cho anh ta hai bình rượu ngon. Thợ sửa chữa hí hửng nhận lấy, luôn miệng chúc mừng anh.
Khi tâm trạng của Tưởng Nã tốt hiển nhiên sẽ ôn hòa với mọi người,
dịu dàng hơn nữa với Diêu Ngạn. Khi “ăn” cô, anh sẽ kiềm chế sức lực,
tiện thể bỏ qua luôn biện pháp an toàn.
Diêu Ngạn cực kỳ có ý kiến với việc này. Tưởng Nã bác bỏ ngay tức
khắc: “Có con thì cưới liền, để xem mẹ em làm sao ản đối!” Rồi anh tiếp
tục giày vò cô. Diêu Ngạn hoang mang than khổ, lén lút uống thuốc. Một
năm qua, cô chỉ uống thuốc tránh thai được hai ba lần, phần lớn thời
gian còn lại cô đều không kịp uống. Vậy nên, cô luôn cảm thấy lo sợ
không yên. Sau khi xong việc, cô vác cơ thể bải hoải đi vào phòng tắm
làm vệ sinh, thầm cầu khẩn mình đừng trúng thưởng. Cho đến khi Tưởng Nã
phát hiện…
Sự việc bắt đầu từ ba tuần trước.
Tòa nhà phía đông bị niêm phong, công ty nước giải khát cũng quạnh
quẽ suốt hai tháng. Tưởng Nã phải tìm về vài đơn hàng Tết mới cứu được
công ty. Có điều Trần Lập đã đề phòng Tưởng Nã, anh ta biết Tưởng Nã qua lại gần gũi với Thẩm Quan. Bây giờ, công ty gặp chuyện không may, anh
ta cũng đâm ra nghi ngờ Tưởng Nã. Anh ta không thể tỏ thái độ quá lộ
liễu, chỉ thu hồi từng chút một quyền lực trong tay Tưởng Nã. Cuối cùng, Tưởng Nã chủ động từ chức. Anh không còn đến công ty nước giải khát,
cũng ít xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Dần dà mọi người cũng quên đi quan hệ của anh và Diêu Ngạn. Dù sao ngày trước cũng toàn tin đồn, khó
phân biệt thật giả, chỉ vài người trong phòng nghiên cứu mới biết tiến
triển cùa hai người họ.
Mọi việc sau đó cũng không biết bắt đầu từ đâu. Nhân viên công ty
nước giải khát rỗi rãi, tiến hành xếp hạng cho đồng nghiệp nữ. Diêu Ngạn đứng đầu, giành được danh hiệu hoa khôi nhà máy, phút chốc cô trở nên
nổi tiếng. Một công nhân rất thích Diêu Ngạn, trắng trợn theo đuổi cô.
Diêu Ngạn ngoảnh mặt làm ngơ nhưng đồng nghiệp trong tòa nhà chính thay
cô chê bai: “Không biết tự lượng sức, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. Mơ
mộng hão huyền!”
Diêu Ngạn chẳng thèm quan tâm nhưng sau hai lần từ chối, cô cũng thấy hơi phiền. Buổi trưa ăn cơm ở căng tin, cô than vãn vài câu, tình cờ
lọt đến tai đồng nghiệp nam làm bên phòng ngoại thương.
Đồng nghiệp nam đó là người lúc trước chuyển từ tòa nhà phía đông
sang tòa nhà chính, cũng từng đi hội chợ Canton công tác với Diêu Ngạn.
Diện mạo và nhân phẩm của anh ta không tồi, nhiều đồng nghiệp nữ độc
thân trong công ty rất yêu mến anh ta. Ngờ đâu trái tim anh ta đã dành
trọn cho Diêu Ngạn từ lâu. Nghe cô phàn nàn, anh ta gom hết dũng khí bắt chước phim ảnh, sắm vai anh hùng cứu mỹ nhân. Khi công nhân kia tỏ tình lần thứ ba, anh ta ra mặt, giả vờ làm bạn trai của Diêu Ngạn. Công nhân đó còn chưa chiến đấu thì đã bại trận, ảo não bỏ đi. Đồng nghiệp nam
tóm thời cơ, xuất chiêu theo đuổi Diêu Ngạn. Anh ta tặng hoa, mua đồ ăn
sáng, vờ như tình cờ gặp nhau ở căng tin, tan sở mời Diêu Ngạn đi ăn.
Thời gian này vừa lúc Tưởng Nã bận rộn mở công ty mới ở thị trấn Sĩ
Lâm. Ngày nào anh cũng tất tả chạy ngược chạy xuôi, lơ là Diêu Ngạn, để
người khác thừa cơ chen chân.
Diêu Ngạn ba lần bốn lượt cự tuyệt, nhấn mạnh bản thân đã có bạn
trai. Đồng nghiệp nam vô hình trung coi như cô viện cớ, anh ta không hề
tin. Sự việc lan đến tai mọi người. Họ dấm dúi rỉ tai nhau công ty nước
giải khát có tin vui, phòng nghiên cứu và phòng ngoại thương kết thân.
Lời đồn càng thổi càng xa, cứ hệt như có người tận mắt chứng kiến.
Diêu Ngạn rất khổ tâm, đành nhờ Tưởng Nã giúp đỡ. Cô kêu anh tìm một
ngày rảnh rỗi tới công ty nước giải khát đón cô nhưng không nói lý do
cho anh biết.
Tưởng Nã ngạc nhiên, anh vừa mừng lại vừa lo. Những tưởng bản thân đã đợi được ngày xuất hiện quang minh chính đại, anh vứt hết công việc,
buổi chiều cùng ngày phi như bay đến công ty nước giải khát. Rồi cũng
trong ánh mắt tọc mạch xen lẫn hâm mộ của nhiều người, anh hạnh phúc đón nhận chiếc hôn phớt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước của Diêu Ngạn.
Cho đến một lần gặp Trần Lập, anh mới biết tin đồn xôn xao trong công ty nước giải khát, Tưởng Nã tức tối nghiến răng ken két. Về đến nhà,
anh thấp tha thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Anh đã quên anh và Diêu
Ngạn chênh nhau bao nhiêu tuổi, Diêu Ngạn còn chưa qua sinh nhật hai
mươi ba, mà anh đã ba mươi, tuổi tác chênh lệch quá lớn. Khi hai người
tâm sự cũng không nhắc đến chuyện học hành, công việc, còn đồng nghiệp
nam đó lại chạc tuổi Diêu Ngạn, cùng làm việc chung với nhau, nhất định
có nhiều đề tài để nói.
Tưởng Nã bứt rứt trong người, suýt nữa đã cài lại phần mềm nghe trộm
vào điện thoại di động của Diêu Ngạn. Anh dằn lòng nín nhịn hồi lâu mới
khống chế được “khao khát” đó. Tranh thủ Diêu Ngạn đang tắm, anh lục lọi túi xách của cô muốn tìm ra bí mật khác, nào ngờ anh lại phát hiện được thuốc tránh thai.
Tưởng Nã biến sắc, gương mặt của anh hết đen sì đến tái mét rồi đỏ
bừng. Lúc Diêu Ngạn bước chân ra khỏi phòng tắm, anh cũng đã trấn tĩnh
trở lại. Đêm hôm đó, anh giày vò cô đến mức cô ngắc ngoải, thở không ra
hơi. Thoạt đầu tòa nh
