ân mà mất, còn có đám zombie ngày ngày đêm đêm nhìn trộm dò xét bản thân, còn có, Phạn
Phạn.
Không muốn.
Ý thức của Bạch Hi càng lúc càng rõ ràng.
Không muốn... ! Cậu không muốn cứ như vậy!
Trong đầu cậu có tiếng gào thét, không muốn! !
Bạch Hi bỗng nhiên mở mắt ra, dị năng cùng niệm lực đồng thời phát ra, luồng khí va chạm mãnh liệt trong cơ thể cậu, dồn nén, ngưng tụ, sau đó đột
nhiên va chạm! Bạch Hi cấp bách muốn phát tiết, muốn phát sức mạnh này
ra! Cái cảm giác bị tắc nghẽn trong người thật sự rất không dễ chịu! !
"Tưng." Một tiếng giống như tiếng dây đàn bị cắt đứt.
Bạch Hi đột nhiên phát hiện động tác của con nhện tím trước mắt đang chầm
chậm giống như ảnh, từng chút một tới gần cậu. Không còn tiếng thét của
nhện, bên tai thật yên tĩnh... Yên tĩnh giống như là, ở trong thế giới
kia... Hung hiểm vừa rồi không còn nữa. Bạch Hi ngẩn người, nâng lên một bàn tay, mở ra rồi lại khép lại, làm đi làm lại mấy lần, đây là động
tác cực kỳ bình thường.
Rừng cây trở nên yên tĩnh, thật lâu sau
mới có thể nghe được một tiếng chim hót hay tiếng côn trùng kêu vang, lá cây mãi mới có chút lay động, cảm giác giống như không có gió vậy. Như
vậy... Đây là tiến hóa dị năng không gian? !
"Thời Gian Tĩnh Chỉ ư?" Bạch Hi nhịn không được hưng phấn trong lòng rồi thốt lên.
(Thời gian tĩnh chỉ: Năng lực ngừng thời gian)
Bạch Hi đẩy mấy cái chân của con nhện ra khỏi cổ, lớp lông rậm bén nhọn cắt qua làn da non nớt của thiếu niên.
Bỗng nhiên một cảm giác vặn vẹo truyền đến, thế giới trong mắt Bạch Hi bắt
đầu sụp đổ, thay thế bầu không khí trong lành kia, gió mát trong lành,
thế giới chim hót côn trùng kêu vang... Bạch Hi còn chưa kịp cảm khái,
cái chân vừa mới đẩy ra liền trở về trên cổ mình!
Nếu lúc này có một cái gương, như vậy nhất định có thể chiếu lên gương mặt đen thui của Bạch Hi
"Khụ khụ..." Bạch Hi ho khan, nhưng lúc này, cậu không thể mù mờ được.
Nhớ lại quyền cước Ngọc Phong Tử đã dạy, khi đó bản thân cậu có thể linh
hoạt sử dụng niệm lực đi khống chế thực vật, thay đổi kết cấu của chúng, nhưng là lúc này đây, cậu muốn phát động công kích!
Ra quyền khiến nước chảy thành sông, từ chậm tới nhanh...
Miệng của con nhện càng lúc càng gần Bạch Hi...
Cú đấm của Bạch Hi còn đang thong thả tới gần bụng của con nhện. Không sai biệt lắm, Bạch Hi tập trung tư tưởng, rót dị năng không gian vào cánh
tay! Từ chậm tới nhanh, cú đấm của ta, đánh ra!
"Bốp!"
...
Một giây? Nửa giây? Không có người nào biết Bạch Hi ra quyền nhanh cỡ nào
mà tới bụng của con nhện kia. Chỉ biết hình ảnh cuối cùng dừng lại một
khắc khi thiếu niên cố hết sức xoay người thở dốc, thịt nát màu tím đen
đầy tay, con nhện cách đó không xa, ở trên bụng của nó có một vết thương trí mạng.
***
Ngọc Phong Tử đến gần Bạch Hi, sờ sờ đầu của cậu.
"Tiểu gia hỏa, rốt cuộc con đã vượt qua bước này rồi."
Ánh mắt Bạch Hi kiên nghị mà thoải mái. Rốt cục đã lĩnh ngộ rồi ư?
Đó, chính là cú đấm của cậu.
Đảo Mê Nha Độc
"Oa?" Bạch Hi phát ra một âm diệu cực kỳ kì dị.
Lúc này Bạch Hi và Ngọc Phong Tử đã rời khỏi chiến trường nơi đánh nhau với con nhện kia, đang đi trong rừng cây, từ trong trung tâm đảo Mê Nha Độc đi ra phía bên ngoài. Cứ mải suy nghĩ, Bạch Hi rốt cục chú ý tới hình
tượng của Ngọc Phong Tử đã khác xa so với bình thường.
"Sư phụ... Đây là, diện mạo ban đầu của người ư?" Bạch Hi dừng bước lại. Ngọc
Phong Tử trước mắt mi thanh mục tú, khuôn mặt hơi hình bầu dục, bắt đầu
từ xương gò má đến cái cằm trơn nhẵn thu hẹp, một đôi mắt xếch mị hoặc,
làn da trắng non mềm dẫn dụ người ta mơ màng, môi mỏng khẽ hé lộ ra
hương thơm... Bạch Hi có chút xấu hổ, vì sao sư phụ lại trưởng thành với gương mặt của con gái vậy? Vừa nghĩ tới chuyện chính mình luôn ở chung
với một “cô gái” suốt ba năm về trước, Bạch Hi nhịn không được phát run
cả người.
Ngọc Phong Tử đưa mắt nhìn Bạch Hi một cái, nghiêm chỉnh chuẩn bị mở miệng.
"Làm sao? Bị sư phụ của con mê hoặc? Đẹp không? Có đẹp bằng cô gái trong lòng con không?"
...
Thế giới yên lặng hai giây.
Được rồi, lo lắng của cậu dư thừa rồi, cậu không nên cho rằng sư phụ sẽ là
một người có tâm tính bình thường, không thể bởi vì gương mặt của ông
thay đổi mà tính cách sẽ khác đi. Bạch Hi bình tĩnh trực tiếp đi về phía trước, đúng thế, không cần để ý tới loại người này.
Thành phố Hi Vọng vẫn là tốt nhất, không biết Phạn Phạn còn ở đó hay không.
Bạch Hi có chút hoang mang vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Ngọc
Phong Tử ở phía sau vẫn cứ lầm bầm cảm thấy bất công, giống như Bạch Hi
còn chưa làm thỏa mãn sự tự đắc của hắn, hắn sẽ không vừa ý. Không khí
vẫn tươi mát như thế, nhưng là... Vẫn không thể che giấu được sự hoang
mang trong lòng.
Hai người hành tẩu, một đường hữu kinh vô hiểm
rốt cục cũng tới biên giới Mê Nha Độc. Nơi này tầm nhìn rộng lớn, không
như trong đảo rừng cây tươi tốt, bụi cỏ thưa thớt, đủ loại côn trùng nho nhỏ, các loài ở đây rất bình thường, chẳng có loài nào cao hơn người
cũng chẳng có sự nguy hiểm gì.
(Hữu kinh vô hiểm: có kinh ngạc và đáng sợ nhưng khôn
