Lưu Vũ nhìn thấy cô chỉ lát nữa là bị rơi xuống giường liền nhào
tới, dùng sức ôm chặt cô, sau đó kéo lên, cô liền rơi vào ngực anh. Đây
cũng là phản ứng tự nhiên dưới tình thế cấp bách.
''Anh.... thả em ra...'' Từ Nhan chỉ cảm thấy tư thế hiện tại của hai
người mập mờ quá mức, khiến cô không suy nghĩ lung tung cũng không được. Thân thể Lưu Vũ cứ đè thật chặt thân thể mảnh mai của cô như vậy. Hô hấp của hai người cũng rối loạn, nhưng ai cũng không dám động, cũng không
dám nói chuyện. Anh cảm thấy mình sắp nổ tung rồi, máu toàn thân xông
hết lên ót, thần kinh cũng buộc chặt tại thời khắc đó. Tên đã lắp vào
cung, chỉ cần đụng chạm nhẹ nhàng, tiếp theo mũi tên có thể rời cung
theo phản xạ. Hô hấp của Lưu Vũ nhìn rất đều nhưng kỳ thực đã sớm rối
loạn, chỉ là anh có thể khống chế tốt tâm tình của mình mà thôi.
Từ Nhan chỉ cảm thấy hôm nay Lưu Vũ hơi nguy hiểm. Đặc biệt là tư thế
hiện tại này, nếu cô hơi động một chút thì tiếp theo có thể dẫn phát dục vọng và núi lửa của người khác. Cô không dám nhìn anh, chỉ cảm thấy ánh mắt có lửa của anh, có thể hòa tan cả người. Cô cúi đầu, chôn đầu vào
ngực anh, không muốn cho anh nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ của cô.
''Sao em lại bị chảy máu mũi?'' Bất thình lình Lưu Vũ nói một câu, đánh tan tất cả xấu hổ của Từ Nhan.
Trên mặt Lưu Vũ có chút hài hước, ánh mắt kia khiến cô nhìn thấy mà lòng bốc hỏa. Cô dùng sức đẩy anh ra, nói: ''Nhiệt độ của em tương đối lớn,
bị nóng, không được à?''
Lúc này mặt cô khi đỏ khi trắng, thấy thế nhất thời anh nổi lên ý đùa
giỡn. Tay anh vuốt ve cằm cô không ngừng, chọc cho cô khẽ run một hồi,
kề sát miệng vào tai cô, nói: ''Đang êm đẹp, sao lại phát cáu hả? Có
muốn anh giúp em hạ hỏa không?'' Giọng anh rất nhẹ, lại có một loại mùi
vị cám dỗ, nghe vào trong tai, khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy, cảm
giác tê tê, tựa như dùng tay, dùng lông vũ khẽ khàng gãi trái tim của
cô.
Từ Nhan nhịn sự rung động trong đáy lòng, vỗ bốp lên vai anh, nhẹ mắng:
''Ai cần anh tới hạ hỏa? Anh ép em đau quá. Anh đứng dậy là em khỏe
ngay.'' Lúc này, tư thế này của hai người tương đối dễ bốc lửa, lại tiếp tục như thế, sớm muộn sẽ xảy ra chuyện.
''Tiểu Nhan, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta...'' Lưu Vũ không ngừng nháy mắt với cô, ý tứ vô cùng rõ ràng, hôm nay cần trải qua động phòng.
''Chúng ta chưa làm tiệc rượu, không tính là đêm động phòng hoa chúc
chân chính. Anh đứng lên, ép em nặng chết rồi.'' Từ Nhan thở hổn hển
không ngừng, mặt đỏ bừng, không biết là bị ép hay là bị cám dỗ.
Lưu Vũ nhìn cô chằm chằm, thấy mặt chín đỏ của cô, còn có một đôi mắt
hạnh trợn lên giận dữ, thay vì nói cô giận, không bằng nói cô đang làm
nũng, tim anh say trong một khắc kia. Người con gái này cuối cùng cũng
thuộc về anh, không phải anh nằm mơ, đây là sự thật? Tay anh sờ vào mặt
cô, xúc cảm dưới ngón tay chân thật như vậy, tựa như tơ lụa, khiến tay
anh tê tê. /d/đ/l/q/đ/ Anh cười cười, nhìn thấy ánh mắt không thuận theo và cái miệng chu lên của cô, duỗi bàn tay to, rất thoải mái mà lấy khăn giấy từ đầu giường, giúp cô lau máu mũi. Điều này khiến người nào đó
rất không thoải mái. Khăn giấy cô lấy nửa ngày, còn xém chút nữa bị nguy hiểm ngã xuống giường, thế mà anh lại cầm lấy thoải mái như vậy, cái
này đúng là thật khiến tức chết người hơn người so với người nữa.
''Người lớn như vậy rồi còn chảy máu mũi.'' Anh lau một cách nghiêm túc, mặt anh cách mặt cô rất gần, gần như có thể nghe thấy được tiếng tim
đập của cô.
Từ Nhan rất muốn tát anh một cái. Nhưng lúc này cô lại chỉ có thể đỏ mặt mặc anh lau. Thân thể của anh đụng chạm và ma sát vào da thịt cô khiến
cô không cách nào xem nhẹ. Lại nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc anh mới
nói vừa rồi, thầm nghĩ, tối nay chạy không thoát rồi. Từ trước đến giờ
thể lực đàn ông lớn hơn phụ nữ, huống chi hôm nay là tân hôn, cô phản
kháng là không hợp lý. Nhưng trong lòng Từ Nhan, tuy kết hôn rồi nhưng
cô chưa chuẩn bị làm cái chuyện kia với anh. Cho nên bây giờ nghĩ tới
chuyện kia thì lại căng thẳng ngay lập tức, mồ hôi từ từ thấm ra trong
lòng bàn tay, lòng cũng luống cuống.
Động tác của cô hơi căng thẳng, thật ra Lưu Vũ nhìn trong mắt, anh rất
muốn cười thầm trong bụng. Từ lúc nào mà một con cọp hung ác biến thành
con mèo con mềm mại như bây giờ rồi? Tuy cô vẫn nhìn anh chằm chằm hung
thần ác sát, nhưng bằng sự hiểu biết của anh với cô thì cô nhóc này đã
bắt đầu tâm hoảng ý loạn rồi.
''Lau xong chưa?'' Từ Nhan cắn chặt răng hỏi anh.
Lưu Vũ mỉm cười đứng dậy, đi xuống giường, định ném khăn giấy đã lau máu mũi vào thùng rác.
Từ Nhan thấy anh đứng dậy, lập tức cố gắng đứng lên, lăn qua chỗ cũ, lại quên mình vốn ở tại mép giường, không phải Lưu Vũ mới ôm thì đã sớm té
xuống. Bây giờ cô lăn một vòng như vậy, rất tự nhiên liền thét lên ngã
xuống dưới giường.
Lưu Vũ đang đi đến bên cạnh thùng rác, nghe thấy tiếng thét vội vàng
chạy đến bên cô, trong khoảnh khắc cô rớt xuống giường thì đỡ kịp.
Từ Nhan nhắm mắt lại, mắt thấy mình sẽ phải té xuống, đôi tay quơ loạn
xạ, muốn bắt lấy một điểm