à văn phòng dội lên tiếng gào the thé, cuối cùng
chỉ còn âm thanh sướt mướt.
Hai ngày sau, Tưởng Nã vác bộ mặt tỉnh rụi mua thuốc bổ đến thăm bà
Diêu. Bà Diêu giữ anh lại ăn cơm, bà nói: “Diêu Diêu đi làm chưa về, lát nữa cậu đi đón nó đi”.
Tưởng Nã gật đầu nghe theo lời bà. Anh cau mày cầm ra một chiếc lọ, bà Diêu cũng nhìn qua, đầu bà bỗng nổ tung.
Tưởng Nã lại lấy thêm một hộp trang sức màu đỏ, chầm chậm mở ra. Một
chiếc nhẫn vàng to thô kệch lập tức hiện ra, anh khép nép nói: “Mẹ, mẹ
đừng nhìn con người con thường ngày mà nghĩ con phóng túng, thực ra con
rất truyền thống. Trước khi gặp Diêu Diêu, con chưa từng biết yêu, cũng
chưa từng có phụ nữ. Tuyệt đối không phải con có vấn đề. Mẹ cũng rõ tình hình hồi trước của con, con không nghĩ đến chuyện đó, bên cạnh cũng
không có ai thích hợp. Sau này quen biết Diêu Diêu, con không tài nào
kìm nén bản thân, con thật lòng rất thích cô ấy!”.
Mặt Tưởng Nã đỏ lên, anh cảm thấy khá ngượng ngùng. Thấy bà Diêu cứ
im lặng, anh cố gắng tiếp tục: “Con đã mua chiếc nhẫn này từ lâu nhưng
sợ Diêu Diêu chê nó tầm thường, con không dám đưa cô ấy. Cô ấy trẻ trung thích những thứ thời trang, còn con lớn hơn cô ấy nhiều tuổi chỉ thích
những thứ cổ xưa. Con cũng thưa thật với mẹ, con sợ cô ấy không dám nghĩ đến. Mẹ biết cô ấy ngoan ngoãn, việc mẹ không cho phép, cô ấy nhất định không làm. Hai ngày trước, con mới phát hiện cô ấy uống thuốc suốt từ
đó đến giờ, rất có hại cho sức khỏe. Con mong mình được kết hôn, được
sống cùng cô ấy, con càng lúc càng thấy không yên lòng”.
Bà Diêu lắng nghe anh khúm núm phân trần cả buổi. Xét đến cùng là
muốn cưới con gái của bà thông qua cách thức đề cập vòng vo nhưng mà
Tưởng Nã nói cũng có lý. Bà Diêu nhìn chiếc nhẫn, bà không hề cảm thấy
nó tầm thường. Vàng đối với bà mà nói là thứ đáng giá nhất. Mấy chục năm trước lấy chồng, nhà nào không ra tiệm mua nhẫn vàng, hoa tai vàng làm
đồ cưới. Vàng là hay nhất!
Bà Diêu đăm chiêu suy tư, bà nói: “Nhẫn này hơi đắt thì phải? Rất tốt, thiết kế tinh xảo, không hề tầm thường”.
Tưởng Nã mỉm cười, vội vã đưa nhẫn cho bà Diêu ngắm kỹ hơn.
Chiều đến, Tưởng Nã đón Diêu Ngạn về nhà. Sau khi ăn xong, anh chào
tạm biệt ra về. Tưởng Nã vừa đi, bà Diêu liền kéo Diêu Ngạn đến bên nói
chuyện. Diêu Ngạn ngơ ngác không hiểu, bà Diêu nói: “Con gái không thể
làm hại sức khỏe của mình. Mẹ không phải người cổ hủ, cũng không độc
đoán, mẹ chỉ tỏ vẻ hách dịch với Tiểu Tưởng mà thôi. Mẹ làm vậy để cậu
ấy biết con gái của mẹ không cần cậu ấy, ông chủ thì có gì giỏi giang.
Nhưng con người Tiểu Tưởng rất tốt, cũng là bạn trai đầu tiên của con.
Nếu cậu ấy cầu hôn, con cứ đồng ý, sớm ngày kết hôn, tránh lời ong tiếng ve”.
Diêu Ngạn ngó người, đờ đẫn gật đầu.
Buổi tối, Diêu Ngạn trằn trọc trên giường suy nghĩ những lời bà Diêu
đã nói, cô bất giác cười tủm tỉm, không kể Tưởng Nã biết chuyện này.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Tưởng Nã giải quyết hết công việc từ sáng
sớm. Đến chiều anh dẫn Diêu Ngạn tới thị trấn Sĩ Lâm vui chơi. Anh chỉ
một chung cư nằm ngay trung tâm thị trấn: “Tuần trước, anh mới mua một
căn nhà bốn phòng hai gian ở đây. Đằng trước chỗ đó là công viên, sau
lưng là phố dành cho người đi bộ, nơi nào cũng có quán cafe, câu lạc bộ, quán bar, rất tiện lợi”.
Diêu Ngạn quá đỗi ngạc nhiên, cô nói: “Anh mua nhà ở đây làm gì?”.
Tưởng Nã lườm cô: “Công ty mới mở ở đây thì phải sống ờ đây mới tiện. Đến lúc đó, cho em đi chọn đồ dùng lắp đặt trong nhà”.
Diêu Ngạn như dự cảm được điều gì đó, tim cô đập thình thịch.
Buổi tối về đến công ty vận chuyển hàng hóa ở thị trấn Lý Sơn. Diêu
Ngạn rúc vào trong phòng tắm, nhớ lời Tưởng Nã nói ban chiều, mặt cô đỏ
lựng. Có lẽ vì phòng tắm ngột ngạt, hơi nước mù mịt, ngâm mình một lát,
cô bỗng cảm thấy buồn nôn, nhoài ra ngoài bổn tắm nôn khan.
Một lúc sau, cô ướt sườn sượt ra khỏi phòng tắm. Cô vừa lau mái tóc
ẩm ướt của mình, vừa thiểu não lên tiếng: “Tưởng Nã, em khó chịu…”
Nói chưa hết câu, cô ngẩng lên đã thấy bàn trà đối diện bày bánh kem
và hoa hồng, Tưởng Nã quỳ một gối xuống đất, ưỡn lưng thẳng tắp, mặt anh đỏ như quả gấc chín, giọng của anh hơi khô khan pha chút gượng gạo cất
lên: “Lấy anh nhé!” Cánh tay duỗi thẳng đờ của Tưởng Nã nổi gân xanh.
Một chiếc nhẫn vàng bản lớn lóng lánh ló ra khỏi hộp nữ trang mà anh
đang nắm chặt bằng hai tay. Bắt gặp sắc vàng lấp lánh đó, Diêu Ngạn rên
lên, xây xẩm mặt mày.
Sự cố bất ngờ cắt ngang màn cầu hôn của Tưởng Nã.
Diêu Ngạn vịn tường, cô khom lưng nôn khan, bờ vai cô nhấp nhô theo
từng âm thanh thoát ra ngoài. Tưởng Nã bỏ hộp nữ trang xuống, chạy lại
với Diêu Ngạn.
Dạ dày Diêu Ngạn cuộn lên, cô im lặng, không nói không rằng. Tưởng Nã nhớ lại đồ đã ăn tối nay, anh sợ Diêu Ngạn bị ngộ độc, sốt nói: “Anh
đưa em đi bệnh viện!”.
Diêu Ngạn lờ đờ lắc đầu, chống tay lên tường, sắc mặt cô tái nhợt.
Bỗng nhiên nghĩ đến khả năng khác ngoài ngộ độc thức ăn, cô bấm tay tính toán. Đúng là chu kỳ kinh nguyệt tháng trước không đến, tháng này cũng
đã qua trung tuần, không biết có còn tới hay không.