vơ đũa cả nắm được.''
''Chị dâu, chị trêu đùa em? '' Giai Giai dậm chân, hơi cáu, nói.
''Ai dám bắt nạt em. Lúc đó chị còn suýt chút nữa bị em dẫn vào tròng ấy.'' Từ Nhan cũng không thừa nhận cô bắt nạt em ấy.
''Anh, chị dâu bắt nạt em, anh cũng không giúp em.''
Lưu Vũ lại ý vị bới cơm, rất lâu mới nói: ''Hai người, một người là em
gái anh, một người là vợ anh, em nói xem anh nên giúp ai? Anh không giúp ai cả.''
''Anh đúng là vô dụng.'' Từ Nhan và Giai Giai đồng thời mở miệng.
''Đàn ông vô dụng không nhất định không có tiền đồ.'' Lưu Vũ lại bới hai miếng cơm.
''Đàn ông thông minh khiến không ai có thể phản bác lời của anh ta.'' Từ Nhan không tiếp tục phản bác lời của anh.
Bữa cơm này ăn khá vui vẻ, trong lời nói có vẻ như tranh luận này, kết
thúc bữa cơm. Nhà của Từ Nhan là biệt thự nhỏ mà năm đó mẹ Từ mua cho
cô. Lúc đó anh em bọn họ mỗi người một căn. Cô rất ít ở đây, phần lớn
thời gian sẽ ở trong ký túc xá. Bây giờ kết hôn rồi, không thể không
chuyển về ở nhà này.
Bởi vì cô và Lưu Vũ đã kết hôn cho nên nhất định phải đối mặt với một
vấn đề, đó chính là tối hôm nay hai người chung giường. Phòng ngủ của
bọn họ ở tầng hai, vì không có làm tiệc rượu, cho nên chỉ trang trí gian phòng một chút, đổi giường lớn. Chiếc giường là hai người bọn họ mua
vào chủ nhật. Những đồ trang trí nhỏ khác là Giai Giai đi mua với cô.
Lúc này Từ Nhan an vị trên mép giường, đôi tay căng thẳng mà xoắn vạt áo, không biết phải làm gì.
''Nhanh đi tắm đi, mệt mỏi một ngày rồi. Tắm một cái giảm bớt mệt nhọc
một chút.'' Lưu Vũ nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, hiểu ít nhiều.
Từ Nhan lặng lẽ đứng dậy, đi đến phòng tắm thì đột nhiên nhớ ra là chưa
cầm quần áo, lại vội vã mở tủ treo quần áo, chọn một bộ áo ngủ bằng tơ
không quá hở hang. Buổi tối đi ngủ cô quen không mặc áo lót cho nên rất
tự nhiên cũng không cầm tho. Trong tầm mắt của Lưu Vũ, cô vội vàng đóng
tủ quần áo rồi chạy đến phòng tắm, ''Rầm'' đóng cửa lại.
"Đừng nóng vội, không ai tranh phòng tắm với em, cứ từ từ.'' Giọng Lưu Vũ truyền đến.
Trong khoảnh khắc đóng cửa lại, cô thấy dáng vẻ mình đỏ mặt thở hổn hển
trên gương lớn trong phòng tắm, tựa như một đóa hoa, nở rộ rồi.
Mình cũng đã từng kết giao bạn trai, đã yêu hai lần rồi, cũng không phải là chưa từng thấy đàn ông. Trước kia cũng chưa từng thấy cô có bao
nhiêu xấu hổ, nhưng vì sao hôm nay lại khác thế?d,đ.l.q,đ' Có lẽ vì tâm
trạng không giống nhau, có lẽ là bởi vì nguyên nhân cô và Lưu Vũ mới
sống chung một tháng, tóm lại bây giờ cô chính là không dám đối mặt với
anh.
Chậm rãi cởi quần áo ra, lại nhìn thấy một người con gái có khuôn mặt
trắng nõn rồi đỏ bừng trong gương. Từ Nhan hài lòng với vóc người của
mình, nên lõm thì lõm, nên lồi thì lồi, lung linh hấp dẫn. Lúc nước chảy trên người, cô cảm thấy tâm tình thả lỏng. Ngày này luôn phải đến. Nếu
cô đã chọn cưới chui thì phải chuẩn bị tốt để đối mặt với tất cả chuyện
xảy ra ngày hôm nay. Lưu Vũ là người đàn ông tốt, là người đàn ông tốt
xứng đáng để cô lấy, cũng giống như mẹ nói, tính khí nóng nảy của cô nên có một người đàn ông tính khí ôn hòa tới trung hòa.
Còn nhớ rõ khi bọn họ qua lại, thời gian đó cũng không gặp mặt, cô tương đối thẳng thắn, liền hỏi anh một câu: ''Anh không phải là mối tình đầu
của tôi, điểm này tôi không muốn giấu giếm, chỉ muốn hỏi anh, anh có để ý không?''
Khi đó anh trả lời cô như thế này: ''Cô gái ưu tú xinh đẹp như em, không có ai theo đuổi mới gọi là không bình thường. Hơn nữa anh chưa từng
yêu, lại có tư cách gì đi chỉ trích em đã từng yêu hay chưa? Anh không
để ý quá khứ của em như thế nào. Anh để ý là hiện tại và cả tương lai.
Đó mới là thứ thuộc về anh.''
Đáp án của anh khiến cô rất hài lòng. Đúng, có cô gái nào nghe được đáp
án như vậy mà không cảm động chứ? Cũng không quan tâm lời này có phải
lời thật lòng của anh hay không, cho nên khi đó cô liền tràn đầy thiện
cảm với anh, đây cũng là sau đó hai người nói chuyện cũng không tồi, yêu cầu gặp mặt cũng thành tự nhiên rồi.
Cũng không biết tắm bao lâu, cuối cùng ngay cả chính cô cũng cảm thấy
xấu hổ nên tắm sạch, tắt nước lau khô người, mặc quần áo ngủ. Lúc cô đi
vào, cứ cảm thấy quên một món đồ, nhưng vì động tác theo thói quen cho
nên nghĩ như thế nào cũng không nhớ ra mình đã quên chuyện gì. Lúc thay
đồ, cô mới phát hiện chuyện khó xử mà mình quên. Đó chính là cô không
cầm áo lót. Áo ngủ vốn mỏng, mặc lên người, viên tròn nhỏ chạm vào lớp
áo ngủ hình thành chấm tròn, hấp dẫn như vậy. Bộ dáng thế này đi ra,
trong mắt anh, tất nhiên cô sẽ tạo ra núi lửa và động đất. Nhưng cô
không mặc như vậy ra ngoài, cũng sẽ không dẫn tới động đất do núi lửa
sao? Đáp án có thể nghĩ là biết, là khẳng định, dùng đầu ngón chân suy
nghĩ cũng biết chuyện, điều này và mặc quần áo gì căn bản không liên
quan.
''Tiểu Nhan?'' Lúc cô đang suy nghĩ lung tung, ngoài cửa truyền đến
tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, còn có giọng nói quan tâm của Lưu Vũ.
Từ Nhan hít sâu một hơi, mở cửa, cố ý lấy giọng hung dữ mà nói: ''Làm sao?''
''Không có gì, chỉ là em vào lâu như vậ