ơng thoang thoảng này mới hơn hấp hối lòng người, càng thêm lâu dài.
Trái tim của Đoan Mộc Mộc vì một câu mềm mại dịu dàng của anh mà đảo loạn, tay khước từ anh cũng dần dần không làm được gì, thậm chí có chút để mặc cho thời khắc lâu dài.
Hương thơm của cô, cô mềm mại, kèm đè nén tự trách, khiến thân thể Lãnh An Thần yên lặng bắt đầu sục sôi, nụ hôn của anh không biết bắt đầu thế nào, cứ như vậy nóng lên.
"Bốp ——"
Mặt của anh bị quăng một cái tát nặng nề, mà cô đã tránh thoát khỏi ngực anh, nhìn đáy mắt trong suốt đen nhánh của anh càng thêm đau, trái tim của cô bởi vì sự đụng chạm của anh mà cứng lại, vì để cho cô lại nghĩ tới đêm hôm anh cưỡng bức đó, máu tanh cả đêm, làm sao có thể bởi vì thời gian mà phai nhạt?
Cô hận anh, vĩnh viễn hận anh!
Cô cầm túi xách trên bàn, xoay người chạy ra ngoài, trước lúc đóng cửa ra vào thì dừng lại, cô lại bổ sung một câu, "Bây giờ tôi hối hận rồi, tôi sẽ không về, hơn nữa chết cũng sẽ không trở về."
Cửa phòng bị “ầm” đóng lại, ngực Lãnh An Thần chợt đau, giống như cánh cửa kia dồn chặt tim anh, anh biết cô bướng bỉnh, lại không nghĩ rằng cô bướng bỉnh đến mức ngay cả lòng nhân từ cũng không có, thậm chí ngay cả sống chết cũng không quản rồi.
Nghĩ đến bà nội thương cô như thế, thậm chí vượt qua người cháu trai ruột là anh, Lãnh An Thần cười lạnh, Đoan Mộc Mộc, cuối cùng cô cũng chỉ là người phụ nữ bạc tình bạc nghĩa mà thôi!
Trở lại phòng làm việc, Đoan Mộc Mộc vô lực dựa vào cửa, vẫn còn đang tiêu hóa mấy câu nói của Lãnh An Thần, nói thật không phải cô lòng dạ ác độc, mà là cô sợ vừa vào cửa liền sẽ không ra được, hơn nữa cô phát hiện ở cùng với anh, cô sẽ mất khống chế, đây mới là điều làm cô cực kỳ sợ.
Bọn họ không thể nào ở cùng nhau, đây là kết luận cô đã sớm có, dù là hiện tại cô không đề cập tới chuyện ly hôn, cũng chỉ vì không muốn lão thái thái bệnh nặng như thế dưới tình huống này lại bị hoạ vô đơn chí.
Bà nội, thật xin lỗi!
Đoan Mộc Mộc nhìn trời xanh ngoài cửa sổ, lẩm nhẩm.
Trong túi hình như là cái hộp gỗ, Đoan Mộc Mộc mở bao bì trước sáng chói, bên trong nên chứa vật gì, có thể nghe được tiếng vang nhỏ nhẹ, nhìn lại địa chỉ gửi món đồ hẳn là một Viện Phúc Lợi, người gửi món đồ tên là Trần Xuân.
Cha có liên hệ với Viện phúc lợi sao? Sao cô cũng không biết!
Có nghi ngờ xẹt qua trong đầu Đoan Mộc Mộc, cô từ trong ngăn kéo lấy ra một con dao, quyết định vẫn mở ra nhìn kỹ rồi nói.
Cô đoán quả nhiên không sai, cái túi này thật sự có một hộp gỗ, ấy là loại gỗ màu mận chín, chỉ là mặt sơn đã loang lổ hết, cái này thoạt nhìn là thứ gì có chút lâu lắm rồi.
Mang theo đủ loại nghi vấn, Đoan Mộc Mộc chậm rãi mở hộp ra, chẳng biết tại sao, trong quá trình mở cái hộp ra, trái tim Đoan Mộc Mộc lại luống cuống không thôi. . . . . .
Đập vào mi mắt là một cái yếm hồng, đứa bé dùng cái loại đó, hình như là dùng một cái khăn lông nhỏ và khăn tay chế thành, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng ở giữa cố một chữ Phúc thêu màu vàng kim, dưới góc trái còn có đóa hoa mai nhỏ, hai đường thêu màu trắng, trừ cái đó ra, bên trong còn có một lá thư, chỉ có hai đồ vật, không còn gì khác.
Đoan Mộc Mộc sửng sốt mấy giây, mở thư ra, nhưng khi nhìn thấy, mặt của cô liền trắng. . . . . .
Làm sao có thể? Điều này sao có thể?
Cô thế nào đều không thể tin tưởng tất cả những gì trong thư nói, tại sao cô có thể không phải là con gái ruột thịt của ba?
Cô không tin, không tin.
Thế nhưng nhìn lá thư ba lần, cô sẽ không nhìn lầm!
Trái tim Đoan Mộc Mộc giống như là bị thuyền lật khuấy trên mặt biển, sóng lớn nhất thời nổi lên bốn phía. . . . . .
"Mộc Mộc, em làm sao vậy?" Tô Hoa Nam đi vào, liền nhìn thấy mặt cô xám trắng ngồi ở đó, một đôi mắt trống không giống như toàn bộ thế giới cũng lấp không đầy.
Chưa bao giờ thấy qua cô như vậy, Tô Hoa Nam sợ hết hồn, anh tới đây là muốn tạm biệt cô, cũng dặn dò cô phải chăm sóc mình thật tốt, nhưng không ngờ thấy cô như vậy.
"Em bị ốm hả? Hay là nơi nào không thoải mái?" Tay Tô Hoa Nam đặt lên trán cô, mới phát hiện một mảnh lạnh lẽo, "Sao lạnh như vậy? Anh dẫn em đi bệnh viện."
Bất luận Tô Hoa Nam làm cái gì nói gì, Đoan Mộc Mộc cũng không có chút phản ứng nào, cô giống như là bị thuật định thân vậy, cuối cùng nhận thấy được sự khác thường của cô không đơn giản giống như ngã bệnh, Tô Hoa Nam mới nhìn thấy trong tay cô rủ dưới bàn có nắm một phong thư.
"Đây là cái gì?" Anh ta vừa muốn đưa tay lấy đi, lúc này Đoan Mộc Mộc lại đột nhiên có phản ứng, một tay cô đẩy Tô Hoa Nam ra, sau đó chạy ra ngoài.
"Mộc Mộc. . . . . ." Tô Hoa Nam ở phía sau gọi cô, nhưng cô căn bản không ngừng, hình như căn bản không nghe được giọng anh ta.
Khi anh ta chạy đến thang máy, đã đóng cửa lại, cũng nhanh chóng giảm xuống, Tô Hoa Nam muốn đuổi theo đã không kịp.
"Tô Phó tổng cũng không nên lỡ máy bay, lãng phí vé máy bay là nhỏ, làm trễ nải đề án mở rộng thì to lắm đấy" Ở trong phòng làm việc, Lãnh An Thần nghe thấy người kia lớn tiếng kêu bà xã của mình, dĩ nhiên sẽ không thờ ơ ơ hờ.
Tô Hoa Nam nhìn đồng hồ đeo tay một chút, biết mình không có thời gian để