ỉ xả ngơi, kinh doanh vận tải cũng không ngoại lệ. Ba tháng cuối năm cũ còn kiếm được nhiều tiền hơn
thu nhập của nửa năm, cô họ cắn răng gói ghém quần áo dẫn ông xã và con
gái đi Thái Lan. Tưởng Nã cũng góp sức một lần nữa, bao tiền vé máy bay
cho gia đình cô họ.
Nhân viên trong công ty vận chuyển hàng hóa đến từ các vùng miền khác nhau, sau bữa cơm tất niên, phần lớn đều trở về quê. Tưởng Nã gửi mỗi
người mٴ phong bao lì xì cho phép họ lái xe của công ty về quê. Ở cốp
sau xe toàn là quà Tết, trông hệt như áo gấm về làng.
Sau khi Tưởng Nã hoàn tất công việc trong công ty, anh dẫn Diêu Ngạn đi Lô Xuyên.
Quê của Hứa Châu Vi ở một thôn nhỏ thuộc vùng núi Lô Xuyên. Những năm gần đây chính phủ bỏ tiền bỏ sức, san bằng sửa chữa đường núi gập
ghềnh, xe cộ đi lại cũng thuận tiện hơn.
Tưởng Nã giới thiệu với Diêu Ngạn về Lô Xuyên. Khi đến nhà họ Hứa,
trời đã nhá nhem tối. Họ đặt quà Tết xuống, nói dối bà Hứa là Hứa Châu
Vi bận đi làm ăn xa. Bà Hứa thấy con trai được trọng dụng, dĩ nhiên rất
vui mừng.
Họ gửi tiền cho bà Hứa rồi chạy xe đến khách sạn trên thị trấn nghỉ ngơi, dự định ngày mai đi viếng mộ.
Diêu Ngạn ngồi khoanh chân trên giường lau tóc, cô hỏi Tưởng Nã: “Sau khi đến chỗ của mẹ Tưởng Nam, anh muốn đến chỗ bố mẹ anh không?”.
Tưởng Nã đứng cạnh cửa sổ hút thuốc, khói thuốc bay lượn lờ trong
phòng, anh thản nhiên nói: “Không cần. Đến chỗ cô Tưởng xong, chúng ta
trở về!”.
Tay Diêu Ngạn cứng đờ, cô bỏ khăn bông xuống, cất giọng sâu xa: “Nhưng em muốn thắp nhang cho bố chồng” .
Tưởng Nã quay người, anh cười mà như không cười nhìn cô: “Chưa gì đã
vội vã muốn gả cho anh, lại còn gọi bố chồng luôn rồi cơ à?”.
Diêu Ngạn mỉm cười, cô đáp: “Ai mặt dày gọi mẹ em là mẹ trước?”.
Tướng Nã dập điếu thuốc, bổ nhào về phía Diêu Ngạn. Diêu Ngạn tránh
không kịp, bị anh đè xuống giường. Mái tóc dài ươn ướt của cô trải lên
ga giường màu trắng, nước thấm loang lổ, mùi dầu gội thơm tho xộc vào
mũi Tưởng Nã.
Tưởng Nã cố tình giày vò Diêu Ngạn, cô chịu thua, van xin anh dừng
lại. Rất lâu sau, hai người mới thở hổn hển ngừng lại. Tưởng Nã ngửi tóc Diêu Ngạn, giọng nói đã khàn đi của anh vang lên: “Mẹ anh mất sớm, bố
anh không rảnh rỗi quan tâm đến anh. Tình cảm của anh với ông ấy không
sâu nặng. Năm ông ấy bất ngờ qua đời, anh phát hiện mình chưa từng nói
chuyện với ông ấy, hình chụp cùng ông ấy cũng chỉ có hai ba tấm. Anh rất hối hận, đáng ra ông ấy phải để anh kính trọng, hiếu thảo đã rồi hãy
đi. Nhưng ông ấy cứ như vậy ra đi. Anh gặp ông ấy lần cuối vào hôm đưa
tang, thời điểm đó anh vừa xuất ngũ. Bao năm qua, anh chưa từng đến mộ
của ông, anh cảm thấy bối rối không tự nhiên”.
Diêu Ngạn vỗ lưng anh, cô nói khẽ: “Sau này, mỗi năm chúng ta đều
tới. Năm nay, anh nói ông ấy biết, anh đã trả thù thay ông ấy, em cũng
góp một phần trong đó, được không?”.
Tưởng Nã buồn cười, anh nhoài người hôn trán cô: “Em nôn nóng muốn gả cho anh thật rồi đấy. Mỗi năm đều tới? Được, năm nào chúng ta cũng tới
đó!”.
Diêu Ngạn lạnh lùng mắng anh: “Đồ mặt dày!”.
Tưởng Nã phì cười, lột sạch áo ngủ của cô.
Tảo mộ xong, hai người về thị trấn Trung Tuyển, ru rú trong công ty
vận chuyển hàng hóa. Buổi sáng, họ đến chợ ở đầu trung lộ Lý Sơn mua
thức ăn, sau đó về nhà xem ti-vi, lên mạng. Buổi chiều, Tưởng Nã sắp xếp chuyện làm ăn trong phòng làm việc. Sau bữa cơm tối, họ cùng nhau đi
dạo. Tám chín giờ tối, họ đánh răng rửa mặt xong xuôi, leo lên giường
vừa tâm sự vừa xem ti-vi. Sau cùng họ nương theo ánh sáng mờ mờ của
ti-vi mà dính chặt lấy nhau. Ban đêm im ắng chỉ còn mỗi tiếng hít thở
lúc nhanh lúc chậm của họ.
Kỳ nghỉ Tết trôi qua, nhà họ Diêu già trẻ lớn bé từ Thái Lan về mua
quà biếu hàng xóm cũ, thuận tiện nhìn xem nhà cửa sửa chữa đến đâu rồi.
Có một hàng xóm trêu ghẹo: “Diêu Diêu của anh chị giỏi quá, mua cả
căn nhà ở phía tây thị trấn đắt đỏ, anh chị còn cần chỗ tồi tàn này làm
gì!”.
Bà Diêu nói: “Đâu có mua, là thuê thôi”.
Hàng xóm cười nói tíu tít: “Con rể mua thì không phải là mua à? Bây
giờ đi đâu tìm được một chàng rể tử tế như vậy? Đẹp trai, làm Tổng Giám
đốc, chưa kết hôn đã mua nhà cho gia đình anh chị. Diêu Diêu của anh chị nhớ nắm cho kỹ, đừng để tuột khỏi tay”.
Ông cụ hàng xóm góp lời: “Người ta vớ bở thì có. Đi đâu tìm ra một cô gái xinh xắn như Diêu Diêu”. Ông cụ nhìn bà Diêu, nói: “Sau này bé ba
kết hôn, cần phụ gì thì nói với tôi. Tôi kêu cháu tôi gọi người dẫn
chương trình của đài truyền hình nó làm đến dẫn lễ cưói, để bé ba lấy
chồng thật nở mày nở mặt!”.
Nói sao đi nữa bà Diêu cũng là người phàm trần. Nghe ông cụ nói đến
người dẫn chương trình tới dẫn lễ cưới, bà mở mày mở mặt, cười ngoác
miệng đồng ý, quên hết định kiến của bản thân đối với Tưởng Nã.
Câu chuyện này lọt tới tai Tưởng Nã đã là ba ngày sau. Thợ sửa nhà
trong ngõ do Tưởng Nã gọi tới. Sau khi báo cáo tiến độ sửa chữa với
Tưởng Nã, anh ta thuận miệng kể anh nghe những việc thú vị trong ngõ.
Đặc biệt là việc bà Diêu trò chuyện với hàng xóm, anh ta thuật lại sống
động vô cùng. Tưởng Nã nghe xong, tức tốc