Disneyland 1972 Love the old s
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325251

Bình chọn: 7.5.00/10/525 lượt.

u Ngạn

biết nhau vào ngày hôm nay, ngày hôm nay của một năm trước, tôi đã nhìn

thấy cô ấy”.

Dưới sân khấu lập tức ồ lên ngạc nhiên. Tưởng Nã cười, anh nói tiếp:

“Lúc ấy tôi nghĩ, trời nắng chói chang nhưng tại sao một cô gái đầm đìa

mồ hôi lại đẹp đến như vậy. Cô ấy thừ người ra dưới cái nắng gay gắt thì có lợi gì. Trông cô ấy khi đó y hệt một con lừa, không sớm thì muộn

cũng sẽ bị nướng chín!”.

Diêu Ngạn lén nhéo thắt lưng Tưởng Nã, anh lại túm cổ tay của cô, kéo cô đến hôn nồng nàn.

Tất cả mọi người đứng dậy, vỗ tay hò reo ầm ĩ. Hơi nóng hầm hập tỏa

ra từ mặt trời đỏ rực hòa cùng tiếng chúc mừng ríu rít trong khách sạn,

tạo thành vầng sáng ấm áp ôm lấy Tưởng Nã và Diêu Ngạn. Hai người không

ai nhìn thấy ai, phảng phất như trở về ngày nóng đổ lửa năm ngoái trên

trung lộ Lý Sơn. Tưởng Nã đạp mạnh chân ga, sượt qua người Diêu Ngạn;

còn Diêu Ngạn đứng ì một chỗ, chòng chọc nhìn xe Jeep lăn bánh chạy xa.

Ngày sinh dự kiến của Diêu Ngạn là vào tháng Mười hai.

Đúng ngày hôm đó, cửa phòng mổ bệnh viện huyện bị vây kín mít.

Lý Cường đón bà Diêu ở thị trấn Trung Tuyển đến bệnh viện huyện. Bước ra khỏi thang máy, chân bà Diêu vừa nhấc lên đã lập tức thu lại, bà

đứng bất động, không chịu ra ngoài. Lý Cường khó hiểu hỏi thăm, bà thản

nhiên lên tiếng: “Cậu bảo đám anh em của cậu im lặng chút đã. Mất mặt

quá!”.

Lý Cường nghe vậy, đưa mắt nhìn sang cửa phòng sinh. Một lát sau, anh ta mới hiểu ý bà Diêu.

Bệnh viện huyện sang trọng khí thế hơn bệnh viện Trung Tuyển. Hành

lang cũng thoáng đãng hơn rất nhiều nhưng lúc này ngoài cửa phòng mổ

rộng lớn lại tập trung hơn hai mươi người đàn ông vạm vỡ. Kẻ thì ngổi

xổm, người thì đứng thẳng, ai nấy đều lặng thinh, không nói tiếng nào.

Có lẽ do ngày trước quen đánh đấm thu tiền bảo kê, nên khi họ trầm lặng

cũng toát lên vẻ hung hãn. Các bác sĩ y tá tránh xa, cố gắng hết mức có

thể để không phải đến đây. Nhiều bệnh nhân và người nhà đi ngang qua

cũng bàn tán xì xầm, lòng thầm suy đoán chắc do bệnh viện gây họa hoặc

bệnh nhân tự chuốc lấy rắc rối nên mới dẫn đám người này tới đây.

Tưởng Nã ngồi một bên, nhiều lần muốn rút thuốc lá trong túi quần ra

hút, anh chịu đựng rất lâu mới kìm lại được. Lý Cường chạy đến nói thầm

với Tưởng Nã, anh nhìn qua thang máy rồi ra hiệu cho đàn em, đám người

dần dần giải tán. Không khí trở nên thoáng mát nhưng cảm giác lo lắng

vẫn không thể tan biến.

Nhìn Tưởng Nã căng thẳng, bà Diêu thầm cười anh nhát gan. Nghĩ ngợi

chốc lát, bà kể anh nghe rất nhiều việc thú vị hồi Diêu Ngạn còn bé, từ

từ Tưởng Nã cũng thả lỏng người.

Bà Diêu vừa cười vừa nói: “Sau này mẹ mừng lắm. Mẹ nghĩ mình không

chọn sai tên. Diêu Ngạn Diêu Ngạn, nhất định cập bờ bình an. Hồi mẹ mang thai nó, mẹ định đặt tên cho nó là Diêu Nhất. Tên này đơn giản, khác

với cái tên ba chữ phức tạp của chị nó. Chị nó hơn mười tuổi mới biết

viết tên của mình.” Bà hỏi anh: “Hai đứa chọn được tên cho con chưa?

Nghĩ suốt mấy tháng còn gì!”.

Tưởng Nã mỉm cười: “Mẹ quyết định giúp bọn con đi ạ. Mẹ chọn tên rất đẹp!”.

Bà Diêu cười nhìn anh. Bà cũng không từ chối, liệt kê ra bốn năm cái tên, Tưởng Nã cùng bà sàng lọc lại.

Không biết đợi bao lâu, đèn phòng mổ tắt ngúm. Lý Cường đứng chờ lập

tức gọi điện báo anh em. Đúng lúc bác sĩ và y tá đi ra, tiếng bước chân

rầm rập vọng tới, bà Diêu lại thầm than mất mặt. Bà quay đầu định nói

với Tưởng Nã, đã thấy anh lao tới xe đẩy, cúi thấp người nói gì đó với

Diêu Ngạn. Bà Diêu mỉm cười, đi về phía y tá đang ôm em bé.

1. Bánh bao nhỏ được hai tháng

Diêu Ngạn vừa sinh em bé chưa được bao lâu, cô vẫn còn yếu, chưa hồi

phục hoàn toàn. Bà Diêu dẫn Diêu Yên Cẩn đến thăm cô, bà nói: “Dạo này

em họ con học hành cũng khá, nhờ cô con đánh một trận, nó ngoan hẳn ra”. Liếc qua Diêu Yên Cẩn, thấy cô im lặng gục đầu, bà thở dài: “Chị con

vẫn khiến mẹ không yên tâm được. Qua lại với nhiều người như vậy mà

chẳng vừa mắt ai”.

Diêu Ngạn xoa dịu bà: “Mẹ đừng sốt ruột, anh chàng ở nhà máy vẫn không ngừng theo đuổi chị còn gì!”.

Bà Diêu mỉm cười, lúc này mới thấy nhẹ lòng.

Tin tức gây xôn xao năm ngoái có kết quả vào ngày hôm nay. Diêu Ngạn

bấm điều khiển, kênh nào cũng chiếu tin này, cô thở dài. Bà Diêu hỏi:

“Dạo này chồng con thế nào? Sao mẹ không thấy bóng dáng nó đâu hết?”.

Diêu Ngạn thẫn thờ trả lời: “Anh ấy bận mẹ ạ”.

Mãi đến rạng sáng, người bận rộn mới về nhà, trông anh mệt mỏi bơ

phờ. Anh cởi áo khoác lao vào phòng ngủ, vồ lấy Diêu Ngạn đang lim dim

ngủ.

Diêu Ngạn thoáng tỉnh táo, cô sửng sốt lên tiếng: “Sao anh lại về?”.

Tưởng Nã hôn mạnh lên môi cô rồi mới trả lời: “Xong việc thì về.” Anh rỉ tai Diêu Ngạn, kêu cô cởi đồ chờ anh.

Diêu Ngạn ngượng ngùng đẩy anh: “Mẹ với chị em mới đến hôm nay, đang ngủ ở phòng sát vách. Anh đừng náo loạn nữa!”.

Tưởng Nã hít sâu, lầm bẩm một mình. Anh nghe Diêu Ngạn hỏi: “Định mức án cụ thể chưa anh?”.

Tưởng Nã nặng nề gật đầu. Diêu Ngạn thở dài: “Hai ngày nữa, anh với

em cùng đến đó một chuyến. Hứa Châu Vi không thân không thích, bản chất

anh ta không xấu”.

Ánh trăng tron