XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214733

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

tình yêu. Tú Giang nghĩ là thế nên vô cùng thoải mái.

Hạo Du ngồi yên cho Tú Giang “nghịch”, mỗi lần quay ra lại thấy cô nhoẻn cười, cậu cũng thấy yên lòng đi phần nào, nhưng đấy là về Tú Giang, còn về Tiểu Minh lại khóc. Cậu đang lo cho Tiểu Minh lắm, sức khỏe cô vốn

không tốt, động tí là có thể ngất xỉu được. Tuy bây giờ bên cạnh cô đã

có Tiểu Phần chăm sóc, nhưng không phải tự tay cậu chăm lo, săn sóc cho

cô thì cậu vẫn không thể nào yên tâm được. Mà cứ nghĩ lại hình ảnh Tiểu

Minh khóc xin cậu đừng đi là cậu lại không khỏi buồn lòng. Cậu chưa đi

mà cô đã thế, cậu đi rồi, thậm chí là sẽ không về nữa, không biết rồi

Tiểu Minh sẽ ra sao. Cậu lo Tiểu Minh bị suy sụp về cả thể chất lẫn tinh thần, nhỡ lại làm việc gì dại dột… Cậu lo lắm, rồi lại sợ Gia Nhi sẽ

làm gì gây tổn hại cho Tiểu Minh. Nếu có chuyện gì xảy ra, cậu sẽ không

bao giờ sống thanh thản được mất. Mà, nếu Tiểu Minh có chuyện gì, Hạo

Du…có lẽ cũng không sống nổi.

Nghĩ đến đây mà Hạo Du bỗng thấy rùng mình, cậu bất giác siết mạnh tay Tú Giang làm cô cũng giật mình theo:

_Gì thế anh?

_À, không. – Hạo Du chối ngay nhưng rồi lại chợt siết lấy tay cô.

_Ấy, đau tay em. – Tú Giang vội rút tay ra khỏi tay cậu – đang nghĩ gì mà cứ siết tay em thế.

_À, Tiểu Giang này, anh có chuyện cần nói với em…

_Chuyện gì hả anh?

Tú Giang hỏi rồi nhìn vào mắt Hạo Du, hơi ngạc nhiên. Cô không biết có chuyện gì mà Hạo Du nói có vẻ nghiêm trọng thế.

_Tiểu Giang, chuyện về Tiểu Minh…

_Chuyện gì Tiểu Minh? – Tú Giang nghe tuy không thích thú lắm nhưng vẫn nhẹ nhàng hỏi lại.

_Anh đã nói với em cô ấy là vợ của anh do bố mẹ anh ép buộc rồi đúng không, cũng nói cho em nghe lý do anh chấp nhận việc ấy?

_Ưm, vâng ạ.

_Vậy nên…dù sao thì, anh cũng phải có trách nhiệm với cô ấy. Trước khi

Tiểu Minh với anh ly hôn, cô ấy vẫn là vợ anh. Anh biết em rất tức giận

nhưng đừng làm hại đến cô ấy nhé. Bố anh có vẻ rất quý cô ấy.

_Haiz, biết vậy.

Tú Giang thở dài ngán ngẩm, gật đầu nhưng có vẻ những lời Hạo Du nói

không được cô lưu giữ lại trong đầu nhiều lắm. Cô cũng biết là mình

không thể hoàn toàn nghe theo lời của Hạo Du được. Mọi người hẳn là đều

biết, ai khi yêu cũng đều ích kỉ cả, cô cũng không phải ngoại lệ. Tiểu

Minh là bạn thân mà lại làm như vậy với cô, Tú Giang sẽ không bao giờ có thể tha thứ. Cô có thể không tức giận mà đánh Tiểu Minh như Gia Nhi,

nhưng chỉ cần Tiểu Minh xuất hiện trước mặt cô thôi, cô sẽ không ngần

ngại mà cho cô ấy một bài học. Đôi khi lời nói còn có độ sát thương lớn

hơn bất kì loại vũ khí nào!

* * * * * *

Em yêu anh, em đã phải lòng anh ngay từ ánh nhìn đầu tiên

Con tim em đập liên hồi bất cứ khi nào em trông thấy anh

Thế gian này đã trao cho em món quà quý giá nhất, tình yêu đầu tiên và cuối cùng

......

Em vẫn yêu anh dù em mất đi tất cả những gì mình có

Em vẫn yêu anh dẫu thế gian này sụp đổ

Em không muốn quên anh, em không muốn để anh rời xa, dù em vẫn cố gắng che đậy điều đó

Anh khiến em vui cười hạnh phúc

......

Phải lòng anh ngay từ ánh nhìn đầu tiên tựa như truyện cổ tích

Nó đã xảy ra với em, em là một nàng công chúa được đánh thức khỏi giấc ngủ dài

......

Em sẽ là chiếc ô cho anh mỗi khi mưa, là ánh nắng khi trời nắng, một chiếc bóng xinh đẹp theo chân anh

Em sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi và mang cho anh niềm vui

Hãy ôm em thật chặt để cơ thể em có thể lấp đầy hạnh phúc cùng con tim đang rung động vì yêu anh

......

Em hạnh phúc, dù anh có hỏi em một triệu lần

Cũng vẫn là câu trả lời ấy, em chỉ yêu mình anh

......

Anh là tình yêu trọn đời của em

One love - Suki>-------------------

_Tiểu Minh à, bạn đừng nghe nhạc nữa, nằm xuống ngủ tí đi cho đỡ mệt –

Tiểu Phần ngồi bên lay lay tay Tiểu Minh. Tiểu Minh từ lúc ăn xong đến

giờ cứ bật nhạc rồi ngồi dựa lưng vào tường, đôi mắt vô hồn hướng ra cửa sổ làm cô không khỏi lo lắng.

_Tớ không thấy mệt mà.

Tiểu Minh vừa nói vừa quay ra nhìn Tiểu Phần, làm cô phải bịt miệng

thảng thốt. Đôi mắt Tiểu Minh, tựa cái hố sâu thăm thẳm, tối tăm vô

cùng, bên trong không hồ có lấy một tia sáng, hướng cho người đối diện

cái nhìn lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tiểu Phần cảm thấy mình không thể để Tiểu Minh ở cái tình trạng này thêm chút nào nữa, cô không nói thêm lời nào mà kéo mạnh Tiểu Minh nằm xuống giường, rồi cô cũng nằm xuống ôm chặt lấy bạn.

Tiểu Minh liền giãy dụa:

_Tớ không muốn ngủ mà.

_Bạn mệt rồi, ngủ đi, ngoan đi. Cô y tế bảo bạn phải nghỉ ngơi cơ mà.

_Tớ không mệt.

_Mệt rồi, ngủ đi, không tớ sẽ về đấy.

_Ơ, không, tớ ngủ mà.

Tiểu Minh đáp rồi nằm yên ngay. Cô sợ Tiểu Phần cũng bỏ cô mà về nên

nghe Tiểu Phần nói thế là ngoan ngoãn ngay. Tội nghiệp cô bé, bây giờ,

chỉ cần bất kì người thân yêu nào của cô rời xa cô, thì cô thực sự sẽ

suy sụp, suy sụp hoàn toàn, chắc chắn không thể gượng dậy được nữa.

Hạo Du, nếu như anh không

cần em, thì sự tồn tại của em cũng chẳng có nghĩa lý gì. Chi bằng em

biến mất khỏi cuộc đời anh, để anh sống một cuộc sống bình yên không

vướng bận. Chỉ cần anh hạnh phúc…



Sáng sớm, vài giọt nắng yếu