đẩy anh ra
ngoài, ông Diêu đứng cạnh cũng phụ họa, anh đành “bịn rịn” rời khỏi bếp.
Tưởng Nã giày vò Diêu Ngạn suốt một đêm, sáng sớm còn quấn lấy cô mặn nồng trong bếp làm cô mệt rũ người, thiếp đi trên ghế sofa. Tưởng Nã đi đến ngồi xổm xuống vén tóc ra sau tai cô, anh gọi khẽ: “Diêu Diêu, về
phòng ngủ đi em”.
Diêu Ngạn làu bàu ngọ nguậy người. Tưởng Nã cẩn thận bế cô vào phòng ngủ.
Phòng ngủ mở toang cửa sổ, gió lạnh ùa vào. Thường ngày, ông bà Diêu
không dám mở điều hòa, trong phòng ngủ còn rét hơn cả bên ngoài. Tưởng
Nã đặt Diêu Ngạn lên giường, anh mở thảm điện, cởi áo khoác ra giúp cô.
Diêu Ngạn mơ mơ màng màng đẩy anh. Tưởng Nã dịu dàng dỗ dành, cô mới ngoan ngoãn để mặc anh.
Áo khoác vừa cởi khỏi người, Diêu Ngạn lạnh run, cô thoáng tỉnh giấc, ngáp ngắn ngáp dài cuộn mình vào trong chăn. Cô nói với Tưởng Nã: “Em
ngủ một lúc, khi nào ăn gọi em dậy!”.
Tưởng Nã cũng cởi đồ, anh vén chăn, chui vào ôm cô. Hai chân nóng hổi của anh áp lên chân Diêu Ngạn: “Lạnh không? Anh mở điều hòa nhé?”.
Diêu Ngạn đuổi anh ra ngoài: “Có bố mẹ, anh đừng nằm ở đây!”.
“Em đừng lo, bố mẹ em không vào đâu. Anh sưởi ấm cho em. Em cần anh mở điều hòa không?”
“Không cần.” Diêu Ngạn rúc vào lòng anh, cô nói: “Ai lại mở điều hòa vào mùa đông, chỉ có anh mới như vậy”.
Tưởng Nã muốn uốn nắn quan niệm chi tiêu của Diêu Ngạn, tính toán chi li không phải không đúng nhưng cần đảm bảo chất lượng cuộc sống. Khí
hậu miền Nam vốn dĩ ẩm ướt nhưng không ngờ cô lại bị nứt da mỗi khi trời lạnh. Mấy ngày trước, anh phát hiện ngón út của Diêu Ngạn nứt nẻ, mua
thuốc về bôi cũng vô ích.
Tưởng Nã nắm ngón tay út của Diêu Ngạn. Bên trong chăn tối om nhưng
anh có thể thấy đầu ngón tay của cô sưng tấy, anh vừa xoa nhẹ vừa nói:
“Em đừng để mấy đầu ngón tay khác cũng bị như vậy, biến dạng hết cả
rồi”.
Diêu Ngạn giật ngón tay nhưng Tưởng Nã nắm chặt không buông. Diêu
Ngạn nói: “Năm nay chỉ có một đầu ngón tay, đỡ nhiều lắm rồi. Người từng bị nứt ngón tay năm nào cũng bị, chữa không hết”.
Tưởng Nã cau mày: “Tạo sao em lại bị? Anh thấy tay chị em chẳng bị gì”.
Diêu Ngạn cười: “Trước đây, em không chú ý. Mùa đông giặt quần áo rất lạnh, giặt xong em lại ngâm tay vào nước nóng. Em bị nứt da từ hồi học
lớp hai”.
Tưởng Nã xót xa đặt nụ hôn lên ngón út sưng tấy của cô, anh nói rất
nhỏ: “Sau này đừng để anh thấy em làm việc. Mùa đông phải nghỉ ngơi cho
anh!”.
Trong lúc hai người nói chuyện, chăn đã ấm lên, thảm điện rốt cuộc
cũng phát huy tác dụng. Diêu Ngạn lặng lẽ xoay ngón chân, xem ra nó cũng bị nứt luôn rồi. Cô đáp qua loa vài câu, anh cắn cô một cái, thì thầm
ru cô ngủ.
Đến bốn giờ, hai người cùng chui ra khỏi chăn. Tưởng Nã chạy xe đi
đón ông bà nội Diêu Ngạn, gia đình cô họ Diêu Ngạn cũng đến đúng giờ.
Bàn ăn được dọn ra ngoài phòng khách. Trời tối đen cũng là lúc thức
ăn được bày lên bàn. Bà Diêu mượn bàn tròn của hàng xóm, chín người ngồi thành một vòng, ông nội ngồi ở ghế chính.
Bà Diêu vật lộn cả buổi với điều hòa trong phòng khách. Bà không biết chỉnh sao cho ấm lên, bèn gọi hai tiếng, Tưởng Nã vội vàng chạy đến
giúp. Một lát sau, làn gió ấm áp lan toả khắp căn phòng. Ông Diêu bê nồi lẩu lên, đặt ở chính giữa bàn, hơi nóng hừng hực đập tan hoàn toàn
không khí lạnh buốt.
Tưởng Nã rót rượu mời bề trên, anh chúc một tràng dài. Ông nội dấm
dúi đưa bao lì xì cho Tưởng Nã. Biết Diêu Yên Cẩn và em họ chưa từng
được lì xì, anh lén lút nhét vào túi, nhỏ giọng cảm ơn ông nội.
Tưởng Nã rất lễ phép với bề trên. Anh rót rượu châm thuốc, có hỏi ắt
có đáp, hoàn toàn khác dáng vẻ hung tợn ở thị trấn Lý Sơn. Ngoài bà Diêu còn thành kiến với anh ra, tất cả mọi người đều thay đổi cách nhìn về
anh.
Sau bữa cơm, chương trình đón Giao thừa đúng giờ chiếu trrên ti-vi.
Ghế sofa không đủ chỗ, Tưởng Nã bèn dìu ông bà nội ngồi giữa ghế, còn
anh ngồi trên tay vịn cạnh Diêu Ngạn.
Mọi người nói từ chuyện hàng xóm cho đến thành tích học tập của em
họ. Em họ còn một học kỳ nữa là thi chuyển cấp, mọi người rất lo lắng
cho cô bé. Ông nội dạy cô bé phải noi gương Diêu Ngạn, em họ ngồi hí
hoáy nghịch trang sức của Diêu Yên Cẩn, gật đầu đối phó, không rõ có để
vào tai hay không.
Chương trình đón Giao thừa rất dài nhưng mới hơn tám giờ rưỡi, ông bà nội đã cảm thấy buồn ngủ. Tưởng Nã vội đứng dậy đưa ông bà nội về nhà.
Bà Diêu đắn đo một lúc, mới nói với anh: “Cũng gần hết năm cũ rồi, cậu
đừng chạy tới chạy lui nữa. Đưa ông bà về xong thì đừng trở lại Lý Sơn”.
Tưởng Nã vô cùng bất ngờ, mặt anh hiện rõ tia vui mừng.
Có điều Tưởng Nã đã vui mừng quá sớm. Sau khi đưa ông bà nội về, anh
hí hửng chờ đợi chương trình đón Giao thừa kết thúc. Đến lúc chương
trình kết thúc, bà Diêu mới nói: “Cậu mau đi tắm, còn Diêu Diêu tối nay
ngủ với chị, đừng đánh thức nó”.
Bà Diêu ngáp dài quay về phòng ngủ.
Tưởng Nã ai oán nhìn Diêu Yên Cẩn lôi Diêu Ngạn về phòng. Pháo hoa
thắp sáng bầu trời bên ngoài, còn anh một thân một mình ủ ê đi vào nhà
tắm.
Ba người bà Diêu rốt cuộc vẫn đi Thái Lan du lịch.
Tết đến là thời điểm, mọi người được ngh