g có nguy hiểm)
"Sắp gặp Phỉ nhi rồi." Ngọc Phong Tử sửa sang vạt áo lại một chút, hơi khẩn
trương, không biết Phỉ nhi nhìn thấy hắn sẽ có biểu tình như thế nào
nhỉ? Hắc hắc... ~
Bạch Hi nhìn Ngọc Phong Tử, cái miệng nhỏ nhắn
phấn nộn hơi chu lên, sư phụ có thể gặp lại cô gái trong lòng mình,
cậu thì sao?"Haizzzzzzzz!" Bạch Hi nhịn không được kêu một tiếng, mặt
không kìm được mà đỏ nóng, sao tự dưng lại thật bình thường để Phạn Phạn vào chỗ cô gái trong lòng mình cơ chứ?
"Sao thế?" Ngọc Phong Tử thấy sắc mặt Bạch Hi ửng hồng, cả người lại mất tự nhiên, không khỏi hỏi.
Bạch Hi lắc lắc đầu, không biết nữa.
Bạch Hi theo sau Ngọc Phong Tử, khi phân rõ phương hướng thì mới đuổi kịp.
Hành tẩu cũng chỉ 5 đến 6 phút, một cái hang động dưới ngọn núi đập ngay vào mắt, Ngọc Phong Tử bỗng nhiên thả lỏng hô hấp, chậm rãi đi tới.
"Tiểu Phỉ nhi, anh Phong Tử của em lại đến đây, có nhớ người ta hay không... Ối!" Ngọc Phong Tử bị vật thể không rõ đánh trúng.
"La cái gì mà la, âm hồn không tiêu tan, lại tới nữa." Trong sơn động, theo một giọng nói mềm mại đáng yêu phát ra, thì một cô gái tai mèo với dáng người xinh đẹp cùng gương mặt mị hoặc cũng đi tới, đuôi mèo phía sau
thi thoảng lắc lư.
"Chít chít chít..." Ngọc Phong Tử không coi ai ra gì tự động xem nhẹ Bạch Hi."Tiểu Phỉ nhi, thực sự vô tình như thế
sao?" Đưa tay áo lên lau khóe mắt không tồn tại nước mắt.
"Rốt
cục cũng cạo bộ râu đầy mặt rồi hả? Ừm, không tệ không tệ chút nào, rốt
cục cũng ra dáng con người rồi." Đôi mắt to lóng lánh của Phỉ nhi nhìn
hai mắt Ngọc Phong Tử, nhưng thực ra trong lòng cô gái bé nhỏ này đang
xoa cằm suy tư cái điều gì đó…
"Ngạo thụ*? Nhưng mà gương mặt
hiện giờ thật sự không thích hợp lắm thì phải..." Kìm lòng không nổi,
lời nói theo đôi môi mềm mại phụt ra.
(*Ngạo thụ: Xuất phát từ
truyện tranh đam mỹ, chỉ người có tính cách mềm yếu, nhưng hay làm bộ
lạnh lùng không giao tiếp với người khác. Lấy khẩu khí mạnh miệng để che giấu sự thẹn thùng hoặc ý nghĩ thật của bản thân. Nói vắn tắt thì đây
là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.)
Hả? ... Có phải hắn nghe lầm cái gì không?
"Tiểu Phỉ nhi? Em đang nói cái gì đó?" Ngạo thụ... ? Nếu như ta không nhớ lầm thì trăm năm trước lúc Zombie còn chưa xuất hiện, khi người khác giống
như muội chỉ*... Thì có một thứ tồn tại một cách đường đường chính
chính, là đam mỹ thì phải? Còn mấy muội chỉ kia gọi là hủ nữ. Nói thật
tại hạ năm đó biết đến cái từ ngữ này thì vẫn luôn khó hiểu, vì sao một
đám muội chỉ từ già đến trẻ, cứ gọi mình là "Phụ nữ"?
(*Muội chỉ: Là từ đọc có âm giống với từ muội tử, hai từ này nghĩa giống nhau)
"Không có gì, Thụ Yêu đâu?" Cái người cp kia đâu? Mặc dù cái tên này luôn luôn mê luyến cô nhưng chẳng qua đó là lúc còn bé tai mắt chưa được khai trí như bây giờ... Huống hồ, cô đã sớm không còn là Tiểu Tiên Tử trong mắt
bọn họ nữa. Phỉ nhi tự giễu cười cười. Rõ ràng nhìn ra được cái lão già
Thụ Yêu này có ý với Ngọc Phong Tử, nhưng khổ nỗi cái tên Ngọc Phong Tử
này lại như quả bí đao, mặc dù trưởng thành đúng là có da có thịt, nhưng trong bụng lại toàn chứa mấy thứ gì đâu! Có thể như cô này rời khỏi Đảo Mê Nha Độc rồi từ đây là một Tiểu Miêu nữ tự do ư?
"Không gặp,
anh đi ra tìm lão cả một ngày trời nhưng chẳng gặp, đúng rồi!" Ngọc
Phong Tử rốt cục nhớ tới Bạch Hi bị bỏ quên một hồi lâu ở bên cạnh mình.
"Xem nè! Đây là đồ đệ của Ngọc Phong Tử anh. Bạch Hi." Ngọc Phong Tử kéo
Bạch Hi đứng ở bên cạnh sang, bắt đầu như vương bà buôn dưa mèo khen mèo dài đuôi thao thao bất tuyệt giới thiệu đồ đệ của bản thân, đương
nhiên, mấy cái đó Phỉ nhi đều trực tiếp không nhìn (Ngọc Phong Tử: Tác
giả đại nhân sao ngươi lại có thể như vậy! xxxxxxxx... Tác giả đại nhân
xuất hiện, tha Phong Tử đi. ) rồi.
**
Trận quyết đầu đầu tiên của Ngọc Phong Tử x Phỉ nhi
Ngọc Phong Tử: Huyết lượng 3128 3128 Phỉ nhi: Huyết lượng 2645 2645
Bắt đầu!
Phỉ nhi: Hô zah zah tảng đá công kích! (ngay từ đầu là một vật thể không rõ)
"Ôi!"
Ngọc Phong Tử: -360 máu (máu giảm chủ yếu do đau lòng)
Ngọc Phong Tử: Thế công Nhu Tình (ý đồ diễn trò tranh thủ đồng tình của quân địch)
Phỉ nhi: Không trúng chiêu, sử dụng chiêu < đam mỹ choáng váng: Trong
lòng thì mê mang đang suy nghĩ sự liên quan của đam mỹ >
Ngọc Phong Tử: Cam tâm tình nguyện -200 máu (vẫn cứ giảm vì đau lòng)
Ngọc Phong Tử: Phấn khởi phản kích, đẩy đồ đệ Bạch Hi dời đi.
...
Thật lâu sau, Ngọc Phong Tử không nhìn, trực tiếp KO !
(Ngọc Phong Tử: Chen tí nào chen tí nào, ta muốn chen trước ống kính, muốn để độc giả nhìn thấy ta! Tác giả, ngươi như dám bắt nạt viết ta chết trận
sẽ gặp báo ứng! ... ) tác giả xuất hiện, liếc nhìn, tiếp tục viết văn.
***
Lông mày dày đen như mực, đồng tử trong suốt đã có chút kiên nghị, hình như
không thường xuyên chăm sóc tóc, cho nên sợi tóc mềm mại của thiếu niên
cứ quấn ở cổ, thêm vào đó là cái mũi tinh xảo, bờ môi phấn nộn..."Ôi
chao... Này quả thực chính là một khuôn mẫu bé tiểu thụ mà..." Trừ bỏ
màu da bởi vì ngày ngày phơi nắng cho nên khỏe mạnh ra. Phỉ nhi trong
lòng n