uy nghĩ một chút
rồi nói.
"Tiểu Nhan, đây là người khác, em sẽ không ép anh vi phạm kỷ luật chứ?
Hay là em sợ?" Lời của Lưu Vũ trêu đùa, nhưng mà giọng nói luôn nhẹ
nhàng như vậy.
"Được rồi..., em không ép anh, kiểm tra sức khoẻ, không phải là kiểm tra sức khoẻ sao? Từ Nhan em sợ cái gì chứ?" Từ Nhan rất kiêu ngạo mà ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào bệnh viện thành phố.
Kết quả kiểm tra sức khoẻ rất nhanh đã có, buổi sáng bọn họ kiểm tra sức khoẻ, buổi chiều đã có kết quả, nghe nói nếu như xế chiều tới, thì phải buổi chiều hôm sau mới có kết quả, cho nên xem như bọn họ tình cờ đi
đúng rồi.
Đăng ký kết hôn cần phải có hộ khẩu, lúc này Từ Nhan mới nhớ tới hộ khẩu của mình bị mẹ giữ. Nếu muốn lấy lại hộ khẩu, trước hết phải liên lạc
với mẹ. Chuyện này thật đúng là phiền phức, nhưng mà lại không thể không liên lạc, bằng không cô không được cưới.
Không có cách nào, nhất định phải gọi điện thoại thôi. Cô hít sâu một
hơi, bấm một dãy số quen thuộc, bên kia lập tức bắt máy, câu nói đầu
tiên của mẹ Từ là: "Tiểu Nhan, là con sao?"
"Là con." Lẩm bẩm thật lâu, cô mới nói ra hai chữ này.
"Tiểu Nhan, thật sự là con sao?" Bên kia mẹ Từ kích động đến nước mắt đều rơi xuống.
Bao nhiêu lâu rồi, con gái không có gọi điện thoại cho bà? Sau chuyện
mối tình đầu kia, nó cũng không có liên lạc với người trong nhà, sau đó
bà để con trai đi thăm dò xem, nghe nói giọng điệu đã không còn cứng rắn như trước nhưng mà vẫn không có gọi điện thoại về nhà. Cái con bé bướng bỉnh này, nói không về nhà là không về nhà, cũng không nghĩ tới, sao
cha mẹ có thể không có tin tức của con bé đây?
"Là con, mẹ." Từ Nhan cũng hơi xúc động, kể từ sau chuyện kia, đã lâu rồi mình vẫn chưa về nhà.
"Được được, rốt cuộc con cũng chịu gọi mẹ, tốt. . . . . ." Mẹ Từ không
biết nên nói cái gì cho phải, lại nghĩ tới cái gì, nói, "Tiểu Nhan, nghe bác Hứa của con nói con sắp kết hôn?"
Từ Nhan không ngờ tin tức truyền nhanh như vậy. Tin tức sớm muộn cũng sẽ truyền vào trong tai cha mẹ, điều này nằm ngay trong dự liệu của cô,
nhưng mà mới 1 ngày đã truyền đến, cô tuyệt đối không ngờ rằng lại nhanh như vậy, xem ra chủ nhiệm Hứa không thể chờ để ăn bánh kẹo cưới.
"Dạ, đúng vậy, con sắp kết hôn rồi." Lần này cô không giấu diếm, giấu
giếm đối với mình cũng không có lợi, nhưng cô phải đòi hộ khẩu từ mẹ,
sớm muộn cô cũng phải nói.
"Là con trai nhà ai may mắn vậy?" Mẹ Từ quan tâm hỏi.
"Mẹ, mẹ cũng biết anh ấy, chính là bạn học của anh hai, tên Lưu Vũ." Từ
Nhan suy nghĩ một chút, vẫn nói tên tuổi của Lưu Vũ ra, trong lòng nghĩ, chắc lại bị mẹ chế nhạo, cho nên đã chuẩn bị tâm lý tốt rồi.
"Là nó sao?" Ngược lại mẹ Từ không chế giễu cô như trong tưởng tượng mà
chỉ lộ ra kinh ngạc và không dám tin, nhưng mà trừ câu này, mẹ Từ cũng
không có nói gì thêm.
Từ Nhan cho là mẹ sẽ giống anh trai, nhưng mà không ngờ lại không có
nghe được bất kỳ câu oán trách nào của mẹ, trong lòng rất là vui mừng.
"Mẹ ơi, con cần hộ khẩu." Từ Nhan nói ra mục đích của cuộc điện thoại này.
Mẹ Từ cũng không hỏi cô muốn hộ khẩu làm cái gì, cũng có khả năng bà đã
sớm đoán được, ừ một tiếng, nói: "Về nhà đi, nếu muốn kết hôn, trong nhà phải tổ chức đàng hoàng cho hai con."
"Không cần đâu mẹ, không cần phiền phức như vậy, bây giờ chúng con chỉ
muốn đăng ký, những chuyện khác, còn chưa nghĩ tới." Cô biết ý của mẹ,
nhưng mà cô cảm thấy cái đó rất phiền toái.
"Phải làm mới được, chuyện tổ chức hôn lễ, con không cần phải quan tâm quá nhiều, mẹ sẽ sắp xếp ổn thỏa cho các con."
"Được rồi, mẹ, anh trai còn chưa cưới, sao đến phiên con được, chờ anh làm rồi hãy nói."
Lại nghe mẹ Từ bên kia càm ràm mấy câu, lúc này Từ Nhan mới cúp điện thoại.
Chung cư của Từ Nhan cách nhà họ Từ cũng khá xa, lái xe cũng cần 3
tiếng, lúc về đến nhà, đã gần hoàng hôn, lúc ấy ba Từ đã tan việc, ngồi ở trong sân xem báo.
Nhà họ Từ là loại nhà kiểu xưa, là năm đó chính phủ chia cho bọn họ, ba
Từ vẫn không muốn chuyển ra, Từ Nhan biết ba có tình cảm. Bên ngoài nhà
rất cũ kĩ, có điều bên trong lắp đặt thiết bị mới hoàn toàn, trong ngoài khác biệt rất lớn.
"Ba." Từ Nhan vừa mới vào nhà đã gặp được ba Từ nằm ở trên ghế, vội vàng gọi một tiếng.
Ba Từ chỉ "Ừ" một tiếng, cũng không ngẩng đầu, ánh mắt không chớp nhìn
chằm chằm tờ báo. Từ Nhan rất lúng túng, ba lại không hoan nghênh mình
về nhà như vậy.
Ba Từ ở trong mắt của cô và anh trai luôn luôn nghiêm túc như vậy, không nói cười tùy tiện, kiên trì, dường như không có chuyện gì có thể làm
ông kích động. Nhưng mà từ nhỏ, cô rất thích bám dính lấy ba, cũng chính vào lúc cô làm nũng, ba mới có thể lộ ra mặt cười, nhưng mà hôm nay
cũng lạnh nhạt như vậy, cô biết là mình đã làm tổn thương trái tim ba.
Lúng túng thì lúng túng, nhà thì vẫn phải vào, cô không biết là, trong
nháy mắt cô bước vào nhà, ba Từ tháo kính lão xuống, quay đầu lại nhìn
về phía cô, nhẹ nhàng lau hốc mắt một cái.
Về nhà cầm hộ khẩu, Từ Nhan đi ra ngoài, mẹ Từ kéo lại nói: "Đã về nhà rồi, ăn cơm xong rồi đi."
Từ Nhan liếc mắt ra ngoài sân, nhỏ giọng nói: "Ba không hoan nghênh co