ớt cố len qua lớp cửa kính dày để vào phòng. Bên cửa sổ, một cô gái gầy
gò, mặt trắng xanh đang ngồi lặng lẽ, âm thầm một mình hướng cái nhìn
mệt mỏi ra ngoài. Gió thỉnh thoảng thổi vào nhẹ nhàng làm những sợi tóc
ngắn đan vào nhau rối bù. Mỗi lần như thế, cô gái lại khẽ đưa bàn tay
còn băng băng trắng lên vuốt lại những lọn tóc bướng bỉnh về vị trí cũ,
nhưng mắt vẫn không ngừng hướng ra khung cảnh bên ngoài. Thực ra cô gái
ấy không nhìn cái gì cả, vì mắt đã nhòe đi từ lúc nào. Mấy giọt nước
lóng lánh tựa trân châu thi nhau rơi xuống rồi vỡ òa, tan ra như trái
tim cô mỗi khi nghĩ về người con trai mà cô yêu. Cô đang nhớ anh, nhớ
đến không sao thở nổi. Nhưng cô càng nhớ lại càng đau, nỗi đau như đang
giằng xé trái tim cô, làm máu rỉ ra không ngừng, làm cô đau đến quặn
thắt.
_Tiểu Minh, sao bạn dậy sớm thế?
Cô gái đang nằm ngủ thấy bạn mình đã thức dậy mà ngồi bên cửa sổ liền
lên tiếng. Tiểu Minh nghe Tiểu Phần hỏi thì hơi giật mình rồi khẽ đưa
tay lau đi nước mắt.
_Sáng tớ không ngủ được nữa nên mới dậy, hôm qua ngủ sớm mà. – Tiểu Minh vẫn không quay người lại mà trả lời.
_Hôm qua mười giờ ngủ, mà bây giờ mới có năm giờ rưỡi. Dù sao thì vẫn còn sớm mà, bạn không ngủ được à?
_Ừm, tớ ngủ không ngon lắm.
_Lại…nghĩ đến Hạo Du à.
Tiểu Phần ngồi hẳn dậy, cô nắm lấy tay Tiểu Minh vừa hỏi. Nhưng Tiểu
Minh không trả lời mà chỉ gật đầu, cô sợ rằng chỉ cần cô nhắc đến Hạo Du thôi thì tiếng khóc nghẹn ngào đang cố kìm nén kia sẽ vỡ òa ra mất.
_Tiểu Minh, bạn quay nhìn tớ đi.
Nói vậy nhưng không chờ bạn mình quay lại, Tiểu Phần đã kéo Tiểu Minh
quay ra nhìn mình. Đúng như cô nghĩ, là một khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Tiểu Phần xót xa lau nước mắt đi cho cô bạn rồi làm một động tác quen
thuộc, ôm Tiểu Minh vào lòng.
_Tiểu Minh à, tớ đã bảo bạn đừng nghĩ đến cậu ấy nữa cơ mà. Bạn cứ thế này, làm sao mà đi học nổi nữa, Tiểu Minh.
_Nhưng tớ nhớ Hạo Du lắm. – Tiểu Minh gục mặt xuống vai Tiểu Phần, hai vai lại một lần nữa rung lên.
_Tiểu Minh, mạnh mẽ lên, bạn phải cho Hạo Du thấy là bạn vẫn sống tốt
khi không có cậu ấy bên cạnh chứ. Lúc đấy, Hạo Du sẽ phải thấy hối tiếc
và quay về bên bạn thôi.
Tiểu Phần nói đầy hiểu biết. Quả thực, cô không định an ủi Tiểu Minh
bằng cách này vì cô biết Hạo Du quay về là một hy vọng quá mong manh
(gần như không có phần trăm nào thành hiện thực) nhưng dù sao, sau khi
nghe Tiểu Phần nói, Tiểu Minh hình như cũng có thêm chút nghị lực. Cô
ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Phần hồi lâu rồi tự mình lau nước mắt, miệng thì thầm nhỏ tí nhưng đầy quyết tâm: “Tớ sẽ cố mạnh mẽ, sẽ không khóc nữa,
sẽ cố, sẽ cố…”
* * * * * *
Nắng xuân dịu dàng rải bao phủ khắp không gian, từ đằng xa có hai cô gái đang thong thả bước từng bước lại gần, Tiểu Minh và Tiểu Phần. Tuy Tiểu Minh bụng vẫn còn đau và bàn tay phải cũng chưa viết được nhưng cô
không muốn bị bỏ ở nhà một mình nên vẫn cố đi học. Cô bé bước từng bước
khá khó nhọc, khuôn mặt nhăn nhó nhìn thấy thương. Thỉnh thoảng Tiểu
Minh lại phải bám vào vai Tiểu Phần, còn tay phải thì ôm bụng, nhưng cô
không đồng ý để Tiểu Phần dìu mình đi, vì cô đang cố gắng mạnh mẽ, cố
gắng trở nên mạnh mẽ chứ không phải cố tỏ ra mạnh mẽ.
Khó khăn lắm mới đi được vào thang máy, Tiểu Phần quay ra nhìn Tiểu Minh đầy thương cảm, lại thêm lo lắng, cô đã bảo để cô dìu Tiểu Minh vào
luôn phòng y tế mà Tiểu Minh lại không đồng ý. Thấy cô bạn mình đi từng
bước mệt nhọc, cô rất muốn giúp nhưng Tiểu Minh không nghe, cứ bướng
bỉnh bảo có thể đi được nên cô chỉ có thể giúp Tiểu Minh mang cặp và là
chỗ dựa mỗi khi Tiểu Minh thấy đau bụng quá không bước nổi mà thôi. Tiểu Phần cũng biết là Tiểu Minh đang tập cho bản thân trở nên mạnh mẽ nhưng nhìn cô bạn thân mình như vậy, cô không khỏi cảm thấy xót thương.
Thang máy mới đi lên đến tầng hai thì bỗng dừng lại vì có người muốn đi
vào, không phải một mà là hai, là một đôi nam nữ đang cười nói rất vui
vẻ. Nhưng rồi cánh cửa thang máy vừa mở ra thì nụ cười kia cũng vụt tắt, tám con mắt nhìn nhau, mỗi người một tâm trạng riêng. Tú Giang nhìn
thấy Tiểu Minh và Tiểu Phần ở trong thang máy, mới đầu còn cảm thấy ngạc nhiên sau đó thì khóe môi cong cong tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy sự khinh bỉ. Cô kéo ngay Hạo Du đang đứng trân trân trước cửa thang máy đi. Hạo Du từ lúc nhìn thấy Tiểu Minh, ánh mắt cậu không sao không nhìn vào cô được, một mặt thì cảm thấy vui và yên tâm vì Tiểu Minh vẫn đi
học được bình thường, một mặt lại cảm thấy bối rối khi gặp (lại) nhau
trong trường hợp này. Đến lúc bị Tú Giang kéo đi, Hạo Du vẫn còn quay
lại cố nhìn Tiểu Minh một lần nữa trước khi cô khuất hẳn khỏi tầm mắt
cậu nhưng rất tiếc, cánh cửa thang máy đã nhanh chóng đóng lại khi không có ai đi vào.
Cho đến lúc Tú Giang và Hạo Du đi rồi, cửa thang máy đóng lại rồi, tay
chân Tiểu Minh vẫn cứ run lên bần bật, ánh mắt lúc đầu còn nhìn vào hai
người kia, sau thì cụp luôn xuống. Tiểu Phần đứng bên hết nhìn “cặp đôi
hạnh phúc” kia lại quay sang nhìn Tiểu Minh, rồi cô nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Tiểu Minh như truy