cả của em…”
Bài hát Lalala vang lên không không biết bao nhiêu lần, Tiểu Minh cứ ngồi dựa lưng vào tường, không biết có nghe không, tay cầm cái điện
thoại có Hạo Du đang cười với cô. Không biết đã mấy ngày rồi, Tiểu Minh
vẫn cứ ngồi như thế. Ngoài giờ học trên lớp ra, bất cứ lúc nào có mặt ở
nhà là Tiểu Minh lại ngồi dựa lưng vào tường, tai đeo headphone có bật
duy nhất bài Lalala ở chế độ repeat, tay cầm điện thoại có ảnh
Hạo Du, kể cả ngày và đêm. Nhiều lúc mệt quá, cô bé thiếp đi mất, điện
thoại rời ra khỏi tay thì lúc tỉnh dậy lại cuống cuồng tìm, cô sợ mất nó như sợ mất Hạo Du vậy. Dường như, Tiểu Minh đang cố gắng tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn đang còn ở bên cô, anh lúc nào cũng đang cười với cô đây
chứ có đi đâu đâu.
Tiểu Minh gầy và tiều tụy một cách thảm hại, khuôn mặt bầu bĩnh không
còn nữa, đôi mắt to thâm quầng, cả cơ thể gầy gò nhìn đâu cũng chỉ thấy
xương. Bởi vì cả ngày cô lúc nào cũng bận…ở bên Hạo Du nên đâu còn thời
gian lo cho mình nữa. Một ngày cô chỉ ăn có bữa sáng do Tiểu Phần mua
sẵn và bắt ép cô ăn. Ngoài ra, hôm nào Tiểu Phần có thể sang chăm sóc
cho cô, nấu cháo cho cô rồi chờ đến lúc Tiểu Minh ăn hết rồi mới về thì
cô còn có tý thức ăn vào bụng, không thì lại nhịn cả ngày. Nhiều lúc,
nhìn Tiểu Minh thế này, Tiểu Phần không kìm được mà khóc lên nức nở. Có
những hôm bốn tiết, Tiểu Phần sang nấu cho Tiểu Minh xong là phải về
luôn, hôm sau sang thấy nồi cháo vẫn nguyên như vậy, Tiểu Minh không ăn
nên cứ ngày một gầy đi. Cả ngày không đi học thì một mình trong phòng,
cô không nói, không cười, gương mặt lúc nào cũng chỉ đờ đẫn nhìn vào ảnh Hạo Du. Như vậy mà cô vẫn sống, đúng ra là đang cố gắng mà tồn tại để
mỗi ngày đều được nhìn thấy Hạo Du đang cười hạnh phúc ở bên mình!!!
_Tiểu Minh à, tớ mang cháo lên cho bạn đây.
Tiểu Phần chưa vào đến phòng đã cất tiếng trước. Hôm nay thứ bảy nên cô
xin bố mẹ cho được ở nhà Tiểu Minh lâu hơn một chút, có thể là đến chiều tối. Vì Tiểu Minh không muốn bố mẹ mình biết chuyện nên Tiểu Phần cũng
không dám nói là cô đến chăm sóc cho Tiểu Minh, mỗi ngày chỉ đến chăm
cho Tiểu Minh được một lúc mà thôi.
_Tiểu Minh, nào, há miệng ra tớ đút cháo cho.
Tiểu Phần dỗ dành Tiểu Minh như con nít, nhưng Tiểu Minh đưa đôi mắt
trống rỗng quay ra nhìn Tiểu Phần rồi lại ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại.
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh như vậy thì lại kiên nhẫn nịnh Tiểu Minh ăn
cháo.
_Tiểu Minh, ăn một ít cháo đi, cháo ngon lắm.
Lần này, Tiểu Phần đút luôn một thìa cháo vào miệng Tiểu Minh. Thật may
mắn vì cô đã ngoan ngoãn ăn hết, mắt vẫn nhìn Hạo Du không rời. Rồi Tiểu Phần lại xúc cho Tiểu Minh một thìa nữa, một thìa nữa, cô bé đều ăn
hết. Tiểu Phần vui lắm, cứ vừa đút cho Tiểu Minh cô vừa cười tươi. Nhìn
thấy cô bạn mình chịu ăn ngoan như thế, Tiểu Phần thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Xúc nốt thìa cháo cuối cùng cho Tiểu Minh, Tiểu Phần vừa cười, nói:
_Dưới kia vẫn còn ít cháo, tớ mang nốt lên cho bạn ăn nhé!
Tiểu Minh không nói gì mà chỉ lắc đầu làm Tiểu Phần không giấu nổi thất vọng.
_Không muốn ăn nữa à.
Lại gật đầu, Tiểu Minh vẫn nhìn vào ảnh Hạo Du với ánh mắt lạnh lẽo, vô hồn.
_Vậy tớ xuống rửa bát rồi lại lên.
Tiểu Minh lại lặng lẽ gật đầu cái nữa rồi vẫn hành động cũ, đăm đăm nhìn vào ảnh Hạo Du. Tiểu Phần nhìn thấy vậy chỉ biết thở dài. Cô cầm cái
bát mang vào bếp mà thấy lòng lại nặng trĩu. Không biết đã bao nhiêu
ngày rồi, kể từ hôm Tiểu Minh đòi cô đưa về nhà rồi ngất đi đấy, cô
không còn được nghe giọng Tiểu Minh nữa, hỏi gì cũng chỉ gật đầu, lắc
đầu, lúc cô gợi chuyện cũng chỉ có mình cô nghe mà tự trả lời. Nhiều lúc ở bên Tiểu Minh cô thấy rất chán nản và mệt mỏi. Tiểu Minh chẳng khác
gì một đứa trẻ, đến đón đi học thì ngoan ngoãn lên xe, đưa về nhà cũng
ngoan ngoãn ngồi sau, mà có đưa đi đâu cũng chẳng phản ứng gì. Còn chưa
kể, cho ăn cũng vất vả, nếu không phải cô đút cho thì có để trước mặt,
Tiểu Minh cũng không chịu ăn. Vì thế nên Tiểu Phần nhiều khi cũng muốn
mặc kệ Tiểu Minh, để cho cô bạn đi học, tự đi về, tự nấu, tự ăn…nhưng
rồi lại thương bạn nên thôi. Từng đấy hôm, Tiểu Phần như là bảo mẫu của
“đứa bé” Tiểu Minh, cô rất muốn thay đổi tình hình đi, muốn có người
giúp đỡ nhưng thực sự chẳng có ai có thể giúp cả. Hình như bây giờ, Tiểu Minh chỉ nghe mỗi mình cô, cũng chỉ để mỗi mình cô chăm sóc. Mỗi lần cô bảo về, Tiểu Minh lại kéo lấy tay cô, mắt long lanh như sắp khóc đến
nơi nhưng nếu cô quyết định phải về rồi thì cũng ngồi yên nhìn cô về chứ không nói gì cả.
_Tiểu Minh, mười hai giờ rồi, tớ về nha.
Tiểu Phần đến bên giường Tiểu Minh và nói. Cô vừa nói xong, Tiểu Minh
như mọi lần, lập tức bám chặt lấy tay cô không rời. Tiểu Minh nhìn vào
mắt Tiểu Phần, cái nhìn như đang khẩn khoản cầu mong Tiểu Phần đừng bỏ
cô lại một mình.
Tiểu Phần mỉm cười, khẽ xoa đầu Tiểu Minh âu yếm:
_Có muốn tớ ở lại đến chiều không?
Mắt Tiểu Minh long lanh, cô gật đầu liền mấy cái.
_Nhưng Tiểu Minh phải ngủ trưa. Không được ngồi nghe nhạc nữa, được không?
Nghe Tiểu Phần n