cô cũng rất hy vọng
có một cuộc gặp gỡ đẹp đẽ với anh.
Tuy nhiên. . . . . .
"Chiếc nhẫn tôi để trên bàn, thỏa thuận li hôn thì anh tìm luật sư thảo ra đi, một phân tiền tôi cũng không cần, lúc nào cũng có thể tìm tôi để ký
tên, còn có đồ vật trong này chỉ là một chút quần áo và đồ dùng cá nhân, nếu như anh không yên lòng thì có thể kiểm tra." Nói xong, cô tính mở
rương, nhưng tay anh đã bị đè lại.
Nhiệt độ lòng bàn tay anh nóng bỏng, cháy tới trái tim của cô, Đoan Mộc Mộc cắn răng, cố gắng kháng cự loại rung động này, mở miệng tiếp tục nói, "Tôi lại một lần nữa gây
phiền toái cho anh, đúng không. . . . . ."
"Ở lại, không thể được sao?" Âm thanh của anh khẽ run, ngắt lời cô. Mặc dù Lãnh An Thần
rất ghét cô, cũng rất hận sự xuất hiện của cô phá vỡ tất cả ý định của
anh, nhưng khi nghe cô nói muốn đi, trái tim của anh đột nhiên cảm thấy
trống rỗng không hiểu nổi, anh không muốn nghiên cứu xem tại sao lại như vậy?
Chỉ là giờ phút này, chính là không muốn cho cô đi.
Đoan Mộc Mộc nhìn anh, ánh mắt long lanh như nước giờ đã không còn trong
sáng như thường ngày, có lẽ do mấy ngày gần đây khóc quá nhiều, dường
như đã vắt hết nước trong người cô, nhưng ánh mắt này nhìn anh lại khiến anh sợ hãi, dường như muốn xuyên thủng tâm sự của anh.
Lãnh An
Thần ghét loại cảm giác này, bỗng dưng buông bàn tay cầm tay cô ra,
hướng mắt nhìn đi nơi khác, âm thanh cũng lạnh mấy phần, "Bệnh của bà
nội rất nặng rồi, tôi không muốn tiếp tục làm bà buồn lòng."
Leng keng!
Khi Đoan Mộc Mộc nghe thấy câu này, cô cảm giác được tiếng trái tim mình
cuối cùng rơi xuống đáy hồ phát lên tiếng kêu leng keng, vừa rồi khi
nghe anh nói hãy ở lại, trái tim của cô không kìm chế được đập thình
thịch, mang theo kỳ vọng nào đó. . . . . .
Nhưng cuối cùng chỉ do lòng tham của cô mà thôi.
Anh làm sao có thể không muốn rời xa cô, nếu như không phải do lão phu
nhân, anh nhất định hận không thể khiến mình lập tức biến mất trong mắt
của anh ấy chứ?
Khe nứt trong lòng lại rách ra thêm một chút, như có gió mát tùy ý ra ra vào vào, kèm theo chút lạnh, cô khẽ cúi người
cầm rương hành lý, "Về phía bà nội tôi tự mình đi nói, tin tưởng bà. . . . . ."
"Em tự đâm đầu vào chỗ chết sao?" Anh đột nhiên gầm nhẹ,
mạnh mẽ cắt đứt lời của cô..., đôi tròng mắt đen sâu giống như như vực
không đáy, lạnh lẽo nhìn cô.
Cô giật mình đứng yên tại chỗ, cảm thấy lạnh từ lòng bàn chân lan tràn lên tới toàn thân.
"Bắt đầu từ bây giờ, ở đâu cũng không cho em đi, ngoan ngoãn sống ở đây. . . . . . Còn nữa nếu em dám nói với lão phu nhân một chữ, đừng trách tôi
vô tình, " anh nắm cằm của cô, gần như sắp sửa đem cằm cô bóp vỡ.
Cậy mạnh như vậy, còn có cả vô tình, khiến trái tim Đoan Mộc Mộc chìm ở đáy hồ hoàn toàn đóng băng, nhưng cô vẫn cố gắng ngẩng đầu, không muốn lộ
ra sự yếu ớt của mình, "Như vậy, nếu tôi ở lại, thì tôi sẽ ngủ ở phòng
khách."
Bệnh tình của lão phu nhân cô cũng biết, đã còn không bao nhiêu thời gian, cô ở lại coi như là trả lại những tình cảm mình đã
thiếu lão phu nhân đi!
Nhưng khi tay của cô mới đụng vào tay cầm
cửa, liền bị anh kéo lại, cường thế ấn cô ở trên cánh cửa, anh cúi đầu,
hô hấp nặng nhọc, đôi tròng mắt đen vần vũ mây đen, gắt gao khóa chặt
trên mặt của cô.
Thân thể Đoan Mộc Mộc run lên, "Anh lại muốn làm gì?"
Hơi thở của anh, sự kề cận của anh là một loại độc dược gần như cô không
thể chống cự được, Đoan Mộc Mộc mặc dù biết bọn họ cuối cùng là không
thể nào, nhưng vẫn là không cách nào cự tuyệt được sự tiếp cận của anh,
trống ngực cô càng đập nhanh, "Lãnh An Thần, anh muốn tôi ở lại tôi sẽ ở lại, nhưng anh đừng quá khi dễ tôi."
Không biết là do quá uất
ức, hay là bởi vì bị áp bức như vậy nhưng không có sức phản kháng mà khổ sở, âm thanh của cô nghẹn ngào.
Nhìn đôi mắt cô dần dần ửng
hồng, trái tim của Lãnh An Thần căng thẳng, chợt buông cô ra, đột ngột
kéo cửa phòng ra, "Tôi ngủ ở thư phòng."
Căn phòng trống vắng bởi vì anh rời khỏi càng thêm trống rỗng khiến lòng người thêm loạn, mệt
mỏi một ngày Đoan Mộc Mộc không còn sức chống đỡ nữa, bèn thong thả đi
tới bên giường ngã xuống, cảm giác mềm mại giống như là ngã vào một đám
mây, nhưng cảm giác này lại dường như không phải là loại cảm giác mà cô
muốn.
Anh cuối cùng cũng thỏa hiệp, đem giường tặng cho cô, từ
khi kết hôn tới nay đã lâu như vậy rồi, rốt cuộc cô cũng có cơ hội độc
hưởng sự mềm mại này, nhưng Đoan Mộc Mộc một chút xíu cũng không thấy
vui vẻ, thậm chí cảm thấy càng khổ sở hơn, cảm thấy cái giường này rất
lạnh, rất lạnh.
Thật lạnh lẽo, lạnh lẽo này khiến cô cuối cùng từ trong giấc mộng tỉnh lại, Đoan Mộc Mộc lúc này mới phát hiện ra mình
không hề đắp cái gì, chỉ nằm co rút ở trên giường.
Tại thời điểm này, cô không khỏi nhớ tới cha, nửa đêm cha sẽ đắp chăn cho cô, khi cô lạnh cha sẽ ôm lấy cô.
Nhưng, về sau sẽ không còn nữa. . . . . .
Lệ, lại một lần nữa chảy xuống, cảm giác tưởng nhớ người thân nhưng không còn ai, khiến cô không nhịn được khóc to trong đêm.
Ngoài cửa, Lãnh An Thần lẳng lặng đứng yên, mặc cho tiếng khóc của cô đ