a Tam hoàng tử không?” Mạnh Diêm Ty cắt đứt lời của hắn, hỏi.
“Điều này … nghe nói hắn rời khỏi đế đô, đến Giang Nam.”
“Điều tra nơi đặt chân của Chu Dục ở Giang Nam.”
“Mạnh Diêm Ty… Người muốn giết Tam hoàng tử? !” Quyết định này, làm cho người kia kinh hoàng.
“Thời gian không còn kịp để cứu năm người nữa, Viên Tế trưởng lão cũng không đồng ý chỉ cứu ba người.
Xem ra, ý định của Viên Tế trưởng lão là phải giết Chu Dục, nếu không cũng không cần phái người đến giúp đỡ.
“Nhưng bên cạnh Tam hoàng tử có một cao thủ kiếm thuật như Phong Ngôn, hơn
nữa, còn có trận trượng bảo vệ, không phải là người dễ đối phó, chính
bản thân Chu Dục cũng có võ công cao thâm khó dò, chỉ sợ…”
“Đối với tên Tam hoàng tử này, rõ ràng, đối phó với hắn rất khó, nhưng hạ
thủ với người bên cạnh hắn thì không khó.” Mạnh Diêm Ty lãnh lùng
cười.”Ma Hi ta giỏi nhất là dùng độc, bằng âm luật, thậm chí là động vật chăn nuôi đều có thể giết người, tên Chu Dục này tâm tính hung ác tàn
độc, bổn Diêm Ty cũng muốn hắn thử, là thủ đoạn của Ma Hi ta sắc bén,
hay là năng lực của Chu Dục hắn cao thâm”
***
“Lục Trúc Liễu Nhạc” là vùng ngoại thành của Tĩnh Hủy thành, chiếm một diện
tích khá lớn, nơi đây như thể là một công viên xanh mát vậy, có trà
thanh, có rượu ngon, có tiếng đàn dễ nghe, nhưng không phải là nơi để
tìm kiếm hoan ái, mà là để những vị danh sĩ yêu thích phong cảnh thanh
nhã, đến đây hưởng thụ mảnh đất phong tình này.
“Nghe danh ‘Lục Trúc Liễu Nhạc’ đã lâu, hôm nay được tận mắt ngắm nhìn, tận
tai nghe tiếng đàn trúc trầm bổng, vào đêm thì có thể nghe thấy tiếng
đàn vọng lên dưới ánh trăng, quả thật bất phàm.”
“Mông công tử thích chính là vinh hạnh của chúng ta.” Cô bé mở đôi mắt to
tròn động lòng người, cười nói với người phía sau màn trúc.
Bên trong vườn trúc, toàn là đình đài được làm bằng trúc, đưa mắt đi nhìn,
có thể thấy khắp nơi đều phòng được làm bằng trúc được tách ra, trên
thảm cỏ xanh là những loại hoa cực kỳ đặc biệt, đua nhau nở rộ, quả là
xinh đẹp tao nhã.
“Tiếng đàn trầm bổng của cô nương, vang lên dưới sắc thu lá rụng, quả nhiên là kết hợp tuyệt vời.” Sau màn trúc, vang lên tiếng cười nhỏ nhẹ ôn hòa.
“Đợi những tỷ muội khác của Điềm Nhi, hợp tấu khúc âm, hy vọng công tử người cũng thích.”
“Trong Lục Trúc Liễu Nhạc này, tiếng tỳ bà của Phi Tương cô nương, tiếng sáo
của Thủy Lục cô nương nổi tiếng đã lâu, nay có thể được vinh hạnh thưởng thức rồi.”
Liễu Điềm định mở miệng nói, bên ngoài phòng trúc đã vang lên tiếng chén rơi vỡ, tiếng quát mắng dữ dội.
“Thiếu gia nhà ta còn chưa rời khỏi – - ai dám đi – - “
Tiếng la của nam tử vang lên trong tiếng thét kinh hãi hoảng sợ của đám nữ tử.
“Đàn được, thổi sáo được thì có gì là thanh cao – - muốn tiền, thiếu gia nhà ta cũng không thiếu – - “
“Tống, Tống thiếu gia, Phi Yên Hoa là của Lục Trúc Liễu Nhạc, xin người tự trọng!”
“Quản gia, nói cho các nàng biết, động đến bổn thiếu gia sẽ như thế nào!” Một nam tử cao lớn nói.
“Hừ! Có biết thiếu gia nhà ta là ai hay không? Công tử nhà ta là công tử của Tống tri phủ, ngay cả Huyện lệnh cũng phải nghe lời.” Tên quản gia lớn
tiếng quát lên thay chủ nhân: “Không muốn Lục Trúc Liễu Nhạc gặp chuyện
không may thì biết điều nghe lời một chút, hầu hạ thiếu gia nhà ta thoải mái một chút, thiếu gia nhà ta cũng nể mặt một phần.”
“Ơ, vừa rồi ỷ thế hiếp người, bây giờ còn dám tác oai tác quái sao?” Thiếu
niên ngồi sau bức màn trúc, nhẹ nhàng hỏi Liễu Điềm Nhi.”Vị Tống thiếu
gia này là khách quen ở Lục Trúc sao?”
“Mười ngày nay hắn ta vẫn thường đến đây.” Nha hoàn bên cạnh Liễu Điềm Nhi
dâng trà lên cho hắn. “Nghe nói là con trai út trong Tống phủ.”
“Là Tống tri phủ cai quản Tĩnh Hủy thành sao?”
“Hình như là vậy” Một tiểu nha hoàn khác cũng xen vào đáp. “Tống đại nhân từng cùng hắn đến đây tìm Điềm Nhi tỷ tỷ.”
“Nhiều chuyện.” Liễu Điềm Nhi nhẹ mắng hạ nhân, hai nha hoàn vội vàng câm miệng.
“Là người theo đuổi của Điềm Nhi cô nương sao?”
“Làm công tử chê cười.” Liễu Điềm Nhi áy náy nói.”Chỉ là … Gần đây chẳng hiểu Tống thiếu sao đột nhiên biến thành như vậy.”
“A!” Thiếu niên ngồi sau màn trúc quay đầu sang trêu ghẹo vị nam tử trung
niên cạnh bên: “Nét mặt vô pháp vô thiên này, Yến tổng quản, có cảm thấy rất quen thuộc hay không?”
“Bình Phi không biết ý người là gì?”
“Không biết!” Đúng là một đáp án làm cho người cảm khái.”Những từ ngữ này đúng là quá xa lạ với ngươi.”
“Thiếu phu …”
“Khụ, ta là người thiện lương sợ ác, đối với xưng hô này không dám nhận, xin
thất lễ.” Cười không ngớt, không khỏi nhắc nhở.”Chủ nhân nhà ngươi chỉ
biến mất trong chốc lát, đừng phá hỏng tâm trạng của ta.”
“Vậy Thiếu chủ muốn làm như thế nào?”
Yến tổng quản bên cạnh rất thức thời đáp lại, làm cho dung nhan tuấn tú sau màn trúc hứng thú nhướng mày.
“Ta muốn làm thế nào, ngươi cũng làm thế nào?”
“Đúng, chỉ là Bình Phi muốn nhắc nhở Thiếu chủ, chủ nhân không thích ngươi gần gũi với những người khác, các cô gái cũng không ngoại lệ.”
“Nể mặt Yến tổng quản ngươi nhắc nhở ta những lời này, ta sẽ cố gắng, trước khi hắn xuất