ầy Nam đâu phải trẻ con mà không nhận ra cô bé đang cố gượng chứ. Thầy vội sờ lên trán Tiểu Minh
rồi lại rụt ngay tay lại vì quá nóng. Trán cô bé nóng như lửa đốt vậy.
_Em bị sốt rồi. Đi, thầy đưa em xuống phòng y tế.
_Em không sao.
_Đừng bướng bỉnh, đi nào. Cả lớp ngồi yên trật tự nhé, lớp trưởng quản lớp, thầy sẽ quay lại ngay.
Thầy Nam nói rồi dìu ngay Tiểu Minh ra khỏi lớp. Giờ thì cô bé mệt quá
rồi, không thể nào từ chối không cho thầy Nam đưa đi nữa, mắt cô bé cứ
mờ dần đi. Cũng may, xuống được đến phòng y tế rồi cô bé vẫn chưa bị
ngất. Thầy Nam liền nhẹ nhàng bế cô bé nằm lên giường, cô y tế đã đến
ngay bên cạnh.
_Cô bé bị sốt, chị xem có sao không, người nóng như hòn than vậy. – thầy Nam nhìn cô y tế đầy lo lắng.
_Tiểu Minh, bụng em còn đau lắm không?
_Có…có ạ.
_Hôm qua về nhà có còn bị nôn ra máu không?
_Không ạ.
_Vậy là do đau quá nên mới bị sốt thôi, cô sẽ cho em uống paracetamol để giảm đau và hạ sốt. Chờ cô nhé.
Cô y tế xoa đầu Tiểu Minh dịu dàng rồi quay ra lấy thuốc ngay. Thầy Nam
ngồi bên vẫn lo cho Tiểu Minh mà chưa lên lớp. Vừa lau mồ hôi cho cô bé, thầy vừa hỏi:
_Đau lắm không, đau quá thì để thầy bảo bố mẹ em đến đón em về.
_Không cần đâu ạ. Mà…em chưa ăn gì cả, chắc không uống thuốc được đâu ạ.
_Chưa ăn gì hả, sao lại thế. Để thầy đi mua cho em bát cháo. Con bé chưa ăn gì chị ạ, đừng cho uống thuốc vội, để tôi mua gì cho ăn đã.
Thầy Nam quay ra nói với cô y tế rồi toan đi ra thì bỗng thầy bị cô y tế kéo lại. Cô y tế bảo thầy cứ ở lại trông Tiểu Minh còn cô sẽ đi mua đồ
ăn cho cô bé. Chờ cô đi rồi, thầy Nam lại đến bên Tiểu Minh hỏi han:
_Đau lắm không?
Tiểu Minh không nói gì mà chỉ gật đầu. Cô bé đưa tay xoa xoa bụng. Thực
ra đau từ lúc nào cô cũng không biết, sốt từ lúc nào cũng không biết
nốt. Lúc đấy cô bé gục xuống bàn là vì không muốn nghe những “người bạn” cùng lớp kia bàn tán, xì xào linh tinh về mình. Đến lúc xuống đây mới
thấy bụng đau buốt, mắt không muốn mở ra luôn nữa.
_Thầy sẽ đề nghị nhà trường kỉ luật Gia Nhi.
Nghe giọng thầy Nam trầm trầm vang lên, Tiểu Minh giật mình mở bừng mắt, vội lắc đầu ngay:
_Không…không…thầy đã hứa là không để nhiều người biết chuyện này mà. Nếu Gia Nhi bị kỉ luật, em chắc chắn cũng sẽ bị liên quan, em sợ…bố mẹ em
biết chuyện lắm.
_Ừm, thầy cũng định nói chuyện này với bố mẹ em. Dù sao chuyện này cũng là chuyện lớn, em bị thương nặng thế này…
_Không, bố mẹ em sẽ lo lắng lắm. Em không muốn vậy, thầy đừng bảo với
họ. Chuyện này lỗi là do em, cũng đừng kỉ luật Gia Nhi, em xin thầy đấy, huhu…
Tiểu Minh nói rồi xúc động đến nỗi nước mắt cứ ào ạt chảy ra. Nhưng đúng là trong chuyện này, không phải người trong cuộc thì sẽ không thể hiểu
hết được mọi chuyện cũng như hiểu được những gì Tiểu Minh đang lo nghĩ
lúc này. Việc cô không muốn thầy Nam thông báo về cho gia đình cô về
chuyện cô bị đánh và việc cô nhận hết lỗi về mình, không muốn nhà trường kỉ luật Gia Nhi cũng chỉ vì cô nghĩ cho Hạo Du, muốn tốt cho cậu. Nếu
bố mẹ Tiểu Minh biết chuyện cô bị Gia Nhi đánh hẳn sẽ kéo theo việc Hạo
Du có người yêu mà vẫn chấp nhận lấy cô bị lộ. Như vậy sẽ thật tồi tệ,
cô chỉ sợ Hạo Du sẽ bị trách mắng. Mặc dù bây giờ, ai cũng nghĩ cô là
người cướp người yêu Tú Giang, nhưng như vậy cô vẫn còn thấy tốt hơn
nhiều. Hẳn là Tiểu Minh cho rằng, nếu biết chuyện hôn ước của cô và Hạo
Du là do cha mẹ sắp đặt, là do Hạo Du cũng đồng ý làm chồng cô thì mọi
người cũng sẽ dồn những ánh mắt thiếu thiện cảm cùng những lời nói cay
nghiệt về cho Hạo Du nữa. Đó chính là điều cô không muốn, trái tim cô
yêu Hạo Du đến vậy, sao có thể để chuyện đấy xảy ra chứ, không thể được!
_Thầy ơi, thầy đừng nói chuyện này với bố mẹ em và nhà trường thầy nhá. – Tiểu Minh nói như van lơn.
_Nhưng em là học sinh của thầy, và đấy là trách nhiệm…
_Em xin thầy đấy mà, huhu.
_Haiz, thôi được rồi. – trước ánh mắt và giọng nói tha thiết của Tiểu
Minh, thầy Nam không thể không gật đầu. Nhưng rồi, thầy lại nghiêm mặt – Nhưng phải cho thầy biết lý do.
_Ơ, chuyện này…
Tiểu Minh chưa kịp vui mừng gì, nghe thầy hỏi lại xị mặt, còn chưa biết
trả lời ra sao thì may cho Tiểu Minh, cô y tế đã quay trở về với cốc sữa nóng trên tay. Cô không biết thầy Nam đang nói chuyện gì với Tiểu Minh, nhưng thấy mặt cô bé tèm lem nước mắt, cô nghĩ ngay ra là thầy đang…bắt nạt cô bé này.
_Thầy làm gì con bé mà để nó khóc thảm thiết thế kia, hả, bắt nạt học sinh à, đi ra kia ngồi.
_Ơ, tôi có làm gì đâu, chị này buồn cười.
_Thầy…dọa em…
Tiểu Minh sụt sùi nói, thế là thầy Nam bị cô lườm ngay cho một cái xém
lông mày vì tội bắt nạt bệnh nhân của cô. Tiểu Minh nhìn thấy buồn cười
lắm nhưng bụng đau không dám cười, thành ra người cứ rung rung. Cô y tế
thấy vậy lại nghĩ là Tiểu Minh đau quá nên mới thế, liền quay ra lườm
thầy Nam thêm cái nữa rồi đưa cho Tiểu Minh cốc sữa, nói vô cùng dịu
dàng:
_Khổ thân, đau quá hả, uống cốc sữa này đi, uống từ từ thôi kẻo nóng rồi cô đưa thuốc cho.
Tiểu Minh ngoan ngoãn gật đầu còn quay ra nhìn thầy Nam nháy mắt ranh
mãnh. Rồi cô uống thu
