cho cậu.
_Tớ…tớ… – Tiểu Minh ngập ngừng, vẫn chưa biết nói sao.
_Không nói được lý do thì về đi, tôi không tha lỗi cho cậu đâu.
_Đợi đã, Tú Giang. Tớ…tớ sai rồi, tớ đã cướp người yêu của cậu, hãy tha lỗi cho tớ.
Tiểu Minh nói rồi hai hàng lệ cứ tuôn ra như suối. Cuối cùng cô cũng
phải nhận là đã cướp Hạo Du của Tú Giang. Sao mà tim cô lại đau đớn thế
này, như là bị dao đâm xuyên qua vậy, con dao cứ mãi cắm trong tim cô,
không được rút ra nên mới có cảm giác đau đến tột cùng thế này.
Tiểu Minh đưa tay lên lau nước mắt, rồi cô nhìn Tú Giang, ánh mắt như
cũng làm đau người đối diện. Tú Giang thấy Tiểu Minh như thế thì không
khỏi xót xa. Cho dù có cạn tình đến mấy, Tú Giang với Tiểu Minh cũng đã
có bao năm là bạn thân, gắn bó, thân thiết với nhau chẳng phải là giả
dối gì, giờ nhìn thấy người bạn thân của mình đáng thương thế kia, cô
cũng cảm thấy mình hơi quá đáng (quá).
_Tha…tha lỗi cho tớ.
Thấy Tú Giang không nói gì, Tiểu Minh mới cất tiếng, giọng run run. Cô
nhìn Tú Giang nhưng mọi thứ trước mặt cứ như mờ dần đi, cô phải bám tay
vào cửa để có thể đứng vững được.
_Được rồi, tôi tha thứ cho cậu, về đi.
_Thật…thật chứ? – Tiểu Minh cố gượng cười trong làn nước mắt.
_Ừ, tha lỗi…
_Vậy, vậy tốt quá rồi, cám…cám ơn cậu. – Tiểu Minh cố cười, nhưng cô
loạng choạng mãi mới có thể đứng vững vì mắt cứ mờ đi, không nhìn rõ gì
hết.
_Cậu mau về đi.
Tú Giang cũng đã nhận thấy sự mệt mỏi của Tiểu Minh, miệng nói lạnh lùng nhưng trong lòng cũng có chút thương cảm.
_Đợi…đợi…Vậy…có thể giúp tớ một việc được không?
_Việc gì? – Tú Giang đi rồi nghe thấy Tiểu Minh nói lại quay lại.
_Tớ…tớ muốn nghe…giọng Hạo Du…
_Cậu nói gì cơ?
_Con nhỏ này điên rồi, được tha thứ cho rồi còn đòi hỏi gì nữa.
Thấy Tiểu Minh nói vậy, mấy đứa đứng bên cạnh Tú Giang bắt đầu xì xào
bàn tán. Tiểu Minh vẫn nhìn vào mắt Tú Giang, tiếp tục nói:
_Tớ…tớ…muốn nghe…Hạo Du…nói…Hạo Du thực sự…muốn ở bên cậu…
Tiểu Minh không biết mình đang nói điều gì ngốc nghếch nữa. Tú Giang vừa tha thứ cho Tiểu Minh, có khi nào lại vì câu hỏi của cô mà giận lại
không. Nhưng Tiểu Minh thực sự muốn biết. Hôn sự này của cô và Hạo Du,
là có sự đồng ý của cả hai bên. Nếu người Hạo Du muốn ở bên, (vẫn) là Tú Giang…, Tiểu Minh sẽ chấp nhận hủy bỏ cuộc hôn nhân này.
_Haha, nó nói gì vậy. Này, điên à, cút về đi, Hạo Du không muốn ở bên Tú Giang thì còn muốn ở bên cạnh ai nữa.
_Chắc nó nghĩ là nó chứ gì, haha. Trí tưởng tượng phong phú quá.
_Tú Giang, mặc kệ nó đi, con nhỏ này điên rồi.
_Tú…Tú Giang…
Tiểu Minh phớt lời những người kia. Cô lại đưa tay nắm chặt lấy tay Tú
Giang, nước mắt lại rơi lã chã. Tú Giang chưa kịp phản ứng gì, mấy người kia đã giằng tay Tiểu Minh ẩn ra, làm cô ngã ngay xuống đất. Tiểu Minh
lại cố đứng dậy và nắm tay Tú Giang. Lần này, Hạo Du bỗng từ trong đi
ra, cậu gạt tay Tiểu Minh ra rồi cầm lấy tay người yêu mình. Nhìn vào
mắt Tiểu Minh, Hạo Du nói rõ ràng:
_Tất nhiên, Tiểu Giang là người mình yêu và muốn ở bên nhất. Bạn nghe rõ chưa, còn gì muốn biết nữa không? Hay còn muốn mình thể hiện nữa?
_Không…không, vậy là đủ rồi, cám ơn…cám ơn…
Tiểu Minh thấy Hạo Du hết sức tuyệt tình tuyệt nghĩa với mình như vậy
thì chẳng còn gì lưu luyến nữa, cô gật đầu liền mấy cái rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, tim như đang vỡ ra từng mảnh vậy. Cô bước đi loạng
choạng, được bước thì ngã gục xuống đất.
Đúng lúc đấy, từ đằng xa vang lên tiếng hét:
_Tiểu Minh…
Ra là Tiểu Phần. Cô chen mãi mới mua được sữa cho Tiểu Minh, quay lại
thì đã không thấy cô bạn này đâu. Cái đầu thông minh nghĩ ngay ra là
Tiểu Minh lên lớp mình để xin lỗi Tú Giang liền chạy vội lên, lại còn
chạy thang bộ nên mới lâu như thế. Tiểu Phần chạy đến nơi thấy Tiểu Minh đi ra từ lớp mình, loạng choạng mới được vài bước thì ngã luôn xuống,
sợ quá mới hét toáng lên thế. Cô vội chạy lại bên Tiểu Minh, đỡ người
Tiểu Minh dậy mà sợ hãi vô cùng, người Tiểu Minh mềm nhũn, lại nóng
phừng phừng.
_Tiểu Minh…Tiểu Minh…bạn nói gì đi chứ…Tiểu Minh…
_Tiểu…Tiểu Phần…ch…cho…tớ về nhà.
Tiểu Minh nói rồi ngất lịm.
“Tình yêu, tình yêu, tình yêu của em
Dù tình yêu đó sẽ không bao giờ thuộc về em
Cả con tim này
Một con tim mục nát chỉ biết yêu mình anh
Em vẫn không tin những gì mình đã thấy
Tại sao khoảng cách giữa anh và em lại ngày càng xa
Mọi thứ làm em mệt mỏi quá rồi
Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là em sẽ quên đi tất cả
Anh, em yêu anh bất chấp mọi thứ
Cho dù có bị tổn thương em vẫn yêu anh
Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh
Tuy không thể ở gần anh nhưng nó còn hơn là kết thúc
Có lẽ vì vậy mà em chỉ biết nấp phía sau nhìn anh
Chỉ cần vậy thôi là em cũng hạnh phúc lắm rồi
Chỉ cần đứng phía xa nhìn thấy tình yêu của em, như vậy là quá đủ
Em yêu anh mặc dù biết rằng anh sẽ làm em đau khổ
Cho dù mất tất cả em vẫn yêu anh
Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh
Thậm chí anh có bảo em là con ngốc đi chăng nữa
Ngay cả khi nếu nó làm tổn thương em
Tình yêu cho anh luôn là mãi mãi
Mãi mãi là tất