ói vậy, Tiểu Minh nhìn vào điện thoại, tỏ vẻ tiếc nuối và không nỡ…rời xa nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh chịu đi ngủ lại thấy vô cùng vui sướng. Cô kéo
gối nằm xuống trước rồi ra hiệu cho Tiểu Minh nằm bên cạnh. Tiểu Minh
tay nắm nhẹ nhàng điện thoại rồi mới (yên tâm) nằm xuống. Vừa đặt đầu
xuống gối, Tiểu Minh đã ôm chặt ngay lấy Tiểu Phần, nũng nịu như một đứa trẻ. Rồi được một lúc, Tiểu Minh – trong tay cầm điện thoại, ngủ thiếp
đi ngon lành như chưa bao giờ được ngủ vậy.
Tiểu Phần nằm bên cạnh Tiểu Minh, cứ để cho cô bạn ôm mà bản thân cũng
chẳng chợp mắt được tí nào. Thực ra cô không có thói quen ngủ trưa, rủ
Tiểu Minh đi ngủ cũng chỉ là cái cớ. Tiểu Phần không ở bên Tiểu Minh
được hết cả ngày nên chẳng biết Tiểu Minh có đi ngủ được lúc nào không.
Cô chỉ biết hôm nào cô sang đón Tiểu Minh đi học cũng phải nhìn thấy
khuôn mặt bơ phờ, hai mắt thâm quầng mệt mỏi của Tiểu Minh. Vì thế, cô
đã tự nhủ bao giờ có dịp ở lại thì phải bắt Tiểu Minh đi ngủ bằng được,
không thì sợ để lâu hơn nữa Tiểu Minh sẽ sinh bệnh mất.
Nằm bên cạnh nhìn Tiểu Minh ngủ, Tiểu Phần lại thấy thương cô bạn mình
quá. Mấy lần định lấy cái điện thoại ra mà Tiểu Minh giữ chặt quá không
rút ra được. Tiểu Phần biết, Tiểu Minh thành ra như vậy là vì cô quá yêu và nhớ Hạo Du, lúc nào cũng được mong ở bên cạnh, chắc là nhìn bức ảnh
Hạo Du trong máy, Tiểu Minh lại tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn còn ở đây,
vẫn còn bên cạnh, chăm sóc Tiểu Minh như trước. Tiểu Minh thật đáng
thương làm sao, chỉ vì yêu một người không yêu mình mà thành ra như vậy. Mà Tiểu Phần cũng không biết hôm Tiểu Minh lên lớp cô để xin lỗi Tú
Giang đấy, Hạo Du đã nói gì với Tiểu Minh nữa, chỉ biết là đã nói những
lời gì quá đáng lắm. Tiểu Minh từ hôm đó đã không còn khóc khi nhớ Hạo
Du nữa, thậm chí nụ cười gượng gạo cũng chẳng còn. Vì cô đang cố tỏ ra
mạnh mẽ, Tiểu Phần nghĩ vậy. Nhưng thà cô cứ thấy Tiểu Minh khóc một
trận, hai trện, ba trận để rồi thấy đỡ mệt mỏi còn hơn cứ nén nỗi buồn,
nỗi đau, nỗi nhớ lại trong tim thế này. Tiểu Phần bây giờ, còn cứ trách
mình sao lại khuyên Tiểu Minh mạnh mẽ lên nữa. Mạnh mẽ để làm gì khi giờ đây, khuôn mặt Tiểu Minh lúc nào cũng vô cảm, chẳng ai có thể hiểu cô
có tâm trạng và suy nghĩ thế nào nữa.
Thực ra, Tiểu Minh không hề bị trầm uất hay tự kỉ gì như khi Tiểu Phần
nghe mấy đứa ở lớp nói về Tiểu Minh. Tiểu Minh vẫn biết và ý thức được
mọi chuyện, chỉ vì cô đã quá mệt mỏi, không đủ sức chống chọi nữa nên cứ để mặc mọi thứ cho thời gian giải quyết. Cô cứ để cho Tiểu Phần chăm
sóc mình như một đứa trẻ cũng chỉ vì mong bên cạnh mình vẫn còn một
người – là Tiểu Phần – còn quan tâm và…cần cô. Hơn nữa, Tiểu Minh cũng
là đang tự bảo vệ bản thân thôi. Tiểu Minh, từ lúc cô nhận là mình cướp
người yêu Tú Giang, lại thường xuyên bị bắt nạt hơn. Kể cả bạn bè trong
lớp, trừ những đứa trung lập ra, còn đâu đều hùa vào nói xấu cô, nhiều
lúc còn cố tình đẩy hay ngáng chân để Tiểu Minh ngã. Để tự bảo vệ mình,
Tiểu Minh đã chọn phương pháp là im lặng. Cô tự thu mình vào một góc,
người ta nói gì cũng im lặng, đánh cô cũng im lặng, không phản ứng gì.
Dần dần, đến bây giờ, chúng cũng chán và không gây chuyện bắt nạt Tiểu
Minh nữa nhưng cô cũng vì thế mà tránh tiếp xúc với tất cả mọi người,
chỉ có Tiểu Phần là ngoại lệ mà thôi.
Tiểu Phần nghĩ đến đây mà bỗng ứa nước mắt, phải chi cô vẫn học cùng lớp với Tiểu Minh thì có phải lúc nào cũng có thể ở bên bảo vệ và chăm sóc
cho bạn mình được không. Như vậy thì Tiểu Minh cũng đỡ bị cô lập hơn,
hẳn là sẽ không lúc nào cũng im lặng như bây giờ nữa.
Tiểu Minh, cô phải làm sao để Tiểu Minh trở lại như trước đây, thương
bạn nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Căn bệnh của Tiểu Minh, chắc chỉ
có liều thuốc mang tên Hạo Du chữa khỏi được, nhưng loại thuốc này, thì
hình như vô giá, chẳng có cách nào mang Hạo Du về cho Tiểu Minh cả.
Vị thuốc này, có lẽ chỉ chờ cho đến khi ông trời thương Tiểu Minh quá mà bạn tặng cho cô thôi!!!
4 p.m
Nằm trên giường mà không ngủ được, Tiểu Phần thấy ê ẩm hết cả người.
Nhân lúc thấy Tiểu Minh trở mình, Tiểu Phần mới nhẹ nhàng ngồi dậy rồi
nhón từng chân xuống giường. Nhưng cô mới rón rén đi được vài bước thì
Tiểu Minh đã bật dậy, mếu máo:
_Đ…i……đ…â…u…?
Giọng Tiểu Minh vang lên yếu ớt lại ngắt quãng do lâu ngày chưa nói.
Tiểu Phần ban đầu không hiểu nhưng thấy Tiểu Minh nói là đã vui mừng
khôn xiết. Cô vội chạy lại đến bên Tiểu Minh, nắm chặt lấy hai bàn tay
cô bạn mình, khuôn mặt cô không giấu nổi niềm vui nữa.
_Đi…đi đâu? – Tiểu Minh lại lặp lại, nói có vẻ dễ nghe hơn một chút.
_Tớ…tớ đi xuống nhà, bạn có muốn xuống không? – Tiểu Phần cười rạng rỡ.
_C…ó…
Tiểu Minh nói rồi theo chân Tiểu Phần bước xuống giường. Vì bụng Tiểu
Minh đã đỡ đau nhiều nên đi lại không còn khó khăn nữa, cô cứ “lon ton”
theo sau Tiểu Phần vào bếp. Vừa ngồi xuống ghế, Tiểu Minh nhìn thấy cái
bát của Hạo Minh lại bỗng giật mình, cô cảm thấy như đã quên mất cái gì
suốt bao nhiêu ngày nay.
_Hạo…Hạo Minh đâu rồi?
_Hạo Min