XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211602

Bình chọn: 10.00/10/1160 lượt.

tiểu huynh đệ của anh, anh sẽ muốn cô dùng cả đời để hoàn lại. Đoan Mộc Mộc đã thay quần áo khô, ngoan ngoãn đứng ở một góc phòng bệnh, yên lặng chịu đựng ánh mắt lăng trì của Lãnh An Thần, ánh mắt hung mãnh như vậy, dường như có thể cứa rách toàn thân cô.

Làm gì mà dùng ánh mắt ác độc này nhìn cô, nếu như không phải do anh động thủ trước, cô cũng sẽ không đá, hơn nữa chuyện xảy ra như vậy, là do cô tự vệ có được hay không? Nhưng Đoan Mộc Mộc không có can đảm nói với anh những suy nghĩ đó, bởi vì gương mặt xanh mét của Lãnh An Thần giống như quái thú muốn ăn thịt người.

"Lăn lại đây cho tôi!" Anh gầm nhẹ không vui, âm thanh còn mang theo đau đớn bị đè nén, bởi vì bác sĩ cô gọi tới cũng không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, điều duy nhất họ làm chính là dời Lãnh An Thần từ phòng tắm lên trên giường.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, bây giờ đi qua chẳng phải là dê vào miệng cọp sao, cô mới không ngu ngốc như vậy, nhưng cô cũng không quên biện giải cho mình, "Cái này không thể trách tôi. . . . . . Là anh, là anh khi dễ tôi trước. . . . . ."

Anh khi dễ cô, cô phải phản kháng, đây là chuyện thường tình, đúng không?

"Cô câm miệng cho tôi." Lãnh An Thần không ngờ cô lại còn nói nhiều như vậy, "Tốt nhất cô nên cầu nguyện cho tôi không bị sao đi, nếu không, nếu không cô chờ chết đi."

Đoan Mộc Mộc bị giọng nói lạnh lùng tàn khốc của anh làm chấn động, hạ quyết tâm, chết thì chết, cho dù có chết cũng phải chết trong sạch, vì vậy tiếp tục nói, "Đây là anh tự chuốc phiền a, ai cho động tay động chân với tôi, đáng đời anh bị đá, tốt nhất là cái đồ chơi này của anh bị hỏng luôn đi."

Cô lại còn nguyền rủa anh?

Đáng chết!

"Cô lặp lại lần nữa xem!" Trong không khí đã truyền đến tiếng nói lạnh lẽo của Lãnh An Thần như thấu vào tận xương cốt.

Đoan Mộc Mộc co rụt lại góc tường, cô thật sự nghi ngờ một giây kế tiếp anh có thể nhảy bật từ trên giường xuống, tới đây trực tiếp bóp chết cô không?

Tránh voi chẳng xấu mặt nào, vì vậy Đoan Mộc Mộc quyết định sử dụng đường lối êm dịu, lên tiếng với âm thanh rất mềm mại, "Thật ra thì cũng không thể trách tôi được, nếu như đồ chơi kia của anh thật sự bị tàn phế, như vậy cũng thể hiện rõ là cái thứ đó của anh quá yếu đuối."

Người phụ nữ này đang nói cái gì?

Cái đó của anh quá yếu đuối?

Cô đang chê cười anh sao?

Cô thật là chán sống rồi.

"Bà xã, một ngày nào đó tôi sẽ cho em biết nó có yếu đuối hay không?" Ánh mắt Lãnh An Thần đỏ lên, bộ dạng thật sự như muốn nhảy từ trên giường xuống, đi tới bóp chết cô.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một người đàn ông anh tuấn đeo chiếc kính gọng vàng đi vào, trên người mặc một bộ đồ bác sĩ trắng, dáng đi khiến người ta có cảm giác rất nhẹ nhàng thư thái, trong đầu Đoan Mộc Mộc hiện ra hai chữ, thú vị.

Người đàn ông này tên là Tiết Tử Hằng, là bạn tốt của Lãnh An Thần, cũng là bác sĩ chuyên ngành nam khoa rất nổi tiếng.

"Lãnh Thiếu, thương thế của anh không tốt sao? Ngay cả Đại Bảo Bối vô địch mà cũng bị đả thương, chậc chậc, thật là khổ cho những người phụ nữ trên thế giới này a." Tiết Tử Hằng vừa đeo bao tay, vừa nói mát.

Đoan Mộc Mộc âm thầm le lưỡi, người đàn ông diện mạo có vẻ anh tuấn này sao vừa bước vào cửa đã thêm dầu vào lửa? Chỉ sợ thiên hạ không loạn sao?.

Xem ra người đàn ông này cũng chỉ có bề ngoài khoe mẽ mà thôi, hình tượng đẹp đẽ của Tiết Tử Hằng vì câu nói của anh mà bị giảm giá rất nhiều trong lòng Đoan Mộc Mộc.

"Cởi!" Tiết Tử Hằng mở miệng, âm thanh của anh rất tinh khiết, tinh khiết như tấm áo trắng trên người anh.

"Cái gì?" Giọng nói của Lãnh An Thần bởi vì đau đớn nên trở thành trầm trầm, có mười phần từ tính.

"Quần!" Tiết Tử Hằng trả lời khiến phản ứng đầu tiên Đoan Mộc Mộc nghĩ tới chính là cô nên đi ra, bằng không cô cũng không thể ở đây nhìn người đàn ông kia đem công cụ của mình lộ rai.

"Hai người cứ tự nhiên, tôi đi ra ngoài trước!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc không khỏi ửng hồng.

Nhưng cô còn chưa đi được hai bước, đã bị Lãnh An Thần gọi lại, "Không cho đi."

Cô gây ra cho anh sự tình như vậy, lại còn muốn chuồn đi, vậy quá tiện nghi cho cô rồi.

Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc trừng mắt về phía người đàn ông trên giường, ánh mắt kia rõ ràng đang nói..., tôi nhìn thấy Đại Bảo Bối nhà anh không có hứng thú.

Hàng lông mày của Lãnh An Thần nhíu lại, đối với ánh mắt lên án của cô không hề để ý tới, ngược lại khóe môi còn giương lên, câu nói đầu tiên nhẹ nhàng phun ra, "Tới đây, cởi quần cho tôi."

Cái gì? Cái gì?

Đoan Mộc Mộc hoa hoa lệ lệ hôn mê tại chỗ.

"Lãnh An Thần, anh đừng quá phận!" Đoan Mộc Mộc nghẹn đỏ mặt, nên biết trong nhà này còn có người đàn ông khác, cô lại là phụ nữ, muốn một người phụ nữ như cô đối mặt với hai người đàn ông này, mấu chốt là còn phải đối mặt với cái loại đồ vật của người đàn ông này, tha thứ cô không làm được.

"Đừng quên chức trách của cô." Lãnh An Thần nhắc nhở cô, rồi vén chăn lên, bộ dạng nhất định nếu cô không cởi thì không thể được.

Tiết Tử Hằng một bên không hề biến sắc, vẻ mặt hoàn toàn như xem kịch vui, vẫn nghe nói người vợ Lãnh Thiếu cưới về rất có c