ốc và ngủ thiếp đi trên giường bệnh. Một giấc ngủ
không mê man và mộng mị.
* * * * * *
Trên hành lang, một cô gái hớt hải chạy về phía phòng y tế, đôi lông mày nhăn lại lo lắng. Cô gái còn đâm cả vào cánh cửa phòng. Hóa ra là Tiểu
Phần lên lớp 10A1 tìm Tiểu Minh, nghe tin cô phải xuống phòng y tế, lo
quá nên lao vội xuống. Giờ nhìn thấy Tiểu Minh đang ngồi…đọc báo trên
giường bệnh, Tiểu Phần chỉ muốn đánh cho cô bạn mình một phát, tất nhiên là cô không (nỡ) làm thế.
_Tiểu Minh, bạn làm tớ lo muốn chết, sao rồi, thấy mệt ở đâu hả?
_Hi, tớ không sao, hơi sốt, uống thuốc đỡ rồi.
_Vẫn hơi nóng – Tiểu Phần sờ nhẹ lên trán Tiểu Minh, chép miệng – có
muốn ăn gì không tớ mua cho. Ơ mà sáng bạn đã ăn gì đâu, không phải là
cứ uống thuốc vào đấy chứ.
Nghe bạn mình sốt sắng, Tiểu Minh chỉ khẽ cười rồi xoa xoa lên bụng mình:
_Tớ ăn rồi, nhưng vẫn hơi đói. Bạn mua cho tớ mấy hộp milo được không?
_Ừ ừ, được chứ, được chứ, tớ đi ngay đây, không lại không chen vào mua được, chờ nhé!
Tiểu Phần nói rồi chạy ngay đi, cô thấy Tiểu Minh thấy đói và “đòi” ăn
lại thấy vui quá đi ý chứ, nên không suy nghĩ gì thêm mà chạy đi mua
milo cho Tiểu Minh ngay.
Nhưng cô không biết là cô đã mắc “bẫy” của Tiểu Minh rồi. Thấy Tiểu Phần đi khuất, Tiểu Minh liền đi ra khỏi phòng rồi đi luôn thẳng hướng thang máy. Cô cố tình nhờ Tiểu Phần đi mua đồ cho mình là để cô có thời gian
lên lớp đặc biệt xin lỗi Tú Giang. Cô còn muốn biết xem hôm trước Tú
Giang bị tai nạn có sao không nữa. Sáng nay tuy đã nhìn thấy Tú Giang
(có vẻ) khỏe mạnh đi học được nhưng cô vẫn thấy hơi lo cho cô bạn này,
phải tự hỏi mới yên tâm được, vì tai nạn mà Tú Giang phải nghỉ học thì
chắc chắn cũng không phải bị nhẹ. Thực ra, Tiểu Minh đâu biết, Tú Giang
chỉ bị thương nhẹ ở chân thôi, vì muốn giữ Hạo Du ở lại bên mình nên mới cố tình nghỉ học như thế, hôm nay, vết xước ở chân cũng đã se lại nên
Tú Giang có thể đi học bình thường được rồi. Hạo Du cũng đã sang ở hẳn
với cô, cô chẳng còn lo lắng gì nữa.
Và Tiểu Minh còn muốn hỏi Hạo Du một điều nữa…
Tiểu Minh đi lên được lớp Tú Giang không phải là dễ dàng gì. Cô cứ phải
giả vờ là mù, là điếc mới có thể bước tiếp được. Vừa thấy Tiểu Minh đi
lại về phía lớp mình, học sinh lớp 10 Đặc biệt đã nháo nhào chạy vội vào gọi Tú Giang ra. Tú Giang đang ngồi dựa vai Hạo Du, nghe thấy vậy liền
đứng dậy ngay, nhưng tay cô bị tay Hạo Du kéo lại:
_Hôm qua em đã hứa…
_Em biết rồi mà.
Nói rồi Tú Giang hất tay Hạo Du ra rồi đi về phía cửa, đứng chờ sẵn Tiểu Minh. Cô cũng không biết Tiểu Minh định làm gì nữa, nhưng một mình đi
đến lớp cô thế này, cũng có thể coi là can đảm.
_Không biết con nhỏ đó muốn gì, không phải là…định lên đòi lại…Hạo Du
đấy chứ. – một đứa lên tiếng, lén đẩy mắt về phía Hạo Du, nghi ngại.
_Điên à, khéo lại là lên…trả thù Tú Giang… – một đứa khác lên tiếng, lại lén quay ra nhìn Tú Giang.
_Hay…hay là cả hai… – lần này người thứ ba lên tiếng thì cả bọn đứng
cùng Tú Giang ở cửa cùng lén nhìn cô, lén nhìn Hạo Du, sau đó là lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
Tú Giang đứng dựa người vào cửa, nghe mấy người kia nói thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm, ai có thể không hiểu Tiểu Minh chứ cô thì hiểu quá rõ,
Tiểu Minh sao dám đến giành lại Hạo Du của cô chứ, lại càng không dám
đến trả thù cô. Nhưng cô vẫn không sao hiểu được lý do của Tiểu Minh,
không lẽ lại là lên xin lỗi cô. Chắc là không, cô đã cố tình tỏ ra không còn là bạn bè gì nữa rồi, còn xin lỗi cô làm gì chứ, chắc không phải.
Khéo mà lên trả thù cô thật. Nhưng nghĩ đến đây cô lại phì cười, thấp bé như Tiểu Minh, lại còn có một mình thế kia thì định trả thù cái gì chứ, đúng là nực cười.
Tú Giang cứ đứng đoán già đoán non, mãi mới thấy Tiểu Minh đi được đến
trước mặt mình. Trán cô bé ướt đẫm mồ hôi, một tay đưa lên lau còn một
tay ôm bụng. Nhìn thế này chắc chẳng có “tiềm năng” gì là lên trả thù
cả, Tú Giang mỉm cười khinh bỉ:
_Sao? Lên tận đây là muốn gì vậy, hả?
Trước thái độ của Tú Giang lúc này, Tiểu Minh chỉ nhỏ nhẹ:
_Tú Giang…hôm trước…nghe nói cậu bị tai nạn, không…không sao chứ.
_Ha, cậu lên tận đây là muốn hỏi thăm tôi đấy hả? Cám ơn cậu, NHỜ cậu mà tôi vẫn khỏe lắm. – Tú Giang cố tình nhấn mạnh chữ “nhờ” – cậu có gì
cần nói thì nói luôn đi, khỏi cần dài dòng.
_Vậy sao. Vậy thì tốt. Tú Giang…tớ…tớ xin lỗi.
_Haha, xin lỗi cái gì chứ.
Nghe Tiểu Minh nói, Tú Giang bỗng bật cười thành tiếng. Hóa ra đúng là
Tiểu Minh lên đây xin lỗi cô thật à, lại còn hỏi cô bị tai nạn có sao
không nữa chứ.
_Tớ…là lỗi của tớ. Tớ sai rồi, xin lỗi cậu. – Tiểu Minh khổ sở nói.
_Cậu nói xem cậu sai cái gì nào? – Tú Giang chống tay vào hông, cười khẩy.
_Tớ…tớ…
Tiểu Minh nhìn Tú Giang, chẳng biết phải nói thế nào nữa. Không lẽ…cô
phải nói là cô cướp người yêu Tú Giang. Nhưng…đó không phải sự thật mà.
_Về đi.
Tú Giang lạnh lùng nói rồi quay lưng đi thẳng. Tiểu Minh thấy thế mới
vội vàng kéo tay Tú Giang lại, giọng khẩn khoản, khuôn mặt nhăn nhó nhìn thấy tội:
_Tớ sai rồi, tha lỗi cho tớ đi mà.
_Được thôi, cậu nói lý do đi, rồi tôi sẽ tha lỗi