XtGem Forum catalog
Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326261

Bình chọn: 7.00/10/626 lượt.

áo Ngọc Phong Tử. Khi da thịt lõa lồ tiếp xúc với không khí

liền hơi run rẩy, thò tay vào mang theo sự lạnh lẽo.

"Ban ngày ban mặt không mặc quần áo là muốn làm gì? Hửm?" "Câu dẫn ta? Hửm?"

"Vì sao ngươi không tìm cái nơ con bướm đóng gói mình lại dâng đến trước

mặt ta? Hửm?" Thụ Yêu liên tục phát ra ba tiếng hửm táo bạo đến cực

điểm, miệng cũng không nhàn rỗi, mỗi khi Ngọc Phong Tử muốn há mồm hăng

hái định phản bác liền bị Thụ Yêu chặn lại. Thụ Yêu liên tiếp tạo ở cổ

Ngọc Phong Tử dấu quả ô mai màu hồng, quả ô mai từ màu hồng chuyển thành tím, ngón tay hơi lành lạnh đùa giỡn mấy chỗ trước ngực Ngọc Phong Tử,

tay kia thì theo bụng Ngọc Phong Tử đi xuống từng chút một, đưa tới một

trận run rẩy cho Ngọc Phong Tử... Kỳ thực Ngọc Phong Tử rất muốn châm

chọc! Ai muốn ban ngày ban mặt không mặc quần áo chứ? Quần áo do ngươi

xé không đúng à?! Ai quyến rũ ngươi chứ? Ta một câu cũng không nói được! Tìm cái nơ con bướm đóng gói rồi tự tặng cho ngươi? Ý tưởng phong phú

nhỉ? ... Nhưng mà hình như... cũng là một quyết định không tồi... Sao?

Ngọc Phong Tử cứ miên man suy nghĩ cho đến khi Thụ Yêu giở trò mà dần

dần hỗn loạn, ánh mắt càng mờ mịt, thân thể càng lúc càng nóng...

***

Bạch Hi nhìn chằm chằm con nhện đã chết trước mặt, mắt kép nhỏ của nó lóe ra ánh sáng rực rỡ, lông tơ trên tám cái chân sắc nhọn như dao được mài.

Đầu óc Bạch Hi có chút hỗn loạn, hoàn toàn không dừng suy nghĩ lại được,

cũng có thể xem như là cách ba năm kể từ lần đầu tiên chính thức chiến

đấu, vậy mà cậu lại chưa từng chuẩn bị tâm lý qua. Phải tấn công như thế nào? Niệm lực? Dị năng? Đánh tay không? Bạch Hi có chút oán trách bản

thân, chiến đấu chính là chiến đấu, muốn chuẩn bị tâm lý cái gì chứ? !

Cuộc sống ba năm quá nhàn nhã mày liền quên hình dạng thế giới trước mắt sao? Đây là tận thế! Không là trước đây! Đối mặt với địch nhân, điều

phải làm chỉ có một, đó là xông lên! Đả bại hắn!

Ngay lúc Bạch Hi đang do dự, con nhện tím lại dữ dội bật lên! Gào thét mà đến, mang lên

một trận gió tanh tưởi. Mắt kép của nó xoay tròn, nâng cao một cái chân

chồm về phía Bạch Hi!

Chân của con nhện phóng đại ở trong mắt

Bạch Hi, khiến cậu tạm thời gạt suy nghĩ trong đầu đi, khi đối mặt với

nguy hiểm, điều đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu, dĩ nhiên là trốn!

Bạch Hi dứt khoát nằm xuống đất, cuộn mình ôm đầu lăn về phía bên phải hai vòng, muốn tránh thoát cú chẻ dọc của con nhện.

Khổ nỗi Bạch Hi đã quên, con nhện có tám cái chân!

"Vèo!" Tiếng gió vang lên, Bạch Hi vẫn còn đang lăn, hai cái chân của con nhện đột nhiên tiến đến!

Bạch Hi giãy dụa điều chỉnh thân thể của chính mình, mạnh mẽ vận động thân

thể thay đổi một phương hướng khác để tránh thoát hai cái chân lớn này!

Đây chẳng phải là kỹ xảo gì, chính là khi ngươi đối mặt với nguy hiểm

thì phản xạ có điều kiện thôi.

Trực tiếp lăn đến sau một gốc cây, Bạch Hi nhanh nhẹn đứng dậy, sắc mặt có chút đen. Vậy mà lại bị mày

đuổi chật vật như thế... Tao chọc mày cái gì hả? ! Vì cái lông gì mà đối xử với tao như thế!

"Hô!" Nhưng mà con nhện mặc kệ mấy chuyện

đó, tiếng gió vang lên, cái chân khỏe mạnh lại quét ngang xuống dưới!

Bạch Hi lại bắt đầu một vòng mới ngươi đuổi ta chạy với con nhện kia,

nơi nào có chân dài của nó đi qua, thân cây gãy từng khúc, thực tại

khiến Bạch Hi đau đầu. Mạnh mẽ quét chân như thế, quét ngang diện tích,

đối mặt với thế công bình thường như thế, cậu thật sự là có chút suy

nghĩ không muốn chống đỡ nữa.

Trong lòng vừa động, niệm lực hóa

thành khôi giáp hiện ra trên người Bạch Hi. Con nhện tím giống như có

chút tức giận, tốc độ công kích nhanh hơn, hung tàn phá hủy cây cối xung quanh chỉ vì muốn bắt lấy Bạch Hi.

Nếu không phải Bạch Hi có

thân thủ nhanh nhẹn, cùng niệm lực hóa thành khôi giáp bảo vệ thân thể,

chỉ sợ sớm đã bị thương. Nhưng như vậy cũng đủ khiến Bạch Hi tái nhợt

mặt mày, thời gian dài tiêu hao khí để ngưng tụ thành giáp cũng gây bất

lợi không nhỏ với bản thân cậu, hơn nữa có mấy lần tránh né không kịp bị đánh trúng, Bạch Hi dần dần cảm thấy có chút kiệt sức.

Chiến

đấu... Chiến đấu như thế nào? Hình như, cũng không có người nói rõ ràng

cho cậu biết... Cho tới nay, chỉ là đơn thuần muốn có sức mạnh, có thể

tìm được Phạn Phạn, bảo hộ Phạn Phạn, sức mạnh sinh ra là vì muốn bảo

vệ, nhưng bất luận nguyên nhân như thế nào... Nhất định sức mạnh này sẽ

vì chiến đấu mà trả giá!

"Phốc khụ... !" Trong lúc ý thức đang mơ hồ, Bạch Hi lại một lần nữa bị tóm lấy cổ ném lên trên tàng cây!

"Xịt..." Mắt kép nhỏ bé của con nhện tím nhìn chằm chằm Bạch Hi, giống như bất

cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng thiếu niên trắng nõn này!

Bạch

Hi có chút không cam lòng, sẽ chết ư? Hẳn là không thể nào, còn có sư

phụ ở đây. Nhưng thật sự muốn cứ như vậy cái gì cũng không làm mà buông

tay sao? Ngay cả Phạn Phạn cũng chưa nhìn thấy mà... Thực sự muốn cứ núp ở dưới ô của người khác ư?

Phạn Phạn... Vừa nghĩ tới cái tên đầy ý nghĩa ấm áp này, trước mắt sẽ thoảng qua một chút hình ảnh, trong đó

có nhiều năm tuổi thơ của bản thân, mẹ vì bảo vệ bản th