ây.
_Ai cũng quen được nhỉ? – tôi nhìn về phía Tiểu Minh, cười nhếch mép, thật sự là đang rất muốn nổi điên lên.
_Gặp nhau vài lần, hì hì. Mà lúc nãy anh nói...anh ghen với anh ấy sao, thật không vậy?
Tiểu Minh nói rồi nhìn tôi không chớp mắt. Đúng là nãy tôi có nói ghen.
Haiz, hóa ra là tôi đang ghen nên mới thấy khó chịu thế này đây. Ừ, ghen đấy. Nhưng không thể nói ra được.
Tôi cố gắng kiềm chế cơn ghen của mình lại.
_Tôi nói đùa thôi, vậy mà cũng tin à.
_Hì, em...biết mà.
Nói rồi Tiểu Minh hơi xị mặt. Cô ấy không nói gì nữa mà trầm ngâm nhìn
ra ngoài cửa sổ, cái cửa nhìn ra biển. Mắt cô ấy nhìn xa xăm lắm! Và
hình như Tiểu Minh đang suy nghĩ gì đó.
Nhìn cô ấy như vậy, không hiểu cô ấy đang nghĩ gì, chỉ thấy hai lông mày cô ấy hơi nhíu lại, trong tôi bỗng biến tan hết mọi ghen tuông “vớ vẩn” nãy giờ. Tôi chăm chú quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt như đang
tỏa sáng của cô ấy.
Rồi Tiểu Minh đột nhiên quay lại, đưa tay lên sờ má tôi, làm tôi giật cả mình.
_Gì thế?
_Anh có đau không, bị bố tát...
_Hử? À, không sao đâu. Chỉ là một cái tát thôi mà.
_Em....thương anh lắm.
Tiểu Minh ngập ngừng nói, rồi nhìn vào mắt tôi, lông mày lại nhíu lại.
Cái nhìn đầy thương cảm. Ra là từ nãy đến giờ cô ấy suy nghĩ chuyện này
sao.
Tôi khẽ đưa tay lên nắm lấy tay Tiểu Minh và nói:
_Cảm ơn.
_Không cần cảm ơn, em là vợ anh mà.
Tiểu Minh cười hiền khô, rụt tay lại ngay. Đúng lúc, tên kia tiến lại
gần chúng tôi rồi mang theo hai đĩa mì đến, bốc khói nghi ngút thơm lừng làm cái dạ dày tôi lại thêm biểu tình dữ dội. Hắn để hai đĩa spaghetti
xuống rồi nói rất lịch sự.
_Here you are. Please enjoy your meal. /Của hai người đây. Chúc ngon miệng./
_Thank you, Darent. /Cảm ơn anh, Darent./
Tiểu Minh nhoẻn cười, mời tôi rồi bắt cầm dĩa xúc mì. Nhìn cô ấy ăn ngon lành mà cũng thấy no luôn rồi.
Tôi cười thầm một mình, cứ ngồi ngắm Tiểu Minh ăn như vậy. Cô ấy ăn mà cũng dễ thương nữa.
Đang ăn bỗng Tiểu Minh ngước lên nhìn tôi:
_Sao anh không ăn đi mà cứ nhìn em thế, cũng chưa ăn gì cơ mà, ăn đi không đói.
_Ừ, biết rồi.
“Được” Tiểu Minh giục, lúc này tôi mới quấn một dĩa mì đưa vào miệng. Ăn rồi mới nhận ra một điều là mình đang...rất đói. Ăn đến đâu tỉnh ra đến đấy. Một loáng, đĩa mì đã được tôi giải quyết hết. Ngẩng lên thì thấy
Tiểu Minh cũng đã ăn xong rồi, đang lau miệng, cô ấy cũng đói lắm mà.
Tôi thấy vậy liền hỏi:
_Có muốn ăn thêm gì không?
_Dạ thôi ạ, hì.
_No chưa, có muốn uống gì không?
_Em no rồi. Anh muốn uống gì thì chứ gọi.
_Ừm, không. Vậy tôi thanh toán nhé.
Nghe tôi hỏi, Tiểu Minh khẽ gật đầu tồi quay mặt ra hướng biển, nhìn một cách háo hức, chắc tí nữa lại đòi tôi ra đấy đây mà.
Tôi cười thầm rồi vẫy tay gọi tên bồi bàn vừa nãy.
_Hey, you...
_Yes. Would you like anything else?
_No. But please bring me the bill. /Không, nhưng hãy mang cho tôi hóa đơn ra đấy./
_Right. Please wait the moment.
Tên đó đi rồi quay lại ngay. Tôi nhanh chóng thanh toán tiền cho bữa ăn
rồi cùng Tiểu Minh ra khỏi cửa. hắn ta cúi chào rất lịch sự rồi ghé tai
tôi thì thầm.
_You are really a lucky man. /Cậu thật sự là một anh chàng may mắn đấy./
_Perhaps. /Có lẽ vậy./
4.45 p.m
Đúng như tôi nghĩ, vừa ra khỏi nhà hàng là Tiểu Minh đã đòi ra biển chơi ngay rồi. Cô ấy dang đứng nghịch nước ở dưới kia, còn tôi ngồi trên bờ
trông đồ và...ngắm cô ấy. Tiểu Minh nghịch kinh khủng, ướt hết áo khoác
rồi mà vẫn cứ ở dưới té nước. Trời thì lạnh thế này mà...
_Này, coi chừng cảm lạnh bây giờ, lên đây đi.
Tôi vừa nói vừa vẫy Tiểu Minh, vẻ mặt rất...dụ dỗ. Thế là cô ấy hăm hở chạy lại ngay. Nhìn cô ấy kìa, ướt hết áo với váy rồi.
_Ướt hết rồi mà còn nghịch nữa hả, nhồi xuống đây đi.
_Hì hì, nước mát lắm.
Tiểu Minh nói vậy nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh tôi, đang lạnh run lên
thế kia mà còn kêu nước mát đây. Tôi thấy vậy bèn cởi áo khoác ra rồi
khoác nhẹ lên người cô ấy. Tiểu Minh khẽ giật mình, quay ra nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi lại nhoẻn cười. Tôi định nói thêm câu nữa rồi lại thôi.
Hai đứa cứ ngồi im ở trên bờ như thế một lúc lâu, chợt Tiểu Minh phủi áo váy rồi bật dậy, nhìn tôi vừa cười:
_Em đi mua kem nhé!
_Có cần tôi đi cùng không?
_Em đi một mình được mà, em đi nhé.
_Cẩn thận không lạc. Cầm lấy điện thoại đi này. – tôi vừa nói vừa đưa
điện thoại cho Tiểu Minh. Nãy cô ấy xuống biển nghịch nước nên đã đưa
máy cho tôi cầm.
_Hì hì. Ở ngay quán cạnh nhà hàng nãy mà.
Tiểu Minh nói rồi chạy biến. Tôi nhìn theo bóng cô ấy rồi bỗng thở dài.
Có hai người ngồi với nhau mà chẳng biết nói gì cả, thực ra là tôi có
rất nhiều điều muốn nói với Tiểu Minh mà.
Nghĩ lại càng chán nản, tôi thở dài rồi nhìn ra phía biển mênh mông
trước mặt. Từng đợt sóng thi nhau xô bờ. Tôi bất giác nghĩ, không lẽ tất cả các con sóng kia đều yêu bờ hay sao? Nghĩ rồi lại thấy mình...điên
điên, tự nhiên lại nghĩ điều vớ vẩn như thế.
Thôi nhìn ra biển nữa, tôi cúi người xuống rồi đưa tay vẽ vòng vòng hình trái tim trên cát. Rồi lại vô thức viết chữ TM vào trong. Aizz...tôi
sao vậy,
