Old school Swatch Watches
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214340

Bình chọn: 10.00/10/1434 lượt.

ị người nhắc tới, âm thanh kinh ngạc vang ở bên tai, "Đoan Mộc Mộc, tại sao em cũng ở đây?" Lông mi vốn rủ chậm rãi nâng lên, cho đến khi đôi mắt cô tràn đầy bi thương chiếm cứ, môi cô mới khẽ động, cũng không gọi ra tên của anh ta.

Giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc rất muốn ôm lấy người trước mắt khóc một trận, giống như là lần đó từ trên bàn mổ xuống vậy, nhưng sau khi biết quan hệ giữa anh ta và Lãnh An Thần, hình như cô không thể rồi, thậm chí cô cũng không biết còn có thể tin tưởng anh ta được nữa hay không.

"Anh, vì sao lại tới?" Nửa ngày, cô mới tìm được âm thanh của mình.

Khang Vũ Thác nhìn ra cô không ổn, ánh mắt hướng về phía Trần Xuân, chỉ thấy bà lắc đầu với mình, hình như anh ta đã hiểu rõ rõ ràng cái gì, khóe môi khẽ giương, kéo Trần Xuân qua bên cạnh, ôm bả vai của bà, ngữ điệu nhẹ nhõm, "Anh tới thăm Trần nương nương!"

Trần nương nương?

"Người nơi này đều gọi dì ấy như vậy" Khang Vũ Thác lại giải thích, "Hơn nữa anh nghe nói chỗ này phải dọn nhà, tới xem một chút có cần giúp một tay hay không!"

"Không có gì phải giúp đỡ" Trần Xuân cười cười, động tác thân mật đối với Khang Vũ Thác hình như đã sớm tập thành thói quen, "Cũng dọn dẹp sắp xong rồi, con bận rộn như vậy, vẫn còn nhớ tới nơi này."

"Dĩ nhiên" Khang Vũ Thác cười nhìn về phía Đoan Mộc Mộc, "Nơi này cũng là nhà của anh."

Thì ra là, lúc Khang Vũ Thác bốn tuổi bị người ta lừa bán, sau đó anh ta cơ trí chạy trốn, nhưng khi đó anh ta còn nhỏ, căn bản không tìm được nhà, chỉ có thể bị đưa tới nơi này, hơn nữa sinh sống hơn nửa năm.

Từ đó về sau, hàng năm cha mẹ của Khang Vũ Thác cũng sẽ dẫn anh ta tới nơi này, sau khi trưởng thành, Khang Vũ Thác tự mình đến, mỗi lần sẽ mang cho những người bạn nhỏ một chút quà tặng cùng thực phẩm, cũng sẽ định kỳ quyên góp một chút tiền cùng quần áo.

Những thứ này chỉ có rất ít người biết, bây giờ anh ta là minh tinh, bất kỳ một chút việc gì đều sẽ bị lăng xê, mà anh ta không muốn những đứa bé nơi này cũng bị mấy thứ trong xã hội ô nhiễm.

Cây cối có cành lá xanh biếc che ánh mặt trời chói mắt, ánh sáng li ti xuyên qua kẽ lá chiếu xuống đường đá trên đường nhỏ, làm cho người ta có loại cảm giác đi ở bờ quê hương Giang Nam, chỉ là giờ phút này Đoan Mộc Mộc không có tâm tình đó, trái tim bởi vì thân thế tới đột ngột mà bị áp không cách nào thở nổi.

"Làm sao em biết tới nơi này?" Đi một đoạn, Khang Vũ Thác vẫn không nhịn được liền hỏi.

Đoan Mộc Mộc dừng lại bước chân, ngước đầu nhìn lên nhìn ánh mặt trời trên đỉnh đầu, "Em là cô nhi."

Đáp án này khiến Khang Vũ Thác sửng sốt, thậm chí là hoàn toàn không ngờ, "Mộc Mộc. . . . . ."

"Muốn an ủi em sao?" Cô nhìn hướng anh ta, giữa tròng mắt đen che khuất đau đớn làm cho lòng người tan nát, "Đến đây đi, em cũng cần!"

Giọng nói rất nghiêm túc, lại nhàn nhạt mang theo mùi vị hài hước, Khang Vũ Thác lộ ra đáng yêu quen thuộc, tim của cô không khỏi run lên.

Cùng lúc đó, phòng 5808 khách sạn Mị Sắc, Lãnh An Thần đang đứng ở trước cửa sổ, nhìn tấm giường lớn đã từng ngủ qua đến ngẩn người, anh đã xác nhận, cô gái đêm đó chính là Đoan Mộc Mộc, kết quả này quá làm cho anh bất ngờ, nhưng nhiều hơn vẫn là khó hiểu.

Rõ ràng cô làm thuốc giải của mình, nhưng cô lại chưa từng nói qua, chẳng lẽ làm phụ nữ của anh, cô cứ như vậy không tình nguyện sao?

"Leng keng ——"

Chuông cửa vang lên, ánh mắt của anh chợt thay đổi, "Vào đi!"

"Tổng giám đốc, Lăng tiểu thư tới" Đỗ Vấn nói xong, thân thể chợt nghiêng, Lăng Khả Tâm đi vào.

Cửa phòng nặng nề bị đóng lại, phòng lớn như thế chỉ còn lại hai người là Lãnh An Thần cùng Lăng Khả Tâm, lúc Lăng Khả Tâm nhận được điện thoại của Lãnh An Thần thì còn tưởng rằng anh muốn mình, giờ phút này chỉ có hai người, cô liền lộ ra yêu mị trong xương.

Cô ta ngang nhiên xông qua, ngón tay mảnh khảnh mềm mại vuốt ve ngực anh, sau đó từng tấc dời lên bên trên, cho đến khi ôm cổ của anh, "Tổng giám đốc, giờ là ban ngày, em chính là bỏ lỡ việc công."

Giọng nói đầy nữ tính giống như là có thể chảy ra nước, đổi lại là bình thường, Lãnh An Thần có lẽ đã động tình, nhưng hôm nay thì không, anh muốn biết vì sao người phụ nữ ngủ một đêm với mình rõ ràng là Đoan Mộc Mộc, nhưng khi anh tỉnh lại thì cũng là cô ta?

Lăng Khả Tâm còn chưa ý thức được Lãnh An Thần lạnh lẽo, hình như cô ta sớm thành thói quen với anh lạnh nhạt, nhưng đã đến như vậy rồi, cô ta không có ý định không công mà lui, coi như anh là khối băng, hôm nay cô ta cũng muốn đem anh lật tung.

Ngày đó ở văn phòng nói chuyện với Tô Hoa Nam, mặc dù một nửa là dựa theo sắp đặt của Tô Hoa Nam, cố ý nói cho tên ngu ngốc như Đoan Mộc Mộc nghe, nhưng cũng có một nửa là lời thật lòng của cô ta.

Nếu như mang thai đứa bé của Lãnh An Thần, về sau cô ta chỉ cần mẹ dựa vào con!

Tay nhỏ bé mềm mại không xương cởi từng nút khuy áo sơ mi của Lãnh An Thần ra, đồng thời, một đôi mềm yếu trước ngực cô ta cũng dán lên lồng ngực kiên cố của anh, nhẹ nhàng liếm, vào thời khắc này không cần ngôn ngữ, chỉ cần động tác.

Chỉ trong chốc lát, Lăng Khả Tâm cũng trần truồng không khác nhau là mấy, thân thể mềm mại t