Old school Swatch Watches
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214624

Bình chọn: 9.5.00/10/1462 lượt.

nghĩ tới anh làm hại đứa bé của bọn họ không còn nữa, cô liền hận.

Lầu dưới, Lãnh An Thần nhìn cửa sổ, trong lòng có một âm thanh yên lặng nói, tôi sẽ không bỏ qua, tuyệt đối sẽ không.

Buổi trưa, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, nhưng Đoan Mộc Mộc dường như không cảm giác được, cô đứng ở trước bia mộ của cha, quanh thân đều giống như ngâm trong đất lạnh.

Cô đã đứng một buổi trưa, không có một người nào, không có một chữ nào, bởi vì cô cảm thấy bất luận nói cái gì cũng không thể biểu đạt lòng cảm kích của cô đối với cha.

Cha vì cô thế nhưng cả đời chưa lập gia đình, vì cô đã tiêu hao hết cả đời, nếu như nói lúc trước cô có chút hối hận bởi vì cứu cha mà gả cho Lãnh An Thần, thì bây giờ một chút cũng không có, nếu lại có cơ hội như vậy nữa, Đoan Mộc Mộc vẫn sẽ làm như vậy.

"Nha đầu, con có đứng ở đây nữa, Đoan lão tiên sinh cũng sẽ không sống lại" Sau lưng vang lên âm thanh khiến Đoan Mộc Mộc ngoài ý muốn.

"Bà nội" Cô kinh ngạc nhìn bị hai người đỡ bà lão, "Bà... vì sao bà lại tới?"

Bây giờ thân thể bà đã rất hư rồi, bình thường ở nhà đều không thể xuống lầu ăn cơm, chỉ là vì sao bà lại tới?

Khi cô thấy người đàn ông đứng sau lưng lão phu nhân, hình như đã hiểu ra cái gì rồi.

Bóng dáng gầy yếu. "Nha đầu, bà nội tới cầu xin con" Giọng nói của lão thái thái rất không ổn, nói mỗi một chữ đều giống như muốn hao phí tất cả thể lực, Đoan Mộc Mộc không đành lòng tiến lên đỡ bà.

"Bà nội. . . . . ."

Nước mắt từ trong đôi mắt già nua của lão thái thái chảy ra, "Là ta không có phúc khí, là trời cao đang trừng phạt sai lầm của ta."

Lời như vậy, khiến Đoan Mộc Mộc không nghe rõ, nhưng cuối cùng cô cũng không đành lòng nhìn lão thái thái đau lòng, vì bà lau nước mắt, "Bà nội, bà đừng nói như vậy."

"Tiểu thần đã nói cho ta biết, chắt của ta. . . . . . Trời ạ, đứa trẻ ta ngày nhớ đêm mong lại không còn, đều là do thằng cháu hư đốn này. . . . . ." Lão thái thái chống gậy đập vào đường đá, vang lên tiếng “cạch cạch”.

"Nhưng hôm nay bà nội vẫn yêu cầu con tha thứ cho đứa cháu của bà một lần, cùng ta trở về, có được hay không?" Hai tay bà nắm tay cô, rất ít, giống như kìm sắt.

Trái tim Đoan Mộc Mộc cũng phảng phất như bị nắm chặt, cô thiếu chút nữa liền gật đầu, phải biết cuộc sống một bà lão thật không có bao nhiêu như vậy, cô thế nào cam lòng lại để cho bà thất vọng? Nhưng khi thấy Lãnh An Thần sau lưng bà, trái tim hơi mềm xuống của Đoan Mộc Mộc lại trở nên cứng rắn.

Đây không phải là vấn đề trở về hay không trở về?

"Bà nội, thật xin lỗi!" Trái tim dằn lại, Đoan Mộc Mộc nói ra những lời này, chỉ thấy mặt Lãnh An Thần vốn là khí lạnh một mảnh lại như tuyết như băng.

"Bà nội, coi như con trở về cũng không thay đổi được cái gì cả? Bà sống lớn tuổi như vậy, mới có thể hiểu mất đi sẽ đau, mặc dù đứa bé kia dạo chơi ở trong thân thể của con trong một thời gian rất ngắn, nhưng cũng là một miếng thịt của con" Đoan Mộc Mộc nói xong, cũng không khỏi rơi nước mắt, "Thật ra thì con hận mình hơn so với hận anh ấy, nếu như không phải là con quá hèn nhát, tại sao có thể ngay cả con của mình cũng không thể bảo vệ được, hơn nữa mỗi lần còn nhìn thấy anh ấy, sẽ nghĩ đến đứa bé. . . . . . Bà nội, nếu như bà thật thương con, cũng đừng ép buộc con, đời này con đều sẽ không tha thứ cho anh ấy."

Đời này cũng sẽ không tha thứ, mấy chữ này giống như búa sắt thẳng tắp rơi vào trong lòng Lãnh An Thần, để cho chút hi vọng tồn tại trong lòng anh cũng không còn sót lại chút gì.

Tìm bà nội, có thể nói đã là hạ sách rồi, nhưng không ngờ cô vẫn cự tuyệt, xem ra thương tổn anh gây ra không cách nào có thể đền bù.

Mọi việc đều đã quyết, cho dù lão thái thái có ngàn phương vạn ngữ hơn nữa cũng không thể nói gì hơn, ánh mắt của bà rơi trên mộ bia, "Cha con là người tốt, cả đời ông ấy chỉ yêu thương con, muốn nhìn thấy con được hạnh phúc, tuy nói là ta có lỗi với ông ấy, không thể chăm sóc tốt cho con, để cho con chịu uất ức lớn như vậy."

Đoan Mộc Mộc cũng nhìn mộ bia, giờ phút này cô hi vọng cha có thể còn sống, như vậy bất luận cô có nhiều khó khăn nhiều khổ sở, cũng có thể có một bả vai để dựa vào.

"Bà nội, bà biết không? Cha cũng không phải là cha ruột của con" Không biết thế nào, Đoan Mộc Mộc lại đem bí mật thân thế của mình nói với vị lão thái thái này.

Lãnh An Thần nghe nói như thế, sửng sốt tựa như không thể tin được, nhưng lão thái thái chỉ giật mình, nói: "Con không phải con ruột của ông ấy nhưng hơn hẳn ruột thịt, không phải sao?"

"Ừm!" Đoan Mộc Mộc hít mũi một cái, "Bà nội, nếu quả thật có đời sau, con nhất định sẽ làm con gái cha, còn có con nhất định sẽ bảo vệ tốt con của mình."

Lãnh An Thần cơ hồ nghe không nổi nữa, cái gì gọi là lăng trì, anh thân thiết cảm nhận được.

"Bà nội, đi thôi!" Lãnh An Thần mở miệng.

Lão thái thái vịn tay của mình vào Lãnh An Thần, "Nha đầu, bà nội không buộc con nữa, nhưng vẫn muốn cầu xin con, cầu xin con có thời gian thì đi thăm lão thái thái này một chút."

Đoan Mộc Mộc nuốt xuống chua xót trong lòng, "Bà nội, con biết rồi, cho dù con và anh ấy ly hôn, ở trong lòng con bà cũng là bà