. Anh có thấy không? – tôi chỉ tay về phía cái tháp – Mình lên đấy nhé!
Anh nhìn tôi, gật đầu, khẽ cười, nhìn…hiền kinh khủng.
Tôi thấy anh cười rồi thì cũng nhoẻn cười híp mắt. Rồi chúng tôi đi
xuyên qua đồng cỏ, một tẹo đã đến chân tháp rồi. Tôi hào hứng bảo anh:
_Em trèo lên trước nhé, anh phải theo sau em đó nha.
_Ừ, cẩn thận.
Anh gật đầu nhẹ. Tôi lại nhoẻn cười, rồi nhanh nhảu trèo lên trước. May hôm nay, tôi mặc quần^^
Tôi ngồi xuống thì anh cũng lên đến nơi. Anh ngồi xuống ngay bên cạnh
tôi làm tôi thấy hơi ngại, anh có thể ngồi đối diện tôi cơ mà. Tất nhiên những lời này tôi cũng không nói ra, được ngồi cạnh anh chẳng thích quá đi ý chứ, hihi. Tôi cười thầm rồi quay ra nhìn anh, anh đang nhìn gì xa xăm lắm.
_Đây là đâu vậy, tôi không nghĩ là sau nhà cô lại có một cánh đồng rộng thế này.
_Hì, đây là “xứ sở” của em, cánh đồng này là của riêng em – tôi toe toét cười – em lên đây mỗi khi em buồn. mọi thứ rất tuyệt phải không anh?
Trời xanh, nắng nhẹ, gió mát…
_Nó làm tôi thấy bình yên. – anh bỗng ngắt lời tôi.
_Hì, em cũng vậy. chưa ai được lên đây ngoài em đâu đó^^
_Vậy sao lại đưa tôi đến đây, cô đã nói nó là của riêng…
_Vâng, thì đúng vậy – lần này là tôi ngắt lời anh – nhưng giờ em chia sẻ cho anh nữa, hì. Mà sao nãy trên đường, anh có vẻ buồn thế, nói em nghe được không? – tôi không giấu nổi tò mò.
_Chẳng có gì, tôi hơi mệt thôi mà.
Anh nói gượng, rõ ràng là anh nói dối mà.
_Không đúng.
_Vậy cô nghĩ sao?
_Em sao biết được.
_Ừm, cô sướng thật.
Hạo Du bỗng buông câu nói chẳng liên quan gì đến chủ đề đang được đề cập đến. Tôi nhìn anh, cười méo mó:
_Sướng gì chứ ạ?
_Tôi thấy bố mẹ cô rất quan tâm đến cô. – Hạo Du thật thà nói.
_Thì…bố mẹ anh cũng quan tâm đến anh mà. Bố mẹ nào chẳng vậy.
Bỗng thấy anh thở dài, lắc đầu:
_Không, bố mẹ tôi khác. Tôi ghen tị với cô.
_Là sao, anh nói rõ hơn được không?
_Tôi nói cô có tin không, tôi chưa bao giờ được ở trong vòng tay của bố mẹ. Họ chưa bao giờ ôm tôi.
_Anh...nói đùa à. Làm gì có chuyện...chưa bao giờ...
_Cô không tin thì thôi. Họ cũng...chưa bao giờ gắp thức ăn cho tôi. Bố
tôi cũng chưa một lần nắm lấy tay tôi vừa đi vừa hỏi han tôi như thế.
Nhìn mặt Hạo Du lúc này, tôi thấy thương anh vô cùng. Nhìn anh buồn lắm. Không lẽ những gì anh nói là sự thật? Có phải vì thế nên lúc nói chuyện với bố tôi, anh mới cảm thấy lo lắng, lúc mẹ tôi gắp cho xiên luk lak,
anh không ăn được ớt nhưng lại vui vẻ đón nhận, và cũng cố ăn (đến mức
bị nôn như thế). Vậy là...anh cũng chưa được bố mẹ ôm bao giờ sao? Sao
lại có chuyện như thế chứ. Cho dù là con trai, không lẽ anh lại chưa làm nũng bố mẹ bao giờ? Chuyện này thật khó tin mà.
_Anh...lẽ nào...thật sự là thế?
_Tôi nói dối làm gì cơ chứ.
Nhìn mặt anh, tôi gật gù, đúng là chẳng việc gì phải nói dối chuyện đấy
cả. Nhưng rõ ràng là không tin nổi, bố mẹ anh chẳng phải rất quý tôi hay sao. Mà Hạo Du lại học giỏi và ngoan ngoãn thế, nếu anh là con trai mẹ
tôi chắc mẹ suốt ngày bắt anh ở nhà để...ôm mất, sợ có cô gái nào chiếm
mất “tình yêu” của mình mà.
Nghĩ đến đây tôi bất giác cười thầm. Nhưng thấy mặt anh đang buồn thế
nên lại nghiêm túc ngay. Tôi phải làm gì đó để an ủi anh chứ.
_Có thể là...bố mẹ anh không thích biểu lộ tình cảm ra ngoài, nhưng chắc chắn là...bố mẹ rất tự hào về anh. – tôi nói chắc.
Nhưng anh bỗng lại lắc đầu, thở dài:
_Không có. Họ cũng chưa bao giờ tự hào về tôi.
Nghe anh nói đến đây thì tôi không thể nào tin được nữa.
_Làm gì có, anh học giỏi như vậy, luôn đứng đầu, làm gì có chuyện bố mẹ không tự hào về anh chứ.
_Với bố mẹ tôi, việc đứng nhất là điều đương nhiên phải đạt được, chẳng có gì đáng tự hào cả.
_Lẽ nào...lại thế? – tôi méo mặt – Đứng nhất suốt từng đấy năm học, như
vậy mà không đáng tự hào sao? – tôi chợt nghĩ đến việc năm ngoái tôi đòi bố mẹ mua quà cho tôi khi tôi đứng trong top 5 của...tổ (_ _”)
_Nếu tôi không đạt được...tôi chắc sẽ bị đánh chết luôn mất.
Anh nói đến từ “chết” mà tôi rùng cả mình.
_Hic, anh nói nghe sợ thế.
Rồi bỗng anh không nói gì mà từ từ kéo tay áo lên cho tôi xem. Giật
mình, bắp tay anh...có một vết sẹo, là vệt...roi. Vệt dây thừng.
Tôi sửng sốt, đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo rồi vội rụt lại. Đúng là vệt
dây thừng, tôi không nhìn nhầm. Nhưng...nó...không lẽ là...do bố đánh
anh?
_Bố tôi đánh đấy. Năm tôi học lớp tám.
Vậy là đúng. Nhưng sao, lại đánh anh đến mức để lại sẹo đến tận bây giờ chứ???
_Năm đó, tôi đứng nhất, nhưng có một môn, không được điểm phẩy cao nhất. Thế là bố rất tức giận, và đã đánh tôi như thế. Chỉ một roi thôi, nhưng mà...
Anh cứ như hiểu được suy nghĩ của tôi vậy.
_Nhưng là môn gì chứ. Kể cả như vậy, sao...nỡ đánh anh như thế.
Tôi tự dưng thương anh đến trào cả nước mắt. Vết sẹo lớn thế kia, hẳn là lúc đó anh đau đớn lắm.
_Môn...thể dục. Cuối học kì, tôi bị sốt một trận, nên đến hôm thi sức
khỏe không được tốt lắm, vì thế, điểm phẩy không được cao nhất. Bố rất
tức giận, nên...
Hạo Du nói lửng. Tôi bất giác quàng tay ôm chặt lấy anh. Ôm rất chặt,
như để bù đắp những gì anh phải chịu