nhìn cửa sổ, ranh mãnh hỏi “Nghĩ gì thế?”“Nói nhảm, đương nhiên là nhớ vợ con tao rồi!” Tần Vịnh cứ thấy hắn là tức, thô lỗ đáp.Lâm Lỗi nhún vai ngồi lên giường mình “Thật ra ở chỗ Vincent cũng thoải mái chán, ăn uống đều sáu sao, với lại tao không cần lo bị bắt kết hôn.” Đến bây giờ hắn còn chưa biết mình đã bỏ lỡ cái gì.Tần Vịnh nghe xong đảo mắt, đi tới trước mặt hắn cất giọng khó hiểu “Mày còn nhớ cái cô Tàn Âm hả?”“Đừng nhắc tới cô ấy.” Mặt Lâm Lỗi cứng lại, khó chịu nói, tình cảm đó bị hắn giấu ở nơi sâu nhất trong lòng.“Không có gì, hỏi vậy thôi, nếu cho mày cưới Tàn Âm mày chịu không?”Lâm Lỗi hung hăng trừng hắn, nằm ngửa ra giường lấy gối đầu che mặt không nói.Tần Vịnh biết điều nhướng mày, lại đi ra trước cửa sổ, nửa ngày đột nhiên hỏi một câu “Vợ tao hỏi tao, sao lại có người họ Tàn, kỳ thật tao cũng rất muốn hỏi…”Đột ngột một cái gối mềm đập mạnh lên lưng Tần Vịnh.“Biến!”…Trưa hôm đó, ông Tần ăn cơm xong, hiếm khi không đến ngay công ty mà cùng bà Tần ôm hai đứa cháu sinh đôi ngồi trong phòng khách chơi.Lâm Phàm thay đồ xong xuống lầu, ngồi trên sofa băn khoăn không biết nên mở miệng thế nào.Thấy vẻ mặt hiền từ ôm cháu của hai ông bà, cô thảng thốt hiểu ra, không có vợ chồng cô, các con cũng sẽ không chịu khổ như mình.“Ba, mẹ! Con muốn đi tìm Tần Vịnh.”Vừa dứt lời, cả phòng khách giống như bị mất tiếng, lặng như tờ, chỉ có hai đứa trẻ thi thoảng u ơ.“Phàm Phàm, Tần Vịnh sắp về rồi, ở nhà chờ đi con. Với lại vết mổ con vừa khép miệng, tốt nhất không nên ngồi máy bay.” Bà Tần gượng cười nói.“Mẹ, con biết anh ấy không dễ về như vậy. Ba mẹ lo con tìm anh ấy rồi cũng không về được, hai người sợ bọn trẻ không có con.” Lâm Phàm cúi đầu nói thẳng.Ông Tần một mực rũ mắt không nói, thản nhiên như không để Việt Trạch túm ngón tay ông.“Con biết, con rất ích kỷ. Đã từng, khao khát lớn nhất của con là có một người chồng đàng hoàng, một đứa con đáng yêu, sau đó để cho con của con hưởng tất cả những gì con chưa từng được thể nghiệm. Nhưng hiện tại con muốn Tần Vịnh về, con biết mình như vậy là bất công với bọn trẻ. Nhưng bọn trẻ may mắn hơn con, chúng không cần lo ăn mặc, chẳng những có bà nội, còn có ông nội sẽ yêu chiều chúng hết mực, mà con không thể thiếu Tần Vịnh.”Lâm Phàm nén đau đớn trong lòng, cuối cùng cô cũng là người đàn bà vứt bỏ con cái. Có lẽ thời thơ ấu cô chưa từng nghĩ tới, sau khi trưởng thành cô lại giống người mình từng căm hận nhất.“Phàm Phàm…” Bà Tần đỏ hoe mắt trước những lời bày tỏ tận đáy lòng cô, đang nghĩ cách làm thế nào để cản, cô bỗng đứng dậy đi tới trước mặt bà quỳ xuống.“Mẹ, nếu con và Tần Vịnh đều không thể trở về, Việt Trạch và Chí Trạch…” Lâm Phàm nhắc tới con bỗng nghẹn ngào nói không nên lời.Việt Trạch, Chí Trạch, xin lỗi các con. Mẹ muốn đi đón ba các con về, bằng mọi giá cũng đưa ba về.Sau này nhà ta sẽ không chia lìa nữa.
Ông Tần thong thả đứng dậy, nhẹ nhàng đặt cháu vào trong cái nôi tinh xảo, cao giọng ra lệnh “Má Trương, đưa cô chủ về phòng, từ giờ một ngày ba bữa để Lí Phương mang lên cho nó. Trông chừng cho kỹ, không cho phép nó đi lung tung.”Lâm Phàm không dè ông Tần lại chơi chiêu này, mở đôi mắt to vương đầy lệ, ngơ ngác quỳ trên đất nhìn ông.Má Trương khó xử đứng một bên, muốn đỡ cô dậy lại không biết nên làm sao.Rốt cuộc là gây nên nghiệp gì, một gia đình đang êm đẹp sao lại rơi vô nông nỗi này.“Ba nó, ông làm cái gì vậy!” Bà Tần hoảng hốt.Ông Tần nhìn Lâm Phàm, gằn từng tiếng một “Họa này là do thằng nghiệt tử kia gây ra, hậu quả thế nào là số của nó. Con, thành thực ngoan ngoãn ở đây cho ba.”Bà Tần vội vàng đặt cháu vào nôi, đau lòng đỡ Lâm Phàm đờ đẫn trên đất dậy.“Ngây ra đó làm cái gì, má Trương, còn không đưa cô chủ về phòng!” Ông Tần nói xong nhìn nhìn đồng hồ, cầm cặp táp sải bước ra khỏi nhà, ra tới cửa còn không quên căn dặn mấy bảo vệ mới tới “Mấy ngày nay chú tâm chút, không được cho cô chủ ra ngoài.”“Dạ, chủ tịch.” Bảo vệ tuy thấy lạ nhưng cũng không dám nhiều lời.Lâm Phàm bị bà Tần đỡ dậy, đứng trên thảm trải sàn mềm mềm, cúi đầu không để ai nhìn thấy nét mặt cô bây giờ.Bà Tần bất nhẫn nói “Phàm Phàm, ba con nóng tính vậy đó, con đừng để bụng. Về phòng nghỉ ngơi đi, nha con?”“Dạ.” Lâm Phàm dịu ngoan vâng một tiếng, đi tới ôm lấy nhóc lớn trong nôi lên, Lí Phương lập tức ôm nhóc bé đi theo về phòng.Mọi người đều im thin thít, không ai dám nói chuyện.Đêm khuya, Lâm Phàm vẫn nằm trên chiếc giường đôi to đùng không thể nào chợp mắt, khuôn mặt hai bé con ngủ say sưa dưới ánh trăng tỏa ra sức hấp dẫn mê hoặc tâm hồn người ta.Lâm Phàm thất thần nhìn con, bọn trẻ đã được hai tháng rồi, trắng trẻo mũm mĩm cực kỳ đáng yêu. Đôi mắt to tròn giống cô, cái mũi cao, đường nét khuôn mặt, lông mày là của Tần Vịnh.Rốt cuộc bây giờ hắn ở đâu, có bị thương không, có nhớ cô và con không, có tuyệt vọng giống cô không.Mai là ngày hẹn với Hera rồi, có phải rất nhanh sẽ nhìn thấy hắn không.Hi vọng được gặp hắn, là sức mạnh chống đỡ cô trong thời gian này, khiến cô không suy sụp.Các con, mẹ nhất định sẽ dẫn ba về, nhất định!Đột nhiên cô đứng dậy đi đến tủ đựng vũ khí