The Soda Pop
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325413

Bình chọn: 8.00/10/541 lượt.

Diêu Ngạn đứng thẳng người lại, cô hít sâu vài hơi, vẻ mặt dần hồng hào trở lại.

Tướng Nã nhìn cô, anh cảm thấy không yên tâm. Diêu Ngạn nói không

sao, cô đẩy Tưởng Nã ra đi về phía giường ngồi xuống. Thấy cô đã ổn, anh chạy đến bên bàn trà, cầm nhẫn đưa Diêu Ngạn.

Diêu Ngạn dùng vẻ mặt kỳ dị nhìn chiếc nhẫn vàng. Đôi mắt cô như có hai tia chớp lóe lên, rồi nổ đùng trước mặt cô.

Cô nhấn mạnh từng từ từng chữ: “Em-không-đồng-ý!”.

Tưởng Nã sững người, anh đanh mặt bóp chặt hộp nữ trang. Anh gắt gỏng: “Em nói cái gì?”.

Diêu Ngạn liếc anh một cái sắc lẹm, cô đáp cụt lủn: “Anh làm gì thích vàng vậy hả? Anh tặng em dây chuyền, em còn chưa trả anh kia kìa. Cầu

hôn em mà tặng thứ xấu xí thế này à?” Dựa người vào đầu giường, cô buông một câu: “Em không muốn nhẫn vàng, kiên quyết không muốn!”.

Tưởng Nã vỡ lẽ, anh cười nhẹ nhõm: “Rõ là không hiểu chuyện, vàng mới giá trị!”.

Diêu Ngạn phì phò tức tối: “Anh nhìn chỗ nào thấy em mê tiền? Sao anh không đưa thẳng tiền mặt cho em luôn đi!”.

Tưởng Nã mỉm cười, kéo Diêu Ngạn dậy. Diêu Ngạn vừa tiêu hao sức lực, thân thể cô bủn rủn, thoáng cái anh đã lôi cô xuống giường dẫn đến bên

bàn trà.

Tưởng Nã ôm cô trong vòng tay, anh nói: “Em nhìn bánh kem xem!”.

Diêu Ngạn thấy một chiếc nhẫn kim cương lớn đặt chính giữa bánh kem, nó lấp lánh tỏa sáng hơn cả nhẫn vàng.

Tưởng Nã thỏ thẻ: “Em không thích vàng, vậy kim cương hợp mắt em chứ? Lẽ nào em muốn anh tặng nhẫn nhựa?”.

Thật lòng mà nói Diêu Ngạn không thích trang sức. Cô không hề có hứng thú với vàng bạc hay kim cương. Hôn nhân là chuyện chung thân đại sự,

cô chỉ mong muốn có nhẫn bạc đơn giản, khắc tên hai người lên đó.

Nhưng Tưởng Nã dụng tâm như vậy, cô sao có thể tiếp tục làm khó anh.

Tưởng Nã giải thích: “Anh mua nhẫn vàng này từ lâu, mua xong lại nghĩ chắc em không thích. Để chắc ăn hơn, anh lại mua thêm nhẫn kim cương.

Sao nào, em có lấy anh hay không?”.

Diêu Ngạn vùng ra nhưng Tưởng Nã không chịu buông, anh ghé vào tai cô hỏi: “Em có lấy anh không?”.

Mặt Diêu Ngạn đỏ rần, miệng cô làu bàu: “Người ta toàn giấu nhẫn vào bánh kem, rồi ăn để nó hiện ra”.

Tưởng Nã nói nhỏ nhẹ: “Làm vậy không vệ sinh. Ngộ nhỡ mắc nghẹn thì tính sao?”.

Diêu Ngạn chào thua anh: “Anh đúng là… mất hứng!”.

Cuối cùng Diêu Ngạn vẫn không nhắc đến chữ “lấy” nhưng Tưởng Nã đã

coi như c ngầm đổng ý. Anh hí hửng kéo cô lại giường, phủ thân thể cường tráng của mình lên người cô. Diêu Ngạn hoàn hồn, một tay ôm bụng, một

tay đẩy anh, cô nói lí nhí: “Em khó chịu”.

Tưởng Nã nhớ cô vừa mới nôn ban nãy, anh nén xuống ham muốn cháy

bỏng, ôm hôn Diêu Ngạn cho đỡ thèm rồi chạy ào vào phòng tắm xối nước.

Ngày hôm sau, Diêu Ngạn viện cớ đi ra ngoài. Cô lái chiếc xe con màu

vàng đến bệnh viện Trung Tuyển. Trên đường đi, cô nói dối là mình ăn

liên hoan với đồng nghiệp. Tưởng Nã dặn dò cô tối về sớm, anh muốn đến

thưa chuyện cưới xin với bà Diêu. Diêu Ngạn lập tức trượt chân, xe phanh kít, cô lắp bắp đáp lời nhưng trong lòng dội lên một cảm giác ngỡ ngàng và lúng túng khó tả.

Bệnh viện ngày thứ bảy đông nghìn nghịt. Diêu Ngạn tìm khoa phụ sản,

kiên trì chờ đến lượt khám. Trời gần tối cô mới nhận được kết quả kiểm

tra. Diêu Ngạn cảm thấy rối bời, cô đi vòng quanh hành lang hai lần mới

bình tĩnh lại được.

Lúc Diêu Ngạn về tới nhà, Tưởng Nã đã đến. Trong phòng khách lặng

ngắt, bà Diêu khoanh tay ngồi trên ghế sofa. Trông thấy Diêu Ngạn, bà

lên tiếng: “Nửa tiếng sau ăn cơm. Chị con và Đào Chí ra ngoài rồi lát

nữa sẽ về”.

Diêu Ngạn gật đầu nhìn Tưởng Nã. Tưởng Nã vỗ chỗ trống bên cạnh, dùng khẩu hình kêu cô qua ngồi.

Diêu Ngạn thấp thỏm bước đến ngồi xuống, cô cất giọng lí nhí hỏi anh: “Mẹ với anh nói chuyện gì vậy?”.

Tưởng Nã nắm tay cô, anh nhếch miệng đáp: “Anh đang cầu xin mẹ em!”.

Tướng Nã không kiểm soát được âm lượng nên giọng anh lọt ngay vào tai bà Diêu. Bà Diêu liếc anh, bấm điều khiển từ xa, lãnh đạm cất tiếng:

“Đừng có mà thì thầm to nhỏ”. Bà quay sang nhìn Tưởng Nã: “Nói thật tôi

không hề vừa ý cậu. Không phải cậu tệ, mà là tôi thấy Diêu Diêu nhà tôi

có thể tìm được người tốt hơn!”.

Nghe bà Diêu nói, Tưởng Nã cứng đờ người, Diêu Ngạn rút tay nhưng anh nhất quyết không buông.

Bà Diêu nói tiếp: “Nhưng Diêu Diêu nhà tôi thích cậu, tôi sẽ không phản đối. Hôm nay bố nó về sớm, lát nữa trao đổi lại sau!”.

Niềm vui khôn xiết rộn lên trong lòng Tưởng Nã và Diêu Ngạn, họ trao đổi ánh mắt với nhau.

Đến chín giờ, ông Diêu vội vàng chạy về, cô dượng Diêu Ngạn cũng về

chung. Diêu Yên Cẩn nhìn rất ra dáng ngồi sẵn một bên, tham gia bàn bạc

chuyện cưới hỏi của Diêu Ngạn.

Tưởng Nã đã hoàn toàn sẵn sàng. Anh mua nhà mới ở thị trấn, tiền hỏi

cưới chuẩn bị ba mươi vạn tệ, cộng thêm căn nhà ba phòng này, đối với

nhà họ Diêu mà nói là một khoản tiền khồng lồ. Sau khi hết sửng sốt, nhà họ Diêu cũng không từ chối, trao đổi chuyện hôn sự đến tận rạng sáng,

cơn buồn ngủ ập đến với Diêu Ngạn.

Hôm sau, Diêu Ngạn thoải mái tỉnh giấc, cô cứ ngớ bản thân đang chìm

đắm trong giấc mơ quá đỗi đẹp đẽ. Bà Diêu gọi cô dậy đi làm, tổng kết s