ời kia nữa, cho nên trong
mắt anh người nọ cũng không còn uy hiếp gì, khóe miệng giương lên, mỉm
cười nói với Từ Nhan: "Vợ à, chúng ta đi thôi."
Bọn họ vừa mới xoay người, trước mắt đột nhiên hoa lên, một bóng dáng
đang quơ quơ trước mặt họ, đúng lúc kêu lên: "Anh, chị dâu." Thì ra là
Giai Giai.
Từ Nhan bị cô bất thình lình gọi nên bị giật mình, hơi cáu nói: "Nha đầu chết tiệt kia, định hù chết chị hả, tim của chị sắp bị em hù mà chạy
mất rồi."
"Chị dâu, từ lúc nào mà chị lại nhát gan như vậy hả ?" Giai Giai hi hi ha ha, vẻ mặt rất vui vẻ.
"Giai Giai, sao em lại tới đây?" Lưu Vũ cau mày nhìn em gái, kinh ngạc vì nó lại đột nhiên tới chỗ làm của Từ Nhan.
Giai Giai bĩu môi nói: "Em chán quá, anh ơi."
"Cho nên em liền chạy đến đây hả ?" Lưu Vũ rất hoài nghi.
Giai Giai cười hì hì một tiếng, trừng mắt nhìn anh: "Anh, anh đừng có nghiêm túc như vậy có được không?"
"Bởi vì anh không tin em chỉ vì nhàm chán mà xuất hiện rất đúng lúc ở
đây." Lưu Vũ hiểu rất rõ tính quỷ quái của em gái nhà mình.
"Anh!" Giai Giai dậm chân một cái, lại xông lên gọi Từ Nhan, "Chị dâu,
chị xem anh ấy kìa, lại khi dễ em rồi, chị mau quản chồng mình đi."
Từ Nhan che miệng cười khẽ, dường như đã quên mất sự quấy nhiễu của
Triệu Thượng, giảo hoạt nói: "Em đồng ý đi xem mắt, chị sẽ giúp em, nếu
không. . . . . . Giữa chồng và em chồng chị chỉ có thể chọn một người,
chị dĩ nhiên sẽ giúp chồng mình rồi."
"Chị dâu, chị rất âm hiểm." Giai Giai đột nhiên cảm thấy chị dâu nhà
mình cũng không hề đơn giản như bề ngoài đơn giản nhìn thấy.
Ba người hi hi ha ha đi về phía xe, hoàn toàn quên mất Triệu Thượng.
"Đứng lại!" Sau lưng đột nhiên có người gọi, ba người ngẩn ra, quay đầu lại, lại thì thấy một người đàn ông đang giận dữ.
Triệu Thượng cảm thấy mình hoàn toàn bị phớt lờ, nghe thế cô gái kia gọi Từ Nhan là chị dâu, anh biết chuyện Từ Nhan kết hôn là thật, trong lòng vừa nóng vừa giận, sao anh lại có thể chậm một bước như vậy?
Anh xông lên, muốn kéo Từ Nhan, nhưng lại bị Lưu Vũ đẩy ra, anh hỏi Từ Nhan: "Tại sao em lại lấy anh ta?"
Lưu Vũ phủi phủi bụi bậm trên người, buồn cười nhìn về phía Triệu Thượng đang nổi điên kia, hỏi anh ta: "Tại sao cô ấy không thể gả cho tôi? Cô
ấy không gả cho tôi, chẳng lẽ gả cho anh hả?"
Từ Nhan vốn định tiến lại, nhưng lại bị tay của Lưu Vũ nhẹ nhàng kéo
lại, ngẩng đầu đón nhận cặp mắt dịu dàng của anh, đang mỉm cười với cô,
trong nụ cười đó đầy sự bao dung và cưng chiều.
"Tôi không hỏi anh, tôi đang hỏi cô ấy. Nhan Nhan, tại sao em muốn gả
cho anh ta?" Triệu Thượng không tìm được đáp án, trong lòng bắt đầu điên cuồng.
Ở trong mắt của Lưu Vũ, cô hiểu được một thứ, đó chính là anh sẽ bảo vệ
cho cô. Cảm giác có chồng thật sự quá tuyệt vời, cái gì cũng không cần
mình ra tay, anh ấy cũng có thể vì mình mà giải quyết tốt. Vào giờ phút
này, cô đã thu lại tâm trạng cáu kỉnh của mình, trong lòng chỉ có mình
Lưu Vũ, cô tựa đầu vào bả vai của Lưu Vũ, nhẹ nhàng nói: "Bởi vì tôi yêu anh ấy." Lời này tựa như thật cũng không phải là thật, như một quả bom
ném vào lòng của mọi người.
Lưu Vũ cũng cúi đầu, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của cô, không biết cô đang nói thật hay nói dối, là vì ứng phó người nên mới nói lời trái với lương
tâm, hay là cô thật sự yêu anh? Lúc này anh cũng không quản đáp án này
là thật hay giả, đã sớm bị những lời này của Từ Nhan làm cho động lòng,
cảm giác ngọt ngào khuyết tán khắp người, gường như muốn chui sâu vào
trong tâm hồn của anh, trướng đến tràn đầy.
"Không thể nào, em yêu anh, em không thể yêu người khác được. Mới có mấy ngày không gặp, em sao có thể đi yêu người khác, anh không tin, tuyệt
đối không tin. . . . . ." trong khoảng thời gian ngắn Triệu Thượng không thể nào tiếp thu được sự thật này.
Anh có thể tiếp nhận việc Từ Nhan bởi vì áp lực mà kết hôn, nhưng không thể nào chấp nhận việc Từ Nhan yêu người khác.
"Này, cái người này người thật kỳ quái, chị dâu của tôi thì đương nhiên phải yêu anh trai tôi." Giai Giai đang đứng một bên nói.
"Việc này không thể nào!" Triệu Thượng đột nhiên gào kêu.
Khóe miệng Lưu Vũ mỉm cười, âm thanh không nặng không nhẹ không nhanh
không chậm hỏi anh ta: "Cô ấy không yêu tôi, chẳng lẽ lại yêu anh? Vị
tiên sinh này, mời về sau đừng dây dưa với vợ tôi nữa, quân nhân cưới vợ sẽ được pháp luật bảo vệ, anh là quân nhân, cho nên càng hiểu rõ việc
này hơn tôi. Đúng không, Triệu tiên sinh?"
Lưu Vũ cũng không thể khẳng định đối phương có phải họ Triệu thật hay
không, hai người mà Từ Nhan yêu anh đều biết, nếu như người này không
phải là tình yêu đầu, vậy thì chính là tên đàn ông hèn yếu đó. Lời này
vừa nói ra, anh liền thấy đối phương không thể nào kiềm nén được sự kinh ngạc, xem ra anh đã đoán đúng, người này chính là bạn trai thứ hai của
Từ Nhan. Nếu quả như thật là người này, vậy thì anh càng không cần phải
lo lắng, vì người này căn bản không hề tạo thành bất cứ uy hiếp gì cho
anh.
"Làm sao anh biết tôi?" Triệu Thượng giật mình hỏi.
"Chuyện của Tiểu Nhan, có gì mà tôi không biết? Giữa chúng tôi không có
bí mật. Đúng không