cửa phòng vừa đóng, rung động trên chiếc
giường cũng dừng lại, tròng mắt đen nhánh của Lãnh An Thần tức giận quay cuồng, còn có mất mát khiến người ta cảm thấy xa lạ, anh cảm thấy vết
thương trên đùi vô cùng đau đớn, hòa quyện với đau đớn trong tim anh.
"Lãnh tổng . . . . ." Lăng Như Ý bị anh trêu chọc nổi lên dục vọng.
"Cút. . . . . ." Lãnh An Thần ngồi dậy, khôn ghề liếc nhìn tư thái mê người của người phụ nữ trên giường một cái nào, rống lên.
Tay Lăng Như Ý níu chặt cái chăn bên cạnh, đáy mắt lộ ra nỗi đau mất mát, nhưng mục đích của cô đã đạt được.
Đoan Mộc Mộc, cho dù cô chiếm được trái tim của người đàn ông thì thế nào? Kết quả còn không phải là bị anh ta oán hận sao?
Đúng, cái cô muốn chính là khiến Lãnh An Thần hận người phụ nữ này, không thể để cho bọn họ ở chung một chỗ.
Sau khi Đoan Mộc Mộc ra khỏi khách sạn, liền bắt đầu chạy, cô cũng không
biết nên chạy đi đâu, gió thổi vù vù trên mặt, lạnh giống như đao cắt,
giống như lột hết cả da thịt cô ra.
Nghĩ đếnchuyện anh chịu vì mình mà đánh cược với Hồ Tiểu Liệt, cô cho rằng mình khác biệt, nhưng kết quả cũng chỉ là như thế.
Là cô không nên ôm ảo tưởng với anh, là cô quá ngu ngốc, quá ngây thơ.
Chuyện này không thể trách ai được, là cô gieo gió gặt bão, là cô đáng đời.
Nhưng tâm trạng quá đau khổ, đau giống như cái động bị phá vỡ, ngay cả hít thở cũng thấy đau.
"Tại sao khóc?" Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói, sự kinh hãi khiến cô run rẩy, tay đưa lên mặt lau lung tung, tuy nhiên nó đã bị nắm chặt.
"Khóc trước mặt anh, không sợ mất mặt." Âm thanh mềm nhẹ như gió lúc có lúc không, cô bị kéo vào trong một lồng ngực.
Thật ấm áp, ấm áp khiến cô không cự tuyệt được, cũng không muốn cự tuyệt.
Bây giờ cô thật yếu ớt, yếu ớt cần phải tìm một người để dựa vào, dù là người này cũng nguy hiểm như vậy, nhưng cô cũng rất cần.
Cảm nhận được người phụ nữ trong ngực đang run rẩy, lòng của Tô Hoa Nam đau đớn, "Mộc Mộc, rời bỏ nó đi, trở lại bên cạnh anh, anh bảo đảm sẽ không để cho em rơi một giọt nước mắt nào nữa."
Anh hôn nhẹ lên tóc cô, tràn đầy thương yêu.
Đoan Mộc Mộc nhắm hai mắt, hơi thở trên người anh vừa quen thuộc vừa xa lạ, "Tôi cũng muốn thế, nhưng không thể. . . . . ."
Cô cũng muốn rời khỏi Lãnh An Thần, rời khỏi cái nhà kia, nhưng cô thiếu
nợ Lãnh gia, hơn nữa cô cũng đã đồng ý với lão phu nhân . . . . . . Ban
đầu gả cho Lãnh An Thần, chỉ đơn thuần nghĩ rằng muốn rời đi lúc nào là
có thể rời đi, nhưng bây giờ mới phát hiện hoàn toàn không đơn giản như
cô nghĩ, cô đã để mình lọt vào trong một vũng bùn, hơn nữa càng lún càng sâu.
"Chỉ cần em muốn là có thể." Tô Hoa Nam kéo ra cô một chút, ánh mắt tràn đầy thâm tình nhìn cô sáng quắc.
Ánh mắt như thế khiến cô trở nên tỉnh táo, Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Không
phải, không phải như anh nghĩ đơn giản như vậy. . . . . ."
"Mộc Mộc, chỉ cần em muốn là có thể, thật đấy." Giọng nói của Tô Hoa Nam có chút gấp gáp cắt đứt lời cô.
Lắc đầu, Đoan Mộc Mộc gỡ tay Tô Hoa Nam ra, "Có một số việc đã thoát khỏi tầm tay của em, anh có biết hay không. . . . . ."
Cô gắt gao cắn cánh môi, có vài lời nhưng không thể nói được.
Sau khi đã trải qua tối hôm qua cùng đau đớn hôm nay, cô mới phát hiện ra
mình bước vào cuộc cuộc hôn nhân này là đã phạm vào một sai lầm trí
mạng, cô không muốn thừa nhận, nhưng sự đau lòng đã chân thật nhắc nhở
cô, chuyện này có ý nghĩa gì?
"Em yêu nó, có đúng không?" Tô Hoa Nam không phải kẻ ngốc, điều có thể làm cho cô mất đi kiểm soát chỉ có tình yêu và trái tim.
Đoan Mộc Mộc rũ mắt xuống, trên hàng lông mi thật dài vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt, dưới ánh nắng sớm mai lấp lánh như những viên kim cương.
Hai vai của cô chợt đau xót, sau đó thân thể bị đẩy ra một bước, ánh mắt
của Tô Hoa Nam đen như Diệu Thạch cuồn cuộn đau thương, "Đoan Mộc Mộc,
sao em có thể. . . . . . Em đã nói cả đời này lòng của em chỉ biết có
một người, em...em. . . . . .".
Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, "Tô Hoa Nam, kể từ khi anh vứt bỏ tôi, lòng của tôi cũng đã từ bỏ anh."
"Không, anh không cho?" Tô Hoa Nam xông lại gần cô giống như điên, ôm cô siết chặt vào trong ngực.
Không còn có hơi sức để phản kháng, mặc cho anh ôm, nhưng cô vẫn muốn nói cho anh biết, bọn họ không thể nào, không bao giờ có khả năng nữa.
"Không phải anh đang muốn hỏi tại sao em khóc sao?" Cô nhẹ giọng nói, "Tối hôm qua em. . . . . ."
Lời của cô còn chưa nói hết, đã bị anh che miệng, "Đừng nói, Mộc Mộc, anh cầu xin em đừng nói. . . . . ."
Nét mặt của Tô Hoa Nam đau đớn đến co quắp, nhìn bộ dáng kia tự anh đã đã
hiểu rõ tất cả, nhưng dù như thế, Đoan Mộc Mộc biết chỉ có chính miệng
cô nói ra, anh mới chết tâm.
Người đàn ông nào cũng sẽ để ý những chuyện này, Tô Hoa Nam cũng không ngoại lệ.
Cô lấy tay của anh ra, bổ sung đầy đủ những lời còn chưa nói xong, "Tối hôm qua, em chính thức trở thành vợ của Lãnh An Thần."
Sắc mặt của Tô Hoa Nam hết xanh lại tím, cuối cùng tĩnh lặng như tờ, giống
như mùa đông trên thảo nguyên, không có một tia sức sống.
Nhìn bộ dáng của anh, Đoan Mộc Mộc cũng cảm thấy đau lòng
