XtGem Forum catalog
Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326991

Bình chọn: 10.00/10/699 lượt.

p. Vậy còn Cary thì sao? Nó qua New York là vì đi theo con mà.”

“Anh ấy vẫn ở

chung với con thôi.” Tôi không muốn nói là thật ra mình chưa bàn với

Cary, nhưng tôi tin là anh sẽ đồng ý. Ở chung vậy thì tôi sẽ gặp anh

thường xuyên hơn, vả lại tiền thuê nhà chia ba thì cũng đỡ hơn nhiều.

“Ba đứa tụi con sẽ ở chung nhà.”

“Con không thể sống chung với

một người như Gideon Cross mà chưa kết hôn được”. Bà chồm người tới.

“Chuyện này con phải nghe lời mẹ. Chờ có cái nhẫn đi đã.”

“Con không muốn kết hôn sớm.” Mặc dù tay tôi đang chạm vào chiếc nhẫn.

“Trời ơi!” Mẹ lắc đầu. “Con nói cái gì vậy? Con yêu nó mà.”

“Nhưng còn sớm quá. Con vẫn còn trẻ mà.”

“Con hai mươi bốn tuổi rồi, tuổi này là thích hợp nhất.” Sự quyết tâm đột

ngột làm mẹ bật dậy, trở lại lanh lợi như bình thường. Lần này tôi không thấy bực mình với thái độ đó, vì dù sao nhờ vậy mà bà hết ủ ê như hồi

nãy. “Mẹ sẽ không ngồi yên để cho con làm hỏng chuyện đâu, Eva.”

“Mẹ...”

“Không.” Mặt bà hiện rõ sự tính toán. “Nghe lời mẹ, từ từ thôi. Để mẹ lo cho.”

Chết tiệt thật. Câu đó không làm tôi yên tâm hơn chút nào, bởi vì trong

chuyện này rõ ràng mẹ đứng về phía Gideon chứ không phải tôi. Khi bước ra khỏi

Crossfire lúc năm giờ chiều hôm đó, tôi vẫn còn miên man nghĩ ngợi

chuyện của mẹ. Từ chiếc Bentley đậu sẵn bên vệ đường, Angus bước ra, mỉm cười.

“Xin chào, Eva.”

“Xin chào.” Tôi cười lại. “Ông khỏe không?”

“Rất khỏe.” Ông vòng ra sau xe mở cửa cho tôi.

Tôi nhìn Angus, tự hỏi không biết ông ta biết được bao nhiêu về chuyện giữa Gideon và Nathan. Liệu ông có biết nhiều như Clancy không, hay thậm chí còn hơn nữa?

Lên xe xong, tôi lấy điện thoại ra gọi cho Cary.

Anh không nhấc máy nên tôi để lại lời nhắn. Cary nè, không biết anh có

nhớ là cuối tuần này em đi xa không. Anh giúp em một chuyện nhé, suy

nghĩ vụ tìm chỗ để dọn ra đó, hai đứa mình với cả Gideon luôn. Khi nào

em về mình sẽ bàn thêm, được không? Kiếm chỗ nào mà tụi mình trả tiền

thuê nổi nha, mà dĩ nhiên là Gideon sẽ không có ý kiến gì đâu. Tôi nói

thêm câu cuối vì có thể tưởng tượng được phản ứng của Cary khi nhắc tới

Gideon và tiền bạc. “Vậy nha, nếu anh cần gì mà không gọi em được thì

gửi email cho em! Thương anh nhiều.”

Tôi vừa cúp máy thì cửa xe bật mở và Gideon bước vô.

Anh để tay lên gáy tôi, kéo lại rồi chiếm lấy môi tôi. Lưỡi anh dồn dập làm bao nhiêu suy nghĩ mới vừa đây trong đầu tôi đông cứng lại. Khi được

buông ra, tôi vội vã hớp lấy không khí.

“Chào cưng.”

“Ối...”

Anh mỉm cười. “Đi ăn trưa với mẹ thế nào?”

Tôi rên lên.

“Vui dữ vậy đó hả?” Anh nắm tay tôi. “Kể anh nghe đi.”

“Em cũng không biết nữa. Kỳ cục lắm.”

Angus lên xe, rồi cho xe chạy tiếp.

“Kỳ cục hay là khó chịu?”

“Cả hai.” Xe chạy chậm lại vì đường quá đông. Tôi nhìn ra ngoài, thấy người đi bộ chen chúc trên lề đường, nhưng vẫn có thể di chuyển rất nhanh.

Chỉ có xe hơi là bị nghẽn lại. “Mẹ chỉ chăm chăm vô chuyện tiền bạc

thôi. Mà em cũng quen rồi nên không có gì lạ. Chỉ có điều hôm nay mẹ có

vẻ buồn, thậm chí có phần hơi cam chịu nữa.”

Anh nắm tay tôi, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng. “Có thể mẹ em cảm thấy tội lỗi vì phản bội dượng Stanton.”

“Vậy là phải lẽ chứ. Nhưng em nghĩ đó không phải lý do. Dường như có chuyện gì khác mà em không đoán ra được.”

“Em muốn anh điều tra thử không?”

Tôi quay qua nhìn anh, suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời. “Muốn chứ. Nhưng

mà em cũng thấy kỳ kỳ. Em đã từng lục lọi tìm kiếm thông tin về chuyện

của anh, Lucas, rồi Corinne... Trước giờ em toàn đi đào bới moi móc

chuyện của người khác, thay vì hỏi thẳng họ.”

“Vậy thì em hỏi mẹ đi.” Anh nói, ra chiều đó là điều hiển nhiên. Thái độ rất đặc trưng của cánh đàn ông.

“Em hỏi rồi. Mẹ nói khi nào em hết giận rồi mẹ sẽ nói.”

“Đúng là phụ nữ.” Gideon dài giọng, đùa cợt. “Còn Giroux muốn gì? Anh có biết trước hôm nay anh ta tới tìm không?”

Gideon lắc đầu. “Anh ta muốn tìm người để đổ thừa cho cuộc hôn nhân không êm đẹp của mình. Đổ cho anh thì quá tiện rồi.”

“Thay vì vậy sao anh ta không dành sức mà hàn gắn với Corinne đi? Rõ ràng hai người họ cần phải được hòa giải.”

“Hoặc là li dị.”

Tôi căng thẳng. “Anh muốn vậy hả?”

“Cái anh muốn là em.” Anh nói nhỏ rồi kéo tôi vô lòng.

“Đồ quỷ.”

“Chưa đâu. Cuối tuần này anh còn nhiều kế hoạch quỷ quyệt khác dành cho em nữa kìa.”

Cái nhìn nóng bỏng đó làm tôi xao lãng ngay lập tức. Tôi vừa định kéo anh

xuống hôn thì xung quanh bỗng tối sầm lại. Thì ra xe đã chạy vào một bãi đậu, đi lòng vòng qua hai tầng, đậu vào một ô, rồi lại bất ngờ chạy ra

ngay.

Cùng lúc đó bốn chiếc Bentley màu đen khác cũng chạy ra.

“Chuyện gì vậy anh?” Tôi hỏi khi xe quay lại lối ra, với hai chiếc Bentley chạy trước, hai chiếc chạy sau lưng.

“Đánh lạc hướng đó mà.” Anh cọ mũi lên cổ tôi.

Cả năm chiếc xe ra lại ngoài đường, mỗi chiếc đi một hướng.

“Mình đang bị theo dõi hả?” Tôi hỏi.

“Không, chỉ để cảnh giác thôi.” Anh cắn nhẹ làm người tôi căng ra. Gideon đỡ lưng tôi. “Cuối tuần này là của hai đứa mình.”

Anh đang trao cho tôi một nụ hô