pacman, rainbows, and roller s
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211335

Bình chọn: 7.00/10/1133 lượt.

nhỏ nhắn của Đoan

Mộc Mộc không khỏi đỏ lên, tay xoa nhẹ trên vết thương của anh, nghĩ

phải thay băng cho anh lần nữa, nhưng tay lại thấy nóng bỏng.

Anh sốt?

Không trách được vẫn ngủ rất say?

Đoan Mộc Mộc mở hòm thuốc ra, phát hiện bên trong không có thuốc hạ sốt, cô

nóng nảy đi lòng vòng trong phòng, sau đó quyết định đi ra bên ngoài

mua, hơn nữa, quần của anh cũng đã bị xé nát, phải thay cái mới .

Từ trong phòng khách sạn tìm được túi may vá, Đoan Mộc Mộc lại tìm những

nút áo đã bị anh giựt đứt, đơm lại từng nút một, cô mặc cũng không ảnh

hưởng lắm.

Dùng khăn lông vắt nước lạnh đắp lên đầu Lãnh An Thần, cô mới ra cửa, bởi vì đau đớn, nên gần như cô đi rất chậm, giày cao gót gõ trên mặt đất, trong không gian yên tĩnh của buổi sáng cực kỳ vang

dội, do gấp gáp nên cô không để ý, có một người phụ nữ từ trong một

thang máy khác đi ra.

Đoan Mộc Mộc vào tiệm thuốc mua thuốc hạ

sốt, lại chạy tới siêu thị mua quần áo cho Lãnh An Thần tắm rửa, sau đó

vội vàng trở về.

Trong lúc lấy thẻ mở cửa phòng, không hiểu sao

cô lại có cảm giác căng thẳng, nhưng căng thẳng này lại khiến người phụ

nữ cảm thấy ngọt ngào.

Ting…, cánh cửa phòng cảm ứng kêu lên một tiếng ——

Rầm. . . . . . .

Nụ cười tươi như hoa trên mặt Đoan Mộc Mộc khi chứng kiến hình ảnh trước

mắt, đã hoàn toàn bị đập tan, trên chiếc giường lớn nửa giờ trước còn

thuộc về cô và Lãnh An Thần, bây giờ đã đổi nữ chính, chỉ thấy thân thể

Lăng Như ý trần truồng rúc vào ngực Lãnh An Thần, hình ảnh ấm áp mà

triền miên như vậy.

Cô rất muốn dời ánh mắt đi, nhưng mắt không nhúc nhích được, muốn dời đi chân, nhưng dưới chân lại như một cái cây đã mọc rễ.

Không phải là chưa từng gặp qua anh và người phụ nữ khác dây dưa, thế nhưng

cảm giác đau đớn như đang trên mây bị quẳng vào địa ngục này, quá mức

đột ngột, khiến cô không kịp chuẩn bị.

"A. . . . . ." Lăng Như ý

nhìn theo ánh mắt Lãnh An Thần, khi nhìn thấy Đoan Mộc Mộc, kinh hoảng

níu lấy chăn mỏng, che lại cơ thể trần truồng của mình, sau đó trốn

trong ngực Lãnh An Thần.

Từ khi cô bước vào cửa, Lãnh An Thần vẫn nhìn cô, ánh mắt kia không phải là ngoài ý muốn, không phải là tìm

kiếm, mà ngược lại mang theo một cỗ ghét hận.

"Bà xã, em đang

muốn vào đây bắt gian tại trận sao, đang chuẩn bị báo công lĩnh phần

thưởng?" Âm Thanh Lãnh An Thần vang lên, lạnh lẽo mà vô tình, ánh mắt

nhìn sang cô giống như những mũi tên nhọn tẩm độc.

Tối hôm qua anh vì cô mà thiếu chút nữa đã chết, nhưng không ngờ vừa mở mắt, bên cạnh anh lại là người phụ nữ khác?

Cô thà rằng tìm cho anh người phụ nữ làm thuốc giải, cũng không chịu để cho anh đụng cô.

Chưa từng có cảm giác như giờ khắc này, hận cô, hận không thể đem cô xé nát.

Đoan Mộc Mộc kinh ngạc nhìn hai người trên giường lớn, cảm giác bối rối , cô không biết vì sao mình mới đi ra ngoài nửa giờ, trên giường lại có thêm một Lăng Như Ý?

Chẳng lẽ tác dụng của thuốc trên người Lãnh An Thần còn chưa tan hết, nên cố ý kêu cô ta tới?

Ý nghĩ này giống như một thùng nước lạnh tưới thẳng vào đầu, tay Đoan Mộc Mộc run lên, chiếc túi đang xách trong tay rơi xuống mặt đất.

Tối hôm qua anh vẫn cùng cô hô mưa gọi gió, mà bây giờ đã cùng người phụ nữ khác ở trên giường lăn lộn với nhau rồi.

Có nhục nhã nào hơn thế này không?

Nước mắt không thể khống chế từ viền mắt của cô lăn xuống, mang theo tuyệt vọng. . . . . .

Trong lòng Lãnh An Thần đột nhiên run lên không giải thích được, nhưng thoáng qua liền cười lạnh, "Khóc cái gì? Có phải nhìn thấy tôi chưa chết, cô

vô cùng tiếc nuối? Bà xã thân ái, tôi sẽ không chết, hơn nữa tôi còn

sống vô cùng tốt, rất tốt, không tin cô có thể nhìn. . . . . ." Nói

xong, anh đột ngột ôm chầm Lăng Như Ý bên cạnh hôn xuống.

Người phụ nữ hét lên, người đàn ông dây dưa, lập tức tạo thành một hình ảnh dâm mỹ. . . . . .

Thế nhưng trong gian phòng này vẫn còn thoang thoảng mùi vị hoan ái của anh và cô, ngay cả chiếc giường vẫn còn lưu lại nhiệt độ của cô, vậy mà anh lại nhanh như vậy đã cùng người phụ nữ khác tằng tịu?

Trong lòng sau khi trải qua đau đớn, dần dần chết lặng.

Loại cảm giác này giống như tới Ngày Tận Thế, bầu trời xám xịt, không còn một tia hi vọng.

Đoan Mộc Mộc, mày thật khờ, thật ngu ngốc, thấy anh ta bị tác dụng của thuốc hành hạ mà đau lòng, thấy anh ta khó chịu, tình nguyện phá hủy hai mươi năm thanh bạch, làm thuốc giải của anh .

Nhưng, anh ta cho lại mày cái gì?

Sau một đêm, không còn tác dụng sao thì trở thành kỹ nữ?

Tại sao anh có thể tàn nhẫn với cô đến mức này, cho dù trong cuộc hôn nhân

này cô là người có lỗi trước, nhưng anh cũng không thể nhục nhã cô như

vậy được.

Âm thanh nam nữ trên giường giống như kim châm tẩm độc

ghim vào tim cô, nhưng cô đã không còn biết đau, hơn nữa sẽ không bao

giờ còn thấy đau đớn nữa.

Xoay người, cô muốn rời đi, mới phát hiện hai chân run rẩy không ngừng, cảm giác đau ở hạ thân càng giống như lửa đốt. . . . . .

Cô nắm chặt tay cầm cửa, mới chống đỡ được cơ thể mình, không để ngã xuống.

Sau khi hít thở một hơi thật sâu, cô bước chân, rời đi. Bùm?

Trong nháy mắt khi