Duck hunt
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220170

Bình chọn: 7.5.00/10/2017 lượt.

, hạnh phúc chứ có

sao đâu.

Tiểu Minh miễn cưỡng trả lời, cô thực sự không muốn nói nhiều đến chuyện đấy:

_Không có đâu ạ, gia đình em rất hạnh phúc, là lý do riêng em nên em mới làm như vậy, bố mẹ không đến thăm là vì em không muốn cho họ biết.

_Gia đình không có chuyện, người yêu lại đẹp trai và quan tâm thế kia. Không lẽ vì lý do bạn bè?

_Không chị ạ.

_À, là áp lực học tập đúng không? Bây giờ có rất nhiều học sinh do áp…

_Không phải đâu. Thôi, là lý do riêng, em không muốn nói đến đâu, chị đừng hỏi nữa.

_Nhưng chị tò mò lắm mà, cho chị biết đi. Hay là vì chuyện tiền bạc?

_Không. – cố nén tức giận.

_Vậy thì…trời ơi, không phải em gây chuyện phạm pháp gì, thấy cắn rứt lương tâm nên mới…đấy chứ?

_K…h…ô…n…g ạ… – dằn từng chữ.

_Vậy, thì chỉ còn lại đúng một lý do thôi. Là…em cắt nhầm vào tay nên đ…

_CHỊ, CHỊ ĐIÊN À, EM ĐÃ BẢO KHÔNG MUỐN NÓI RỒI, SAO CHỊ CỨ HỎI NHIỀU THẾ HẢ…

Tiểu Minh không thể nén nổi bực tức mà hét toáng lên. Trần đời cô chưa

thấy ai lại nhiều chuyện thế cả, người ta đã nói là không muốn nói rồi

mà cứ ép người ta phải nói ra, thật là bực mình hết chịu nổi.

Tiểu Minh hét xong rồi, khuôn mặt đầy vẻ giận dữ khiến cho chị y tá kia

cũng sợ hãi đến nỗi mặt méo xệch, không dám nói thêm nửa lời. Đình Phong cũng vì tiếng hét của cô mà bật dậy, tỉnh ngủ hẳn.

_Tiểu Minh, chuyện gì thế em, sao trông em có vẻ bực tức thế kia?

Đình Phong lay lay vai Tiểu Minh hỏi. Cô quay ra nhìn anh, mặt vẫn hiện

ra hai chữ “đang bực” to đùng, nhưng tại vì thấy mặt chị y tá kia có vẻ

đang rất sợ mình nên cũng thấy nguôi ngoai đi phần nào. Cô lại (cố gắng) nhỏ nhẹ:

_Chị, cho dù vì lý do gì thì đó cũng là chuyện buồn, không nên nói tới.

Em cũng chẳng muốn nghĩ tới nữa mà sao chị cứ muốn biết, chị không

khuyên em quên đi thì thôi. Haiz, em hét lên như vậy không phải giận chị TÒ MÒ hay NHIỀU CHUYỆN gì đâu, không phải sợ hãi như vậy.

Chị y tá kia nghe thấy Tiểu Minh nói rồi lại chuyển về ngay vẻ mặt…hóng chuyện như bạn đầu.

_Ừ thì chị cũng không phải người nhiều chuyện gì đâu em ạ, chỉ tại chị

muốn biết, mà cũng chẳng phải tò mò gì đâu nha, đừng hiểu lầm chị. Mà em này, thôi thì chuyện buồn thì em cố gắng quên đi nhé, đừng nghĩ ngợi

nhiều làm gì. Chuyện buồn mà khiến em phải tự tử thì chắc là chuyện…rất

buồn rồi. Mà chuyện rất buồn thì em không nên đến nó nữa, em phải quên

đi mà tiếp tục sống tiếp. Vì nếu em mà không quên được ý, thì cái chuyện rất buồn này nó sẽ…

_À vâng vâng, em biết rồi chị ạ, cám ơn chị. – Tiểu Minh cười méo xệch. Bên cạnh Đình Phong cũng có vẻ mặt tương tự.

_Ừ, thì chị khuyên em, như vậy thôi, chị cũng đến giờ phải đi đây.

Chị y tá kia nói đến đây thì đứng lên ngay khiến Tiểu Minh với Đình

Phong mừng ra mặt. Nào ngờ, chị ta đi đến cửa rồi lại quay lại.

_Mà em này, em cố quên đi mà sống tiếp cho vui vẻ em nhé. Lần sau dù có

buồn thì cũng không nên dại dột như vậy em nghe. Em mà tự tử như thế ý,

thì anh chàng người yêu đẹp trai này bỏ cho ai, em đừng phí phạm của

trời cho như thế chứ. Nếu mà bây giờ em chết ý, thì sẽ có biết bao cô

được lợi này, rồi thì…

_Chị à, chị đến giờ đi rồi đó, không sẽ bị muộn bây giờ.

_À ừ, chị đi luôn đây. Em nhớ những gì chị nói nha. Nếu em mà không nghe chị ý, thì…

_CHỊ CÓ ĐI ĐI KHÔNG THÌ BẢO HẢ.

Lần này đến lượt Đình Phong tức giận mà hét lên. Chị y tá lại được

phen…méo mặt. Chị ta chạy đi luôn không dám “Nếu…thì” thêm lời nào nữa.

Tiểu Minh nhìn theo mà phì cười.

Chợt, Đình Phong ngó ra trước mặt cô, nhìn cô chăm chú, lại còn không giấu

nổi nét rạng rỡ trên khuôn mặt. Tiểu Minh không hiểu gì, chưa kịp hỏi

thì Đình Phong đã lên tiếng trước. Anh cười rất tươi:

_Vịt con à, có phải…em nói anh là người yêu em với cái bà cô lắm mồm kia không?

Nghe Đình Phong hỏi, Tiểu Minh mới hiểu lý do anh vui đến thế. Quả thực

cô không muốn làm anh mất vui vì cô nói như vậy cũng chỉ vì bất đắc dĩ

thôi. Cô…vẫn còn chưa có câu trả lời anh mà.

Nhưng thấy Tiểu Minh không nói gì, Đình Phong lại càng phấn khởi hơn. Anh lay mạnh vai Tiểu Minh, nói như reo lên sung sướng:

_Vịt con à, có phải em đã suy nghĩ và quyết định chấp nhận tình cảm của anh không em?

Tiểu Minh nghe vậy chỉ biết giả vờ cười cười:

_Đình Phong à, mai cơ mà anh, hết hôm nay cơ mà.

Đình Phong thấy thế thì gương mặt kém tươi tắn hẳn. Giọng anh cũng có vẻ buồn và thất vọng lắm:

_Ừ, anh biết rồi.

Rồi Đình Phong lại nằm phịch xuống giường, anh trùm chăn kín mít đầu

luôn rồi cứ nằm yên trong chăn không nói năng gì. Anh không phải là buồn ngủ. Nhưng anh đang rất buồn, buồn đến nỗi không biết phải nói gì nữa.

Vừa nãy khi thấy cái bà cô y tá nhiều chuyện kia chỉ vào anh mà bảo anh

là người yêu của Tiểu Minh, anh đã vui mừng đến mức tim như muốn vỡ cả

ra, anh cứ ngỡ Tiểu Minh đã giới thiệu anh như vậy, hay đồng nghĩa với

việc cô đã đồng ý làm bạn gái anh nhưng hóa ra là không phải. Bây giờ

Đình Phong mới nghĩ, chắc là Tiểu Minh vẫn chưa có câu trả lời cho anh

hoặc là…cô chỉ nói thế thôi chứ ngay từ đầu đã không hề chấp nhận anh

rồi. Anh biết Tiểu Minh yêu Hạo Du nhiều đến thế