, nhưng hơn thế là nhẹ nhõm, ít nhất nói ra như vậy cũng khiến anh hết hi vọng đi?
"Buông tay đi, Tô. . . . . ." Cô muốn tránh ra khỏi ngực anh.
Nhưng một giây kế tiếp, lời của cô bị anh cắt đứt, "Không, em nói dối, em là của anh, là của anh. . . . . ."
Tô Hoa Nam dường như đã phát điên, một lần nữa ôm cô thật chặt, "Anh mặc
kệ em biến thành cái dạng gì, Mộc Mộc, em là của anh, chỉ có thể là của
anh. . . . . . Không ai có thể cướp đi em,không ai có thể. . . . . ."
Đối mặt với sự cố chấp của anh, thậm chí có chút điên cuồng, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy mệt mỏi, ngay cả cãi cọ cũng không muốn.
Đoan Mộc Mộc bị anh ôm vào trong xe, về phần đi đâu, cô cũng không có ý định hỏi, cuối cùng dừng lại ở một quán ăn sáng nằm cạnh một bãi biển.
Luồng gió mát mẻ, mang theo hơi thở của biển cả, khiến những khó chịu tích tụ trong ngực Đoan Mộc Mộc giảm đi rất nhiều, đứng gần cửa sổ nhìn ra,
biển rộng bao la, bát ngát dường như đã mang đi hết những khổ sở trong
lòng cô.
Bữa ăn sáng rất phong phú và ngon miệng, cộng thêm với
phong cảnh thư thái như vậy, nếu như vẫn còn để những chuyện không vui
trong lòng, thì thực sự tự làm khổ mình rồi.
Đoan Mộc Mộc không
phải loại người như thế, hơn nữa cô cũng rất đói bụng, từ tối hôm qua
cho tới sáng nay dường như ngay cả một giọt nước cô cũng chưa uống.
"Ăn từ từ, sẽ không có ai giành ăn với em. " Nhìn tướng ăn của cô, Tô Hoa
Nam lộ ra nụ cười cưng chiều, hoàn toàn không còn bộ dáng điên khùng như lúc trước, giống như chuyện vừa cãi vã với cô chưa từng xảy ra.
"Bữa sáng ở đây ăn rất ngon, anh thường tới?" Tâm trạng của Đoan Mộc Mộc cũng vì thức ăn ngon mà vui vẻ hơn.
“Cứ nghĩ như thế đi." Tô Hoa Nam cười cười.
Đoan Mộc Mộc bĩu môi, "Anh thật đúng là rất biết hưởng thụ cuộc sống."
Đúng lúc này, ông chủ quán đi tới, ánh mắt dừng trên mặt Đoan Mộc Mộc mấy
giây, sau đó cười nói đem một món điểm tâm ngọt bỏ lên trên bàn, "Tô
thiếu, đây là điểm tâm ngọt quán chúng tôi mới đưa ra, muốn đưa cho ngài và bạn gái nếm thử một chút."
"Khụ. . . . . ." Dường như trong miệng Đoan Mộc Mộc bị nghẹn cái gì đó.
Sao ông chủ này lại nói chuyện như vậy?
"Cám ơn!" Tô Hoa Nam cười rực rỡ, dường như rất thích cách gọi này.
Sau khi chủ quán ăn rời đi, Đoan Mộc Mộc trừng mắt về phía Tô Hoa Nam, "Sao anh không giải thích?"
"Giải thích có lúc là giấu đầu hở đuôi." Nói xong, Tô Hoa Nam đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nhẹ qua khóe môi của Đoan Mộc Mộc, khi Đoan Mộc Mộc trợn mắt, anh giải thích, "Có hạt cơm."
Lòng cô run lên, thời gian dường
như quay ngược về thơi gian hai năm trước, khi đó bọn họ thường hay ăn
chung một chén cơm rang trứng, anh ăn một muỗng, cô ăn một muỗng, sau đó lần nào miệng cô cũng dính đầy hạt cơm, mà anh luôn phụ trách lau cho
cô.
ấm áp đã từng có lại xuất hiện, nhưng không phải là ngọt
ngào, mà là sự đau lòng, khiến thức ăn ngon trong miệng cũng mất đi mùi
vị lúc trước.
Nếu như Tô Hoa Nam không biến mất, có phải là bọn
đang ở cùng nhau hay không, có phải tất cả đều sẽ không thay đổi giống
như hôm nay hay không?
Thế nhưng trên đời này không có nếu như, xảy ra chính là xảy ra, không có cách nào thay đổi được.
Ngơ ngác nhìn anh một lúc, Đoan Mộc Mộc cúi đầu, thưởng thức món điểm tâm
ngọt quán ăn đưa tới, mềm, ngon miệng, mùi vị rất ngon, nhưng chẳng biết tại sao hương vị ngọt ngào này ở trong miệng cô lại biến thành đắng
ngắt.
"Nếu thích, lần sau anh lại dẫn em đi." Tô Hoa Nam nhìn
thấu tâm tư của cô, chỉ là không vạch trần, một câu nói khiến không khí
hòa hoãn lại.
"Vâng!" Đoan Mộc Mộc đồng ý một tiếng, nhưng trong
nháy mắt lại nghĩ tới gì đó, ngẩng đầu lên, tròng mắt đen sáng quắc nhìn anh, giống như muốn nhìn thấu tới tận trái tim anh.
Tô Hoa Nam
không chịu nổi ánh mắt của cô như vậy, không được tự nhiên nhìn lên nhìn xuống đánh giá mình một lần, sau đó cười hỏi, "Thế nào?"
"Anh theo dõi em?" Không phải là câu nghi vấn, là câu khẳng định.
Sáng sớm, trên đường lộ anh nhặt được cô đang đau đớn khổ sở, Đoan Mộc Mộc tuyệt đối không tin tưởng đó chỉ là sự trùng hợp.
Tô Hoa Nam bỏ đồ ăn trong tay ra, cầm một chiếc khăn giấy lau khóe miệng,
một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng, "Cả đêm em không về nhà, anh
không yên lòng, tìm em suốt đêm. . . . . ."
Anh không nói dối, chính vì tìm cô cả đêm, cho nên mới biết xảy ra chuyện gì, cho nên. . . . . .
Nhìn giữa tròng mắt đen của anh có những tia máu nhỏ, rốt cuộc Đoan Mộc Mộc
cũng dằn xuống được sự tức giận đang muốn bùng phát, khó có được người
quan tâm cô, loại quan tâm này không khiến cô thích, nhưng dù sao cũng
hơn là bị tổn thương.
Cô thở dài, hàng lông mi dài rũ xuống. "Anh cần gì phải như thế, tối hôm qua em luôn. . . . . ."
"Ăn no chưa, chúng ta đi thôi." Anh lại cắt đứt lời cô, dường như rất ghét
cũng rất sợ từ trong miệng cô nghe được cái tên Lãnh An Thần.
"Về công ty hay là về nhà nghỉ ngơi?" Lên xe, Tô Hoa Nam hỏi cô.
"Em. . . . . ." Đoan Mộc Mộc vừa tính trả lời, liền nghe tiếng di động vang lên.
Là một dãy số xa lạ, Đoan Mộc Mộc sửng sốt một chút, nhưng vẫn nhấn nghe ——
“Cô Đoan phải
