Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214383

Bình chọn: 8.5.00/10/1438 lượt.

ựa như rắn quấn trên người Lãnh An Thần, mắt đẹp sớm bởi vì động tình trêu chọc, thủy mâu nhộn nhạo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ tươi như thoa bột nước, môi đỏ mọng như anh đào khẽ giương, giống như cá đói khát chờ đợi nước làm dịu. . . . . .

Phụ nữ này thật là, CMN luôn có thể lẳng lơ!

Giờ khắc này, bộ dáng Lăng Khả Tâm ở đáy mắt Lãnh An Thần không những không đẹp, thậm chí còn để cho anh có loại ghê tởm không nói ra được, so sánh với nhau, bây giờ anh thích vẻ đẹp thanh thuần tự nhiên hơn, giống như là Đoan Mộc Mộc.

Nghĩ đến cô, tim anh căng thẳng!

"A ——"

Thân thể đột nhiên bị xốc lên, sau đó gặp phải té ngã, Lăng Khả Tâm hoảng sợ thét chói tai, nhưng khi phát hiện mình chỉ ngã vào giường lớn, lại mỉm cười, "Tổng giám đốc, anh thật là hư, cẩn thận đem người nhà rớt vỡ, thì không thể. . . . . ." Nhưng trận này không vậy.

Câu nói kế tiếp còn chưa nói xong, cổ họng của cô ta đã bị một bàn tay to kẹp chặt, gương mặt Lãnh An Thần như Satan ép sát xuống, để cho cô ta trong nháy mắt ngạc nhiên, "Tổng, tổng giám đốc. . . . . . Buông, buông tay. . . . . ."

Hô hấp bị chặn, thiếu khí dẫn đến tử vong làm cho cô ta sợ, cũng làm cho cô ta khủng hoảng.

Cặp con ngươi xuân sóng dộn dàng cũng không thể nhộn nhạo được nữa, chỉ trừng cực kỳ lớn, sáng quắc nhìn người đàn ông của mình.

"Nói, mục đích của cô là gì?" Giọng nói của Lãnh An Thần lạnh lẽo.

Lăng Khả Tâm lắc đầu, lời nói không đầu không đuôi như vậy, còn có anh đột nhiên biến chuyển như vậy, để cho đầu óc cô ta trống rỗng, cả người đều ngu muội.

Khó thở rồi, suy nghĩ cũng dừng lại. . . . . .

Khuôn mặt nhỏ của cô ta chợt đỏ bừng, chỉ có hai tròng mắt không hiểu nhìn anh, cũng không nhúc nhích, giãy tay cũng dần dần không làm được gì, cô ta thật sự cảm giác mình lập tức đoạn khí mà bỏ mạng rồi. . . . . . .

Đúng lúc này, bàn tay Lãnh An Thần chợt buông ra, Lăng Khả Tâm đột nhiên hô hấp thông thuận, liên tiếp ho khan, nhưng sau khi ho khan, cô ta hoảng sợ, thân thể không ngừng co rúc trên giường lớn, "Tổng giám đốc, anh. . . . . ."

"Buổi sáng hôm đó làm sao cô xuất hiện ở trên giường lớn này? Là ai chỉ điểm cô làm? Nói!" Lời nói của Lãnh An Thần khiến thân thể Lăng Khả Tâm run rẩy càng thêm lợi hại.

Cô ta lắc đầu, trong đầu nhanh chóng tìm kiếm lý do, cô ta sẽ không bán đứng Tô Hoa Nam, bởi vì cô ta yêu người đàn ông đó.

"Còn không định nói?" Lãnh An Thần thấy cô ta vẫn mạnh miệng, thân thể cao lớn lần nữa áp xuống.

Mắt thấy bàn tay to của anh lại đi đến trước mắt, Lăng Khả Tâm như con thú nhỏ bị kinh hãi, vội vàng mở miệng, "Em nói. . . . . ."

Nghe được cô nhả ra, Lãnh An Thần ngồi xuống trên ghế sofa bên cạnh, sau đó đem khuy áo sơ mi bị cô ta cởi ra cài lại từng nút, nhìn người đàn ông vắt hai chân lên, nước mắt Lăng Khả Tâm chảy xuống, giống như bông hoa nhỏ bị cuồng phong mưa to làm nhục, vừa thấy đã thương, "Là em. . . . . ."

Mới nói hai chữ này, cũng cảm thấy ánh mắt Lãnh An Thần như kiếm bắn tới, cô ta vội vã cúi đầu, dùng móng tay bén nhọn nhéo ở lòng bàn tay, ép buộc mình trấn định, "Thật đúng là em, không có người nào sai khiến."

"Cô tính toán thời gian thật là chính xác đấy" Lãnh An Thần hừ lạnh, từ trong video anh nhìn thấy Đoan Mộc Mộc chân trước đi, cô ta chân sau liền vào phòng, thời gian trùng hợp như vậy tuyệt đối không phải là tình cờ.

Nước mắt của Lăng Khả Tâm lại rơi xuống vài giọt, "Thật ra thì từ lúc anh tiến vào Mị Sắc em vẫn đi theo, sau lại thấy Đoan. . . . . . Không, là Tổng giám đốc phu nhân, cô ấy dẫn anh vào gian phòng, chính em ở bên ngoài đợi cả đêm, cho đến khi cô ấy ra ngoài thì em mới có cơ hội."

"Vậy sao cô liền kết luận chính tôi ở bên trong gian phòng không phải đã tỉnh rồi?" Lãnh An Thần cũng không đần giống như Đoan Mộc Mộc.

Anh từng bước ép hỏi, khiến Lăng Khả Tâm sợ hãi tăng cao, nhưng đã đến bước này, cô ta sợ nữa cũng vô dụng, nghĩ đến ngày đó thấy Đoan Mộc Mộc rơi thuốc đầy đất, cô ta nhanh trí nói, "Bởi vì Tổng giám đốc phu nhân gọi điện thoại hỏi nhân viên đại sảnh muốn thuốc hạ sốt, em nghĩ anh bị bệnh. . . . . ."

Lăng Khả Tâm len lén ngước mắt, mơ hồ thấy bộ dạng Lãnh An Thần hình như tin lời cô ta nói, cô ta quên mình nhếch nhác, cơ hồ là quỳ bò đi tới bên cạnh anh, ôm chân của anh, ngước nhìn tuấn nhan, nước mắt mềm mại lại rơi xuống hai giọt, "Tổng giám đốc, em làm như vậy là bởi vì em yêu anh, em sợ anh sẽ bởi vì Tổng giám đốc phu nhân mà không quan tâm tới em."

"Tính toán cũng gọi là yêu, loại yêu này cũng quá làm cho người ta ghê tởm" Hai tròng mắt đen của Lãnh An Thần giống như khe sâu tĩnh mịch, mang theo sức mạnh cắn nuốt tất cả, lúc quan sát cô ta, để cho cô ta có loại cảm giác bị ăn sống nuốt tươi.

"Tổng giám đốc. . . . . ." Lăng Khả Tâm tựa như không cam lòng.

"Về sau không nên xuất hiện ở trong tầm mắt tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí" Anh một cước đem cô ta đá văng, ngực trắng như tuyết xuất hiện một dấu chân, xem ra ánh mắt càng thêm lạnh lẽo mà xa cách, giống như giờ phút này nhìn cô ta làm dơ bẩn ánh mắt của anh.

Lăng Khả Tâm sửng sốt một giây, hình như mới phản ứng được