nước mắt, nở nụ cười sáng lạn với
anh.
Nước mắt kia làm tim anh đau nhói, đồng thời nụ cười kia lại làm mắt anh bị mê hoặc, anh hơi ngây người trong một khoảng thời gian ngắn.
"Rốt cuộc thế nào?" Lưu Vũ cảm thấy hôm nay Từ Nhan rất không bình thường, nhất định là lúc làm việc đã phải chịu uất ức gì rồi?
"Rốt cuộc anh có đi hay không?" Trước còn đó còn nhu nhược giống như chú mèo nhỏ , bây giờ lại biến thành một con cọp mẹ rồi.
Lưu Vũ đột nhiên bật cười, người phụ nữ này, mưa gió thất thường, không
biết dịu dàng như thế nào sao? Anh vuốt mũi cô, cưng chiều nói: "Được
rồi, nghe lời em, chúng ta đi." Nói xong, dắt tay của cô đi về phía xe
đang đậu.
Từ Nhan vui vẻ hôn lên mặt anh một cái, kéo cánh tay của anh bước đi,
khóe mặt chợt nhìn thấy, Triệu Thượng đang bước từ trên lầu xuống.
Ngay lúc đó, Lưu Vũ cũng ngây người, mặc dù bọn họ đã là vợ chồng hợp
pháp, nhưng chưa bao giờ Từ Nhan chủ động hôn anh hết. Trong khoảng thời gian ngắn còn chưa kịp hồi phục lại tinh thần, thì đã bị Từ Nhan lôi
đi.
"Nhan Nhan ——" sau lưng có người đang gọi.
Lưu Vũ cảm thấy thân thể Từ Nhan cứng đờ, càng ra sức kéo anh hơn, anh
cảm thấy kỳ quái, liền nhìn lại phía sau, thấy một người đàn ông đang
đứng đó, mặt một bộ tây trang màu xanh nhạt.
"Tiểu Nhan, có người gọi em kìa." Lưu Vũ cảm thấy người đàn ông đó rất chói mắt, nên nghi ngờ nhìn anh ta.
Rốt cuộc người này là ai vậy? Là người đàn ông khiến Từ Nhan mất không
chế sao? Chẳng lẽ. . . . . . Là tình yêu đầu của cô? Lưu Vũ hít vào một
hơi, Anh cũng biết chuyện tình yêu đầu đời của Từ Nhan, cô đã từng lể
chuyện này cho anh nghe, cũng biết Từ Nhan đối với người này tình thâm
nghĩa nặng, nói không ghen đó là giả, nhưng lúc này cô là vợ của anh, ai cũng đừng hòng có ý khác với người phụ nữ của anh. Bất kể cậu ta có là
tình yêu đầu đời, bất kể cậu ta có tình thâm hay không tình thâm, anh
vẫn là chồng hợp pháp, ai cũng đừng hòng giành quyền sở hữu với anh.
"Đừng để ý đến anh ta, chúng ta đi." Từ Nhan không quay đầu lại, cắm đầu cắm cổ lôi anh đi.
Nhưng lúc này Lưu Vũ lại kéo tay cô ra, xoay người nhìn về phía người đàn ông kia, Từ Nhan nhỏ giọng hô: "Lưu Vũ, anh sao vậy?"
Lưu Vũ nhưng chỉ đưa tay vỗ nhẹ nhẹ lên mu bàn tay của cô, ánh mắt ra
hiệu bảo cô "Yên tâm đi", tiếp tục nhìn người kìa, rất nghiêm túc nhìn
cậu ta, phát hiện dung mạo của người kia cũng rất đẹp, mặt rất trắng,
vóc dáng không cao, khoảng chừng một mét bảy, thân thể thì mỏng manh,
thật thích hợp với một từ —— Tiểu Bạch. Mặc dù tính tình của Lưu Vũ dịu
dàng, nhưng bản thân anh lại thuộc dạng cao lớn khỏe mạnh, mặt cũng
không phải không có ích, cho nên vừa nhìn thấy loại đàn ông trắng trẻo
đó, thì anh đều xếp vào loại “Tiểu Bạch” hết. Đối với những loại đàn ông tiểu bạch này, Lưu đều không để ở trong mắt, mặc dù các cô gái cũng rất hay bị những tên như thế này hấp dẫn.
"Xin chào, tôi là Lưu Vũ, là chồng của Tiểu Nhan." Mặc dù trong lòng Lưu Vũ chất đầy một bình dấm chua, nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ ôn hòa,
rất kiên trì.
Triệu Thượng ngẩn người, nhìn bàn tay đưa ra của anh, trong khoảng thời gian ngắn không biết phản ứng ra sao.
Đúng, anh không có nghe lầm, người đàn ông trước mặt này nói mình là
chồng của Từ Nhan. Đánh giá người đàn ông này, cao hơn anh, khoảng chừng 1m8 trở lên, vóc người rất khôi ngô, nhưng không hề thô kệch chút nào,
mà là tương đối cân xứng. Mặt chữ quốc, lông mày rất dày, toàn thân tỏa
ra sức quyến rũ của đàn ông. Nhìn anh ta, trong lòng Triệu Thượng không
thể nào không cảm thấy ghen ghét được.
"È hèm?" Lưu Vũ vẫn chưa thu tay lại, nhướng mày nhìn anh ta, giống như đang có ý chế giểu anh ta không có phép lịch sự.
Lưu Vũ bị Từ Nhan nắm, cô không hề nhìn người đàn ông đó, nói với Lưu
Vũ: "Anh bắt tay với anh ta làm gì, không phải anh nói dẫn em đến một
nơi thần bí sao? Tại sao còn không đi, lại còn đứng ở đây bắt tay với
người không quen biết làm gì?"
Lưu Vũ lại nói: "Tiểu Nhan, người ta không có lễ phép, nhưng chúng ta
không thể không có phép lịch sự được, đây là vấn đề giáo dục."
Lưu Vũ nhìn như đang dạy dỗ Từ Nhan, nhưng phàm là người thông minh thì
có thể hiểu được, lời này là đang nói với Triệu Thượng. Vừa rồi mặc dù
tay anh có hơi lúng túng trong không khí, nhưng lại vờ không thấy, cố ý
hạ thấp anh ta, nhưng vẻ mặt của Lưu Vũ vẫn không sao cả, lại còn cho là Triệu Thượng không biết lễ phép, giống như Lưu Vũ nói, đây là vấn đề về giáo dục, ngược lại chính Triệu Thượng là người không có nuôi dạy.
Triệu Thượng vẫn còn bị chấn động vì chuyện Từ Nhan đã kết hôn, trong
khoảng thời gian ngắn không phản ứng kịp. Ngay lúc này, Lưu Vũ đã cảm
thấy người này không phải tình yêu đầu của Từ Nhan, cũng bởi vì cái suy
đoán này mà thấy yên tâm. Chỉ cần không phải là tình yêu đầu, cái gì anh cũng không sợ, có người đàn ông nào ưu tú hơn anh được chứ? So với anh
ta thì càng thích hợp với Từ Nhan hơn? Coi như là tình yêu đầu thì sao?
Hôm nay anh đã là chồng của Từ Nhan, tình yêu đầu chỉ có thể cút đi
thôi.
Bởi vì trong lòng không còn đề phòng với ngư