XtGem Forum catalog
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325605

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

n cơm thường xuyên, coi như bù vào tiền thuê nhà.

Chẳng mấy chốc là đến tết Âm lịch, đường xá trong thị trấn nhỏ giăng

đèn kết hoa rực rỡ. Nhà trẻ trên thị trấn mang đồ thủ công do các bạn

nhỏ tự tay làm bán từ thiện ở khu trung tâm. Nhìn từ xa những gian hàng

trên con đường dài tít tắp đều bé tí xíu.

Thời sự suốt ngày đưa tin về vụ án buôn lậu ma túy lớn. Trước ngày

Giao thừa, sở cảnh sát tỉnh tổ chức họp báo về tình hình vụ án.

Lúc giải quyết vụ án, lãnh đạo thị trấn nhìn thấy rất nhiều cảnh sát

tới tới lui lui, do đó tin tức phát ra rả mỗi ngày, trở thành câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của người dân.

Gió rét căm căm, Diêu Ngạn lạnh đến mức mũi cô đỏ ửng. Tưởng Nã chỉnh khăn che miệng và mũi cho cô.

Ti-vi bên cạnh đã kết thúc chương trình tiếp sóng thời sự của tỉnh.

Diêu Ngạn và anh tay trong tay đi dạo, cô nhỏ giọng hỏi anh chuyện Hứa

Châu Vi.

Tưởng Nã thở dài nặng nề: “Chưa mở phiên tòa, cứ bình tĩnh thôi. Anh

chạy khắp nơi tìm người làm chứng nhưng chuyện này ầm ĩ quá”.

Diêu Ngạn chạnh lòng: “Ngày thường, Hứa Châu Vi khờ khạo, tuyệt đối

không thông đồng làm bậy với Thẩm Quan. Giống như anh ta nói, anh ta bị

lừa, anh ta cho rằng là đồ uống không đạt chất lượng mà thôi”.

Tưởng Nã gật đầu: “Vì vậy chúng ta phải khiến họ tin tưởng”.

Mấy đứa bé bên cạnh đuổi bắt nhau, rao bán hàng thủ công. Một ngày

vui như hôm nay, họ không muốn đa sầu đa cảm. Hai người tâm sự sang

chuyện khác, ví như người nào trong công ty vận chuyển hàng hóa cưới vợ, ví như ngày nào Đào Chí cũng giả vờ giả vịt ngang qua chung cư chỉ để

nhìn Diêu Yên Cẩn một cái.

Dưới tán cây ngô đồng rực rỡ ánh đèn, con đường sáng trưng như ban

ngày. Trong lúc nói chuyện, Diêu Ngạn đột nhiên nhìn thấy một bức tượng

đặt trên một chiếc bàn thấp, cô nói thầm với Tưởng Nã: “Bạn nhỏ này lấy

đồ của gia đình em rồi nói là mình tự làm, cũng không sợ bị người ta

biết!”.

Tưởng Nã cũng nhìn qua, ống cắm bút hình Doraemon là tượng thạch cao

mà gia đình Diêu Ngạn tự làm. Anh mỉm cười, ghé sát tai cô: “Em nhớ con

Doraemon anh tặng em không?”.

Pháo hoa đủ màu sắc bất ngờ thắp sáng bầu trời, không biết gia đình

nào hào phóng chia sẻ cùng mọi người vào buổi đêm giá rét. Diêu Ngạn

nghe không rõ, Tưởng Nã lặp lại: “Nhớ con Doraemon anh tặng em không?

Anh viết tên em trên mông nó đấy!”.

Diêu Ngạn lần này đã nghe rõ ràng, cô trả lời ráo hoảnh: “Cái gì mà

anh tặng em, anh đâu có trả tiền, còn làm phí màu tô của gia đình em!”.

Tưởng Nã véo yêu chiếc mũi đỏ ửng của cô, anh ghé sát tai cô nói:

“Vậy trở về, anh viết lên mông em một lần nữa, viết tên của anh!”.

Diêu Ngạn nghe anh nói, mặt cô ửng hồng như quả cà chua chín, giọng cô sẵng lên: “Lưu manh!”.

Bầu trời thoáng chốc lóe sáng, ở tòa nhà khu trung tâm, có đứa bé

châm lửa đốt que pháo hoa, ánh sáng lập lòe từ que pháo hòa cùng sắc màu rực rỡ của pháo ống, trong màn đêm cả con đường tràn ngập tiếng pháo

rộn ràng. Ngày mai là Giao thừa, Tưởng Nã và Diêu Ngạn ôm hôn nhau nơi

góc đường, chờ đợi buổi tối cuối năm chỉ thuộc về hai người.

——CHÍNH VĂN HOÀN——

Hôm nay là Giao thừa. Cô dâu mới của công ty vận chuyển hàng hóa đã

mua sắm đồ Tết từ trước đó, chị ta hỏi ý kiến Diêu Ngạn: “Chị dâu, anh

Nã thích ăn món gì? Em sợ mình mua sai”.

Cô dâu mới lớn hơn Diêu Ngạn nhiều tuổi nhưng gọi “chị dâu” cực kỳ

thuận miệng. Mỗi khi Diêu Ngạn nghe thấy đều không được tự nhiên nhưng

sửa nhiều lần vẫn không có tác dụng.

Diêu Ngạn nói: “Anh ấy thích ăn mấy món béo ngậy như móng giò, xương ống ninh”.

Cô dâu mới ghi lại, đến chợ trung tâm thị trấn mua thịt lợn tươi.

Nồi thịt bò hầm trong bếp tỏa hương thơm phức. Diêu Ngạn mở nắp canh chừng.

Tưởng Nã ở trần đi từ tầng hai xuống. Anh lần theo mùi thơm, bước vào bếp ôm lấy Diêu Ngạn hôn cái chụt: “Dậy sớm vậy?”.

Diêu Ngạn đẩy anh, cất giọng vùng vằng: “Anh còn nói được à? Tối qua, em không về nhà, sáng sớm mẹ gọi điện tìm em đấy”.

Tưởng Nã cười hì hì nhấn người cô xuống tủ bếp: “Người lớn như mẹ em

không cần nói cũng hiểu. Mẹ em đợi đến trời sáng mới tìm còn gì!”.

Hai má Diêu Ngạn nóng ran, cô đẩy vòm ngực nóng hổi của anh: ‘Tiểu

Diễm tới rồi. Chị ấy đang đi mua thức ăn. Chúng ta ăn trưa ở đây, còn

tối về nhà em”.

Tưởng Nã lơ đễnh, anh đáp “ờ” một tiếng, thò tay vào áo Diêu Ngạn sờ

soạng, phát hiện cô mặc trong ba lớp ngoài ba lớp, anh cảm thấy không

vui: “Mở máy sưởi khắp nhà, em mặc kín thế này làm gì!”.

Diêu Ngạn trừng to mắt với anh: “Phòng sói!”.

Tưởng Nã nhếch miệng, anh nhấc Diêu Ngạn ngồi lên tủ bếp. Diêu Ngạn

kêu một tiếng, anh nói: “Cô bé quàng khăn đỏ, tại sao không mặc áo giáp

sắt?”.

Trong bếp tức thì vọng ra tiếng hét và tiếng cười đùa, loáng cái chỉ còn tiếng thở dốc.

Tới buổi trưa, mọi người đều tập trung sang tòa nhà nhỏ đằng sau. Cô

dâu mới nấu mấy món ăn rất ngon, không hề thua kém đầu bếp nhà hàng. Qua trò chuyện Diêu Ngạn mới biết cô dâu mới từng làm việc ở nhà hàng trên

thị trấn, cũng học lỏm được không ít.

Mọi người tấm tắc khen ngon. Cô dâu mới thẹn thùng đỏ mặt, khiêm tốn

nói: “Chị dâu nấu ăn mới ngon. Sá