôi mắt cô chợt đỏ lên, "Vậy anh đi chết đi, sao anh không chết luôn đi?"

Giọng nói bởi vì tức giận mà dữ tợn, màng nhĩ Lãnh An Thần bị đâm đau từng trận, mấy ngày nay anh bị lương tâm cùng cô đồng thời hành hạ, anh cơ hồ cũng hỏng mất.

Anh muốn cô, muốn nhìn cô, rồi lại không dám, mỗi buổi tối đều giống như ăn trộm núp trong bóng tối, một mình gặm nhấm vết thương, mùi vị đó anh cũng chịu đủ rồi.

Lăng trì có thể là khốc hình thời cổ đại, xác thực có đạo lý, bởi vì so với một đao sẽ chết mà nói, loại đau đớn từ từ hành hạ mới làm cho người ta không cách (nào)... chịu được nhất.

"Có phải anh chết, em sẽ tha thứ cho anh hay không?" Anh nhỏ giọng mở miệng, âm thanh như diều bị gió xé nát, vù vù mang theo phá âm.

Đoan Mộc Mộc quay mặt đi không nhìn dáng vẻ bị thương của anh, giọng nói tiếp tục đanh: "Đúng, vậy anh dám chết không?"

"Đây là em nói, chỉ cần anh chết, em phải tha thứ cho anh!" Lãnh An Thần vặn mặt của cô qua, ép buộc ánh mắt của cô nhìn mình.

"Cho dù anh chết, con của tôi cũng không sống lại được" Đoan Mộc Mộc nhìn anh, giờ phút này thật muốn cắn máu thịt của anh, giống như như vậy mới có thể giải trừ hận ý trong lòng cô. ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

"Vậy anh sẽ đi bồi bé là được!" Lãnh An Thần nói xong, khóe môi lại nâng lên nụ cười.

Đoan Mộc Mộc nhìn anh cười, vừa muốn mắng anh, nhưng trên môi nóng lên, nụ hôn của anh rơi xuống, rất hung mãnh, rất nhiệt liệt, rất đột nhiên, để cho cô ứng phó không kịp.

"Ưmh. . . . . ." Cô giãy giụa, muốn tách rời khỏi anh, nhưng lưỡi của anh lại mượn cơ hội duỗi vào, quấn lấy cái lưỡi thơm tho của cô dây dưa.

Môi của cô vẫn mềm như vậy, mùi của cô vẫn ngọt như vậy, mấy ngày nay anh muốn cô quá lâu, rốt cuộc hôm nay có thể thưởng thức được rồi, anh sẽ không buông, dù một giây kế tiếp thật sự tìm chết, anh cũng muốn nhớ mùi của cô.

Như vậy, đời sau anh có thể tìm được cô, sau đó không có thương hại, không có khổ sở, bọn họ có thể vui vẻ ở cùng nhau.

Sức lực của cô đánh không lại anh, Đoan Mộc Mộc từ chối một hồi liền mất lực, chỉ có thể mặc cho anh muốn làm gì thì làm, hơi thở người đàn ông quyện chặt, còn có bá đạo quen thuộc, lại một lần gạt mở cánh cửa đau lòng của cô, nước mắt mất khống chế mà rơi xuống, trượt vào trong nụ hôn quấn quýt si mê của bọn họ.

Mùi vị mặn mặn, còn có chất lỏng nóng ấm, để cho anh đang điên cuồng bỗng ngừng lại, Lãnh An Thần nhắm hai mắt, chống đỡ trên trán cô, "Thật xin lỗi, đây là một lần cuối cùng. . . . . ."

Cô còn chưa phản ứng kịp, anh đã đẩy cô rộng ra, sau đó lên xe, nổ máy xe. . . . . .

"Bà xã, kiếp sau anh vẫn sẽ cưới em" Cửa sổ xe chậm rãi đóng lại, từ trong ánh mắt của anh Đoan Mộc Mộc hình như nhìn thấu tư vị tuyệt quyết.

Trên môi vẫn còn hơi thở của anh, thậm chí còn mang theo mùi rượu. . . . . .

Anh uống rượu, tại sao có thể lái xe?

Anh không muốn sống nữa sao?

Chợt nhớ tới trước khi anh cường hôn cô đã nói —— có phải anh chết, em sẽ tha thứ cho anh hay không?

Anh đang làm gì? Chẳng lẽ anh muốn chết thật sao?

Một tíc tắc này, Đoan Mộc Mộc sợ hãi, không hề nghĩ ngợi, liền vọt tới ——

Kít——

Trong không khí truyền đến âm thanh xe hơi thắng gấp, giống như kiếm sắc đâm rách bầu trời đêm, Lãnh An Thần không thể tin nhìn người ngăn ở trước xe, trong đầu trống rỗng.

Nếu như anh đạp thắng xe chậm, có phải cô sẽ chết hay không?

Anh bị điên rồi sao? Anh đang làm gì?

Hại chết đứa bé của bọn họ còn không đủ, chẳng lẽ còn hại chết cô sao?

Lãnh An Thần bị cảm giác say dọa sợ tỉnh hơn phân nửa!

Cửa xe bị kéo ra, Lãnh An Thần cũng bị lôi xuống, sau đó trên mặt ‘bốp’ bị quăng một bạt tai, "Lãnh An Thần, anh muốn chết thì cũng đừng chết ở trước