ền.Mặc kệ là lý do nào, hành vi của cô ta đều là đang đi trên sợi thép lơ lửng trên trời. Một khi bị Vincent phát hiện, hậu quả e là chỉ có tan xương nát thịt.Có thể làm chồng Hera, lại dễ dàng bị tiêu diệt như vậy, sợ rằng Vincent đã phát hiện ra mục đích của họ, cho nên…Lâm Phàm không biết suy luận của mình có hợp lý không nhưng cô thấy sắc mặt Hera bắt đầu thay đổi.Chợt buồn chợt vui, dường như từng lớp mặt nạ trên mặt cô ta thay đổi, có thể rách bất cứ lúc nào.Cô có cảm giác rất mãnh liệt, Hera đã điên rồi.“Ha ha ha ~ Cô Lâm, tôi có nên tôn cô là Sherlock Holmes không đây?” Đột nhiên Hera đứng dậy, rèm cửa bị gió thốc vào hất tung lên.Cô ta đứng giữa tấm rèm, giống như ma nữ nửa đêm tới đòi mạng.“Sherlock Holmes thì chẳng cần đâu, mục tiêu của chúng ta đều là Vincent, nên tôi hi vọng cô cho tôi đường đi chính xác.” Lâm Phàm ngấm ngầm thở ra, từ từ nhích lại gần bàn, mặt ngoài thản nhiên nói, kỳ thật cô cũng không dám chắc thứ trên tay là thật hay giả.Hera nghe xong mặt nhuốm vẻ thất vọng “Trước giờ tôi không buôn bán dối trá, tọa độ đưa cho cô là thật. Đưa thẻ cho tôi!” Lúc tay Lâm Phàm chạm đến con dao gọt trái cây, một sợi tơ mảnh trong suốt quấn lấy cổ tay cô.“Cô Lâm, nhúc nhích thêm nữa thì cổ tay dễ thương của cô phải nói lời tạm biệt với cô đấy nhé.” Hera cười quỷ dị.Lâm Phàm nhìn kỹ, quấn cổ tay cô là loại tơ bền đặc chế, đầu dây kia nằm trên tay Hera.Thần sắc cô ta có vẻ hoảng hốt, mê muội nhìn sợi dây trong tay, lầm bầm trong hồi tưởng “Đây là vũ khí anh ấy thích nhất…”Đột nhiên ánh mắt biến đổi, sắc bén hung ác “Thẻ, dữ, liệu.”“Cô quấn vậy sao tôi lấy được.” Lâm Phàm trầm giọng, người phụ nữ này là đồ điên! Nếu không phải vì cô ta có thể cứu Tần Vịnh, thật muốn tống cô ta vào nhà thương điên.Hera nghe xong, mặt lập tức nhẹ nhõm vui sướng, ngón tay nhúc nhích mấy cái, sợi tơ quấn trên cổ tay Lâm Phàm lập tức bị thu về.Lâm Phàm đi tới tủ bảo hiểm nhập mật mã Tần Vịnh nói cho cô biết, gạt một đống kim cương đá quý sang bên, móc một cái hộp nhỏ từ trong cùng ra.Liền bị Hera đoạt lấy.“Chờ chút!” Hera đang nôn nóng định mở hộp ra thì bị cô gọi giật lại.Sợ Hera không nghe lọt, cố chấp mở hộp cô đành nói thật nhanh “Cái hộp này nếu cố mở sẽ bị nổ! Phải có chìa khóa!”“Chìa khóa? Ở đâu?” Cơn giận trong mắt Hera đã bắt đầu bốc lên.Lâm Phàm khẽ trấn định, trả lời “Trên người Tần Vịnh.”Hera nhìn cô trừng trừng, ánh mắt không khác gì một con rắn cực độc.Cô ta từ từ đi tới trước mặt Lâm Phàm, nhéo cái cằm thanh tú của cô, cất giọng âm u lạnh lẽo “Cô Lâm, cô chơi tôi?”“Không, tôi có thể cam đoan, chỉ cần thấy Tần Vịnh, sẽ bảo anh ấy đưa chìa khóa cho cô.”“Ha ha, cô không sợ tôi giết chết các người sao?”“Giết chúng tôi cô càng không lấy được chìa khóa.”Hera thả cằm cô ra, lui lại hai bước cười gian xảo “Tôi đúng là xem thường cô rồi… Nửa tháng sau tôi phái người đến đón cô. Nếu cô lại lừa tôi, ha ha…”“Đến đón tôi?” Lâm Phàm sửng sốt.Hera liếc cô một cái, đi tới cửa sổ “Không phải cô muốn hợp tác với tôi sao?”Lâm Phàm đã hiểu, xem ra thẻ dữ liệu rất quan trọng với cô ta. Quả thật cô rất cần sự giúp đỡ của Hera, ít nhất cô ta quen thuộc với tổ chức của Vincent, bằng không một mình cô muốn đi cứu người đúng là nằm mơ giữa ban ngày.“Nhưng vì sao phải nửa tháng!” Nửa tháng quá lâu, bây giờ một ngày cô đã cảm thấy dài bằng một năm.Hera nhanh nhẹn nhảy xuống ban công, tiếng gió đưa tới âm cuối câu nói của cô ta “Đừng lắm lời.”Xác định Hera đã đi rồi, cả người Lâm Phàm nhũn ra, ngã ngồi xuống đất. Đáng sợ, cô ta khiến cho cô cảm thấy còn đáng sợ hơn tất cả những kẻ đã đụng độ trước đây.Ngồi ngây trên đất mãi đến hừng đông, đến khi Lí Phương đẩy cửa bước vào hết hồn trước cảnh tượng trước mặt.Tủ bảo hiểm bị mở ra, bên trong chất một đống hồ sơ và châu báu, mà cô chủ thất thần ngồi trên nền nhà nhìn ra ngoài cửa sổ.“Cô chủ…?” Chị lấy hết can đảm, dè chừng đi tới vỗ vai Lâm Phàm.Lâm Phàm hoàn hồn, nheo mắt nhìn chị, lại dụi dụi mắt mình “Chị Phương, mấy giờ rồi?”“Hơn 6 giờ rồi, tới giờ cho bú rồi, cô chủ.”“Ừ, chị đừng ôm qua đây, tôi qua đó.” Vặn cái cổ cứng đờ, Lâm Phàm đứng dậy, khóe mắt liếc thấy tủ bảo hiểm, tiện tay đóng lại xong thì đi qua phòng ngủ phụ cho hai bé sinh đôi bú.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Khu sầm uất ở Brazil, một tòa nhà cao chọc trời đứng sừng sững.Tần Vịnh và Lâm Lỗi bị giam lỏng ở đây đã nhiều ngày, không ai nghĩ Vincent lại ẩn núp nghênh ngang ở một nơi thế này.20 tinh binh Tần Vịnh dẫn theo đều đóng tạm ở trong cánh rừng mưa nhiệt đới xa xa, lúc đó Vincent gian giảo yêu cầu một mình Tần Vịnh ra mặt, bằng không sẽ cho Lâm Lỗi về chầu ông bà.Tần Vịnh và Raphael nghiên cứu mấy bận, cuối cùng quyết định đơn độc ứng chiến. Mà tiểu đội mạnh nhất của Raphael cũng quan sát từ một nơi gần đó, chuẩn bị tấn công bất chấp tất cả nếu có sự cố bất ngờ.Thế nên ngày nào Tần Vịnh cũng đứng trước cửa sổ thủy tinh bịt kín bị “giám thị”. Nếu ngày nào hắn không xuất hiện ở đó, vậy khu sầm uất này nhất định sẽ phát sinh sự kiện khủng bố tấn công.Ngày hôm đó, Lâm Lỗi nhàn rỗi tắm rửa xong đi ra, phát hiện Tần Vịnh ngơ ngẩn
