oại làm ông ta thấy mát ruột.Harlan đứng bên không nhịn được nhắc nhở “Cậu chủ nhỏ, ông chủ muốn gặp ông ta, để tôi dẫn ông ta đi trước đi.”Chí Trạch bất mãn trề môi “Được rồi, ông ngoại, ông mau quay lại nhé.”Ba Lâm Phàm gật đầu qua quít cho xong, trong lòng thật sự thấp thỏm. Trong sân nhiều người như vậy, vừa nhìn đã biết không đơn giản, ánh mắt người nào cũng quyết đoán, kiêu ngạo. Ông ta lăn lộn ngoài đời bao nhiêu năm, tuy không làm được trò trống gì nhưng gặp không ít người.Lần thứ hai bước vào biệt thự nhà họ Tần, ba Lâm Phàm vẫn không dằn được sôi sục, nói cái gì cũng phải kiếm chút béo bở, có cái thí dụ nào mà con gái làm phi cha già phải đi ăn mày chưa?Lên tới ban công ngoài trời cực kỳ rộng rãi ở lầu hai, ba Lâm Phàm thấy ông sui cùng một người da trắng ngồi đối diện nhau. Tuy người đàn ông ngoại quốc kia lười nhác dựa vào ghế, chỉ liếc ông ta bâng quơ một cái nhưng ông ta vẫn cảm giác được từ người đó tỏa ra khí thế mãnh liệt.Ba Lâm Phàm căng thẳng ngồi dựa lưng vào cửa, liền đó Tiểu Hương nhanh nhẹn bưng một tách trà nóng lên đặt trước mặt ông ta.Đợi Tiểu Hương xuống lầu, ông Tần mở miệng “Nghe Harlan nói, hôm nay ông đến trường mẫu giáo nhìn bọn trẻ?” Về ba Lâm Phàm, ông đã đọc qua báo cáo Tần Vịnh phái người điều tra.Tóm gọn một câu, một tay cờ bạc, một con bợm nhậu. Không tính là đại gian đại ác, nhưng cũng chẳng phải người tốt.Ông ta không phải là một người cha có trách nhiệm, sau khi Lâm Phàm trưởng thành luôn nghĩ đủ mọi cách moi tiền từ cô, thậm chí mấy lần muốn bán căn nhà cũ của bà ngoại Lâm Phàm, tiền thì cho vào túi mình.Nhưng, chú ý cái chữ nhưng. Nhưng chung quy lại ông ta vẫn là cha Lâm Phàm, ông là cha chồng không thể quá đáng, lễ nghĩa nên có vẫn phải cố mà làm. Còn Lâm Phàm muốn thế nào, ông đều duy trì, nếu người này là cha ông, với tính của ông nói không chừng đã pằng một phát rồi.Ba Lâm Phàm thấy ông dễ nói chuyện, gan cũng từ từ lớn dần “Tôi nói này ông sui, con ông lấy con gái tôi, sao một chút sính lễ cũng không đưa?”“Ha ha, không biết ông tính chuẩn bị cho Lâm Phàm bao nhiêu của hồi môn? Nếu nói muốn phô trương, chúng ta phải môn đăng hộ đối, của hồi môn ít quá có phải là khó coi hay không?” Ông Tần cười cười đá trái banh trở về.Mặt ba Lâm Phàm đen lại, trơ mặt mo ra nói “Con gái tôi gả cho nhà ông, sinh hai đứa cháu nội, ông còn hỏi tôi tiền?”“Tôi nghĩ là ông hiểu lầm, của hồi môn và tiền là hai chuyện khác nhau. Vả lại tôi nói khó nghe thì là, phóng mắt khắp thiên hạ, người bằng lòng vì nhà họ Tần tôi duy trì hương khói tôi không dám nói là vô số nhưng cũng không dưới trăm. Nhà tôi thích Lâm Phàm bởi tính con bé đơn thuần, không kiêu ngạo không nóng nảy, nói ra thì đúng là vất vả bà ngoại nó dạy dỗ bài bản, nếu sống với ông… ha ha…” Ông Tần khinh bỉ, cầm chén hồng trà lên nhấp môi cho thông họng.“Ông đừng có lấy mắt chó so lòng người!” Ba Lâm Phàm tức tối đập bàn, Raphael ngồi bên trái ông ta nhanh nhẹn móc khẩu súng trong túi ra chĩa vào ông ta “Tần, tôi giết y giúp ông.”Tay chân ba Lâm Phàm mềm nhũn, giữ nguyên tư thế nửa đứng nửa ngồi.Ông Tần mỉm cười xua tay “Bình tĩnh đừng nóng, đừng nóng. Ông sui, không biết ông tìm Việt Trạch và Chí Trạch có chuyện gì? Nói ra xem tôi có giúp được gì không?”Raphael bực bội vất súng lên mặt bàn thủy tinh tinh xảo, vắt chéo hai chân nhìn ông ta. Tuy ông không rõ chuyện nhà họ Tần lắm, nhưng quanh năm ra chiến trường, quan sát tâm lý người khác ông cực kỳ giỏi, sóng ngầm dữ dội giữa hai bên ông đã nhận ra từ đầu thế nên bây giờ rất sốt ruột. Ông hoàn toàn không thích cái trò ra vẻ ta đây quân tử, cứ trực tiếp pằng một phát cho đỡ lắm việc.Thật ra, nói đúng lương tâm, ba Lâm Phàm tìm Chí Trạch thật tình không có mục đích gì, chỉ muốn nhìn cháu một chút. Đương nhiên là, cũng có tí đỉnh ý đồ, hi vọng hai ông cháu quan hệ tốt, nội đồ dư thừa của chúng cũng đủ cho ông ta tiêu xài rồi. Nhưng mấy cái này không thể nói được, đang tính trưng bộ mặt nghiêm trang ra nói lời hay tỏ vẻ mình chỉ muốn thăm cháu thì thấy Lâm Phàm và con rể từ ngoài sân tức tốc đi vào.Ba Lâm Phàm ho khẽ một tiếng, bực bội ngồi xuống “Tôi tới thăm cháu ngoại lại bị mấy người xem là tội phạm.”Có vẻ như ông Tần chấp nhận cách nói này, cười cười không trả lời. Không tới một lát, Lâm Phàm đã lên tới ban công, thô lỗ nói “Ông lại tới kiếm chác gì đây! Tôi nói rồi, không có tiền!”Ba Lâm Phàm nổi xung “Ông tới đòi tiền mày à? Ông chỉ muốn thăm Chí Trạch thôi! Có kiểu con cái nói chuyện như mày sao? Tao là cha mày!”Lâm Phàm và Tần Vịnh đi dự sinh nhật con gái Trân Hương, hôm nay không định trở về nhưng nhận được điện thoại nói hôm nay ba cô tìm tới trường lũ trẻ, hiện giờ đang ở nhà họ Tần, tức thì đứng ngồi không yên, chào cả nhà Trân Hương phóng như bay về nhà.Đối với ông ta, trong lòng cô chỉ có oán hận.“Không cần tiền thì ông sẽ nhớ ra ông là ba tôi à? Ngoài tiền ra ông còn biết quan tâm tới ai?” Lâm Phàm đanh đá đáp lại, Tần Vịnh theo lên sau nhìn thấy khẩu súng trên bàn thì thất kinh, lo Lâm Phàm không kềm chế được sẽ vơ lấy súng bắn. Lẳng lặng đi qua quơ tay một cái,