c cô biết ai mới
là vợ của Lãnh An Thần, nhưng cô biết, dù có làm như vậy, thì sao? Cũng
không thể thay đổi được cái gì, chỉ càng làm chuyện cười cho Lãnh An
Thần mà thôi.
Ở trước mặt anh vênh váo tự đắc, là tôn nghiêm cuối cùng của cô, không thể lại bị anh chà đạp, cho nên cô tình nguyện nuốt
xuống đau thương và nhục nhã này, phải rang cười. Từ trong phòng bệnh đi ra ngoài, Đoan Mộc Mộc liền buông lỏng cánh tay Tô Hoa Nam, chạy đi rất nhanh giống như đang chạy trốn, dường như chỉ thế này, thì những ấm ức trong lòng cô mới có thể dịu đi một chút, nhưng cô lại không biết rằng càng chạy như vậy, cô càng không thể nào hô hấp được, giống như bị ai đó chặn cổ họng lại.
Đau đớn càng như muôn ngàn mũi kim từ trong tim tràn ra, tỏa đi khắp nơi trong cơ thể, ngấm vào từng tấc máu thịt trong người cô.
"Khó chịu thì hãy khóc lên." Đột nhiên, đường đi phía trước bị ngăn trở, một bàn tay to ôm gáy cô, kéo đầu cô vào trong ngực.
Những chống đõ mạnh mẽ kiên trì trong nháy mắt như bị đánh nát, nước mắt dường như muốn tràn mi, nhưng không thể chảy ra, Đoan Mộc Mộc níu áo Tô Hoa Nam, cố gắng ép nước mắt chảy ngược vào lòng.
Cô không để mình khóc nữa, bởi vì nước mắt chỉ chảy ra cho những người yêu thương cô, nhưng giờ phút này không có ai thương cô, chứ đừng nói tới người đàn ông kia căn bản không xứng để cô rơi lệ vì anh.
Từ giờ về sau, cô sẽ không bao giờ khóc nữa.
Đoan Mộc Mộc từ trong ngực Tô Hoa Nam chậm rãi lui ra, sau đó ngửa mặt đón ánh mặt trời, không biết có ai đó đã nói cho cô biết, khi muốn khóc thì hãy ngẩng cao đầu lên đến 45 độ, nước mắt sẽ không rơi xuống nổi.
"Mộc Mộc!" Tô Hoa Nam nhìn cô, vươn tay ra, nhưng không chạm được cô, vì cô đã tránh đi.
"Em không sao, em rất khỏe." Cô cười với anh, nhưng nụ cười này giống như đóa hoa bị mùa đông lạnh lẽo vò nát, khiến lòng người cũng lạnh lẽo theo, cô hít mũi một cái, chóp mũi hồng hồng, "Anh về đi, em muốn một mình đi dạo một chút."
"Anh đi cùng em." Tô Hoa Nam sao có thể yên tâm bỏ lại cô trong lúc này.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Không cần, anh nên hiểu em, khi phiền lòng một mình ngây ngốc nửa ngày sẽ khá hơn."
Đúng, trước kia cô và lúc anh cãi nhau, cô đều tránh đi, không hiểu sao khi biến mất nửa ngày, sau khi trở về, cô giống như bị tẩy trí nhớ, hoàn toàn đem tất cả những chuyện không vui trước đó quên mất.
Chỉ có điều, bây giờ còn có thể như thế không?
"Mộc Mộc. . . . . ." Tô Hoa Nam vẫn không yên tâm.
"Em đi, bái bai!" Cô hướng anh vẫy tay, bước đi cách anh đủ xa.
". . . . . ." Tô Hoa Nam há miệng, nhưng không có phát ra âm thanh, bởi vì cô đã xoay người, đi hướng ngược lại với anh, cũng không hề nhìn anh.
Trong phòng bệnh, Lam Y Nhiên khóc thút thít, nghẹn ngào giống như bị rất nhiều uất ức, cũng khó trách, bị người ta mắng thẳng mặt là dâm phụ, nhưng ngay cả tư cách bác bỏ cũng không có.
"An Thần, vừa rồi anh nghe cô ta nói những lời khó nghe như thế nào rồi đấy. . . . . . Rõ ràng cô ta là tiểu tam trước, tại sao lại nói em như vậy? Em không thể để cô ta khi dễ như vậy, anh phải giúp em đòi một lời giải thích. . . . . . Còn anh nữa, nhìn cô ta cư nhiên quyến rũ chú Hai, căn bản cô ta mới đúng là. . . . . ." Lam Y Nhiên thao thao bất tuyệt.
Lãnh An Thần vốn đã vô cùng phiền lòng, bây giờ lại nghe Lam Y Nhiên nói không ngừng một tiếng, chỉ cảm thấy trong lòng rối loạn như mớ bòng bong.
"Đủ rồi!" Anh gầm nhẹ.
Lam Y Nhiên bị anh đột ngột tức giận dọa cho phát sợ, kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt đẹp lay động từ từ mờ mịt sương mù, trong chốc lát nước mắt từng viên tròn trịa như trân châu lăn xuống , âm thanh cũng nghẹn ngào, "Em biết anh muốn cô ta ở đây với anh, vậy sao anh còn đuổi cô ta đi? Không nỡ thì giữ cô ta lại a, hoặc là bây giờ em giúp anh đi kêu cô ta trở về cũng được."
Nói xong, liền đi ra bên ngoài, tuy nhiên mới đi một bước, cánh tay đã bị Lãnh An Thần níu lại, cố đè nén những phiền não xuống đáy lòng, anh nhẫn nại dụ dỗ cô, "Anh không có ý đó, nhìn cô ta đã thấy bực mình."
Bực mình?
Nếu như không để ý sao có thể bực mình?
Lãnh An Thần, ngay cả nói dối mà anh cũng không biết nói.
Lam Y Nhiên dù sao cũng là phụ nữ, có sự nhạy cảm đặc biệt, huống chi cô và Lãnh An Thần đã yêu nhau lâu như vậy, ngay cả hít thở của anh cũng trở thành một nhịp với mình, vì vậy cô sẽ biết anh đang nghĩ gì.
"Anh mệt mỏi, muốn ngủ một chút, em về đi." Lãnh An Thần nói xong nằm xuống, nhắm mắt lại.
Lam Y Nhiên nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của anh, đáy lòng cũng thấy lạnh lẽo, trước kia chỉ cần cô muốn khóc, thì anh đã luống cuống an ủi cô, xem cô như bảo bối, nhưng gần đây, cô không còn cảm thấy cảm giác che chở đó ở anh nữa rồi.
Là bởi vì người phụ nữ kia, mới khiến anh mất kiên trì với mình sao? Hay là anh đã yêu người phụ nữ kia?
Ý nghĩ này khiến lòng cô căng thẳng, tay bỗng dưng nắm chặt, giống như sợ hãi điều gì đó tuột khỏi tầm tay.
Lam Y Nhiên nhìn anh, theo dõi gương mặt anh không hề chớp mắt.
Người đàn ông này giống như được thượng đế hôn qua, gương mặt anh tuấn giống như điêu khắc, mặt mày sáng sủa, dù là đang bệnh, nhưng cũng mang theo l