y, anh cho rằng em bị sao rồi.''
Trong khoảnh khắc Lưu Vũ nhìn thấy cô đi ra ngoài, hô hấp đột nhiên thắt chặt, ánh mắt cũng thâm trầm xuống, giọng nói càng thêm rối loạn.
''Tắm còn có thể có chuyện gì? Không biết con gái tắm cần thời gian
sao?'' Giọng của Từ Nhan rất dữ nhưng âm thanh cũng mềm nhũn. Cô cố gắng dùng phương thức này để xoa dịu sự căng thẳng trong lòng mình nhưng
nghe vào tai Lưu Vũ lại như mèo cào. Cô đẩy anh ra, định lướt qua bên
cạnh anh, còn nói, ''Bây giờ đổi thành anh tắm.'' Em không ngại anh tắm
lâu một chút. Nhưng những lời này cô chỉ dám lẩm bẩm trong lòng.
Nhịp tim Lưu Vũ lúc này rất nhanh. Lúc cô đi qua người mình, mùi thơm
ngát sau khi tắm xông vào mũi anh, khiến anh có cảm giác kích động. Vừa
rồi lúc cô đi vào phòng tắm, anh nằm trên giường xem tivi, nhưng xem cái gì cũng không vào, trong lòng luôn nghĩ đến Từ Nhan. Cô tắm một cái rất lâu. Thật ra anh biết cô chưa chuẩn bị xong. Tuy anh chuẩn bị xong rồi, cũng khao khát nhưng đêm nay là đêm tân hôn, anh không hồi hộp là không thể nào. Đừng tưởng rằng đàn ông không hồi hộp. Sự căng thẳng của đàn
ông chỉ là không biểu lộ ra ngoài mà thôi. Lòng bàn tay của anh cũng ra
mồ hôi, tim đập cũng nhanh hơn, chỉ là bề ngoài còn phải duy trì vẻ mặt
chững chạc và không bấn loạn mà thôi.
Anh tự biết đi qua gõ cửa là một việc tính sai. Bởi vì trong nháy mắt cô đi ra ngoài từ phòng tắm đó, hơi nước tràn ngập trong phòng tắm, cô
bước ra ngoài như tiên nữ, đồ ngủ mỏng manh, cũng không thể che chắn cái gì, ngược lại là mờ mờ ảo ảo, là mồi hỏa dẫn lửa.
Từ Nhan nằm trên giường, buồn chán mà chuyển kênh truyền hình. Trong lúc vô tình nghiêng đầu, lại phát hiện một việc lúng túng và xấu hổ, đó
chính là ở chỗ này có thể nhìn bên trong rõ mồn một. Lúc này mới nhớ
lại, khi sửa phòng tắm là dùng cửa kính, bên trong có một cái rèm. Bởi
vì bình thường có một mình cô ở, cho nên cô không kéo cái rèm này theo
thói quen. Dáng vẻ cô tắm rửa ở bên trong vừa nãy, không phải tất cả đều trong mắt Lưu Vũ sao? Mới nghĩ đến đây, mặt của cô đỏ như đánh máu gà,
đỏ hết ngay lập tức. Đều là động tác thói quen đáng chết, khiến hôm nay
cô mất mặt không ít.
Sự phát hiện này khiến cô trợn mắt há mồm, cũng khiến cô nhìn thấy dáng
vẻ Lưu Vũ tắm trong phòng tắm. Nhìn thấy cảnh tượng đàn ông tắm rửa
trong hoàn cảnh lờ mờ, đó là khá kích thích người ta. Từ Nhan chỉ cảm
thấy máu đã vọt đến đầu, nhịp tim đập nhanh như tên lửa, làm thế nào
cũng không thể khống chế được.
Đang suy nghĩ, cửa phòng tắm mở ra, một luồng khí nóng tràn ra ngoài,
tiếp theo là một mỹ nam đi ra từ hơi nóng. Cơ bắp cường tráng, cơ ngực
này cơ bụng này, đều hoàn mỹ như vậy, nhưng mà nhìn lại không cường
tráng như vậy. Bình thường anh mặc quần áo càng nhìn không ra, cho là
rất gầy, nhưng bây giờ cô phủ định lại ý nghĩ trước đó. Lưu Vũ không gầy mà là rất vạm vỡ. Bên dưới chỉ quấn một cái khăn tắm, tóc còn nhỏ nước, tôn lên khuôn mặt đen của anh, lại đẹp trai như vậy trong mắt Từ Nhan.
Cô chưa từng nghĩ đến đột nhiên nhìn thấy một màn sinh hương hoạt sắc
như thế, cũng chưa từng nghĩ anh tắm lại thần tốc như thế. Cô mới chuyển qua mấy kênh truyền hình mà anh đã ra rồi, cho nên trong lòng hoàn toàn không có bất kì chuẩn bị gì. Khí huyết dâng trào, cô cảm thấy có chất
lỏng ấm áp chảy từ mũi xuống, lấy tay quệt, hóa ra là máu. Cô lúng túng
vội vàng quay mặt đi. Thật là hết sức xấu hổ, thế mà nhìn thấy bức tranh mỹ nam đi ra từ phòng tắm là phun máu mũi ngay, tám trăm đời chưa nhìn
thấy đàn ông à? Có thể kích thích đến mức này sao? Cô mất mặt nghiêng
người, định lấy khăn giấy ở đầu giường.
Thật ra căn bản Từ Nhan cũng không biết, hóa ra bởi vì cô nhìn thấy rèm
của phòng tắm còn chưa kéo, nhìn thấy cảnh tượng Lưu Vũ tắm bên trong
đầy nóng bỏng, lờ mờ, nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng. Vốn là đã đánh máu gà lên mặt rồi, lại đột nhiên nhìn thấy bức tranh mỹ nam đi ra từ phòng
tắm, sinh hương hoạt sắc như vậy, cô có thể khống chế được khí huyết
trong lòng mình mới là lạ.
''Sao vậy?'' Lưu Vũ cho rằng cô bị bệnh, thấy cô đột nhiên quay đầu, sắc mặt rất kém, liền chạy nhanh tới.
"Anh... anh đừng tới đây.'' Từ Nhan kêu to, đầu cũng không dám quay lại
nhìn anh, sợ nhìn thấy hình ảnh kích tình lần nữa lại làm ra chuyện mất
mặt.
Khăn giấy chết tiệt này, sao lại khó lấy thế? Người nghiêng qua nghiêng
lại, nhưng tâm hoảng ý loạn nên không lấy được. Tay cô quơ loạn xạ, mắt
lại nhắm lại, cũng không dám mở ra. Cuối cùng lấy được, cô thầm kích
động, đang định vui mừng lại cảm thấy người nghiêng đi. Cô không kiềm
được mà kêu lên một tiếng: ''A....''. Hóa ra cô chỉ lo lấy khăn giấy,
lại nhắm mắt quơ loạn một hồi cho nên không hề để ý đến thân thể mình đã nghiêng đến mép giường. Một trảo này dùng sức quá mức, người liền rơi
xuống giường.
Nhưng cũng không đau đớn như dự liệu. Cô bị người nào đó chộp vào trong
ngực, cảm giác ấm áp. Cánh tay kia như một cái kềm vòng qua hông cô, khí nóng phả ra ở ngực cô, ngẩng đầu lên lại nhìn vào một đôi mắt thâm
thúy, mặt đỏ đến tận cổ ngay lập tức.
Hóa ra